Về VN hợp tác làm ăn, xây dựng đất nước - Có ai muốn bị cởi truồng?
Nhưng cũng trở thành "Trần Truồng" hết trơn hết trọi!
Lâu nay số người Việt nước ngoài về VN làm ăn hay gặp trở ngại. Một số vụ kiện cáo đã gây chú ý báo chí trong lẫn ngoài nước như vụ Trịnh Vĩnh Bình (doanh gia bán chả giò bên Hoa Lan) chưa ngã ngủ. Mới đây lại nổi lên vụ kiện của ông Trần Văn Trường tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp khiếu nại "dân oan" bị cán độ đảng cướp đất giữa ban ngày! Và phiên xử sơ thẩm vừa diễn ra tại Đồng Tháp hôm ngày 21 tháng 3 vừa qua.
Báo Tiền Phong Online đưa tin ông ‘chưa kịp bán cá để trả nợ tiền cám, ông đã bị một số người can thiệp vào món nợ dù chưa đến hạn, sau đó bị cơ quan tỉnh Đồng Tháp phong toả tài sản".. Báo không ghi rõ chi tiết là hợp đồng mua cám giữa doanh nghiệp của ông Trần Văn Trường và người cùng địa phương là ông Nguyễn Văn Dợn như thế nào? Nhưng luật sư Nguyễn Thắng Cảnh, phó ban chính trị xã hội thuộc Hội Liên lạc với người Việt ở nước ngoài cho biết: “Họ chỉ có hợp đồng miệng mà thôi.”
Sau khi toà sơ phẩm tuyên án thì bản thân bị đơn Trần Văn Trường có ý kiến về phiên xử đó: “Xử không công bằng.” Những điều mà ông Trường trình bày trước đó được Tiền Phong Online ghi rõ và theo báo này thì việc làm của một số cán bộ thừa hành pháp luật vô tình làm vẫn đục môi trường đầu tư, trong khi nhà nước có chủ trương kêu gọi "Việt Kiều về xây dựng đất nước".
Ông Trần Văn Trường, 50 tuổi là Việt kiều Mỹ ở phố Bolsa, hồi 1999 nổi hứng treo ảnh "Hồ Chí Minh" và cờ máu "đỏ sao vàng" tại cửa hàng sang băng lậu của ông tại Little Saigon, khiêu khích gây ra một cuộc biểu tình sôi nổi trong 52 ngày đêm chống đối từ hàng chục ngàn người tị nạn, cuối cùng ông bị cảnh sát bắt xộ khám 100 ngày vì tội sang chụp băng lậu! Hồi tháng 5-2004, trên báo chí Los Angeles Times, ông cũng ồn ào phản đối một nghị quyết của thành phố Garden Grove ngăn cản quan chức VC ghé thăm thành phố này, cho đó không hợp lý và thiếu công bằng và sự phân biệt đối xử!
Hồi 2005, bán tất cả tài sản, dẫn vợ con theo, ông năng nổ về nước làm ăn, mua đất xây nhà làm ao nuôi cá tại xứ ở Đồng Tháp, tính đường an cư lạc nghiệp bằng nghề mới là nuôi trồng thủy sản. Tuy nhiên, doanh vụ chưa hạnh thông thì giờ đây đã phải ra toà vì thiếu nợ gần một tỷ đồng và bị phong tỏa tài sản ngay trong quá trình chuẩn bị bán cá trả nợ. Rắc rối phần lớn cũng do công an địa phương toa rập muốn cướp đất, theo lời tố tụng của ông. Thế là thêm một nạn nhân bị trần truột trong chế độ!

Thành phần Việt kiều như ông chả giò Trịnh Vĩnh Bình mất vốn phải nhờ chính phủ Hoà Lan kiện cáo, ông Nguyễn Văn Hoan (về Hà Nội mở trường Sinh Ngữ Quốc Tế phát đạt) mới đây bị ghép tội trốn thuế CS, nộp USD chuộc mạng mà còn ngồi tù, cho đến vụ Trần Văn Trường "yêu bác Hồ" hồ hởi về nước nuôi tôm bị mất chì lẫn chài ... Đó là những vụ việc điển hình ai cũng biết, bên cạnh vô số vụ lẻ tẻ khác, vì mở miệng mắc quai nên nạn nhân đã im lìm nín chịu trong đau khổ. Ngoài ra, có những Việt kiều về thăm quê đã phàn nàn rằng, trình độ dân trí Việt Nam bị thụt lùi ít nhất là một thế hệ. Tình trạng ngôn ngữ và tư duy bất đồng, không phải chỉ diễn ra ở ngoài xã hội mà ngay trong gia đình khiến thân nhân gặp nhau trò chuyện cũng phải giữ gìn ý tứ, nếu không muốn bị trần trruồng!.
Từ vụ mấy cô dâu VN cởi truồng khi muốn lập gia đình với các chú rể dân Đại Hàn, cho tới những vụ làm ăn bị lột sạch, như Trần Trường, nhìn đâu cũng thấy ngay thủ phạm!

Mời bà con xem Việt kiều buồn bả và phẩn nộ bị nhà nước ăn cướp phải la làng...



Buồn tình - Kỹ nữ Cafe Lú tâm sự ...
Thời gian qua, báo chí trong và nước ngoài đã lên tiếng nhiều về hệ thống dịch vụ giải trí “Café Bikini” của người Việt ở Mỹ. Ít ai biết rằng đằng sau những bộ trang phục mát mẻ, hở hang, những pha khoe da thịt không ngại ngần là những má hồng bạc phận nơi xứ lạ.

Một ngày mưa dầm cuối tháng 3 ở miền bắc California, tôi tình cờ gặp Tuyền, một trong những tiếp viên “đinh” của Café Bikini Cô còn trẻ với thân hình “bốc lửa”, nhưng nồng nặc mùi rượu, nước hoa… rất khó tả. Chỉ thoáng nhìn, ai cũng có thể đoán được thân phận của cô bởi bộ bikini hồng đang diện.
Muôn nẻo sa cơ
Quán vãn khách, Tuyền có thời gian tiếp chuyện. Với đôi mắt đượm buồn, Tuyền kể về những buồn tủi xứ người "Tôi đã phải đánh đổi rất nhiều để tồn tại trước quyền lực của những đồng dollar nơi đây”, cô nói.
Tuyền vốn sinh trưởng ở một miền quê nghèo duyên hải nam Trung Bộ. 18 tuổi, bố qua đời, phận nghèo, cô luôn mơ ước ngày nào đó đổi đời. Nhờ chút nhan sắc và duyên ăn nói khéo léo nên năm 19 tuổi, qua lời giới thiệu mai mối của người họ hàng cùng quê, cô kết hôn với một Việt kiều Mỹ, hơn cô gần 30 tuổi.
Cứ tưởng cuộc đời sẽ sang trang mới khi đến “thiên đường Mỹ quốc” với người chồng già nhưng ai biết được chữ ngờ, chồng cô vốn là người cổ hủ và vô cùng khắc nghiệt, từ lúc chung sống, cô chỉ được phép ra khỏi nhà 3 ngày trong tuần để làm nail tại tiệm của bạn ông ta. Cô không được phép đi làm nhiều mà phải ở nhà phục vụ. Với đồng lương ít ỏi, cô không thể giúp đỡ gia đình và bị lệ thuộc vào chồng ghê gớm.
Không thể tiếp tục cuộc sống tù túng, trói buộc, Tuyền quyết định ly hôn. Trong túi chỉ còn vài trăm USD, cô mướn một căn phòng nhỏ lao vào làm việc. Ngày đầu, cô làm thuê cho các hiệu nail, rửa bát, bưng bê cho các quán ăn. Làm việc quần quật tối ngày mà vẫn chẳng có chút tiền để dành, Tuyền ứa nước mắt khóc cho thân phận bạc bẽo côi cút của mình nơi xứ người.
Một lần, đi uống café cùng nhóm bạn, Tuyền được biết quán Café Bikini của những người đồng hương đang có nhu cầu tuyển người, thế là cô nhập vào đoàn quân của quán. Cô cho biết, hầu hết các chị em tiếp viên ở quán đều có số phận éo le và xuất thân trong những gia đình nghèo ở Việt Nam. Ai cũng từng mơ về cuộc sống thiên đường tại Mỹ nhưng hầu như đều vỡ mộng và sa cơ tới đây.

Uống rượu, thức đêm, tiếp khách và… làm bồ nhí
Tuyền cho biết, dù thời tiết nóng hay lạnh, mùa đông hay hè, cô và các tiếp viên khác chỉ được phép mang trên người 2 mảnh vải che những chỗ nhạy cảm trên cơ thể và đi đôi giày cao gót hơn 10 cm, trang điểm son phấn loè loẹt để “hút khách”. Có những ngày mùa đông, thời tiết xuống chỉ còn 4-5 độ C, năn nỉ lắm thì chủ quán mới chấp nhận cho các cô khoác thêm chiếc đầm ngủ bằng voan, mỏng tanh, trong suốt.
Công việc của các cô là bưng bê café và chịu khó trò chuyện, đánh bài, hát karaoke; thậm chí là “đi khách”. Trong đó, khách của Tuyền đa phần là đàn ông Việt Nam, đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần của xã hội Mỹ.
Rồi cô gặp một người đàn ông đồng hương tuổi trung niên, chủ chuỗi tiệm nail ở miền Nam Cali, goá vợ. Cô chấp nhận làm “ghệ” (bồ nhí) của ông. Từ ngày cặp kè bên người tình già, cuộc sống của cô bận rộn hơn bởi ban ngày, cô phải bưng bê phục vụ cả trăm người đàn ông trong quán với bộ đồ hở hang 2 mảnh, tối về lại phải tận tình phục vụ “ông chủ’ ngay trong căn phòng trọ của mình.
Đổi lại, cô có tiền tiêu rủng rỉnh, ăn mặc đẹp, xài hài hiệu và có nhiều tiền gởi về cho gia đình. Tuyền khẳng định, việc vừa chạy bàn vừa đi khách đêm và cặp kè thêm “ghệ già” là sự lựa chọn và “phấn đấu” của hầu hết các tiếp viên bikini như cô.
Chứng minh lời khẳng định của mình, Tuyền đưa ra dẫn chứng bằng các đồng nghiệp. Tuyền cho biết, tuy mới vào nghề được 2 năm nhưng với cách đó, Ái Lan, đồng hương với Tuyền, đã mua được xe hơi đời mới, mặc đồ toàn hàng hiệu; Diễm My, quê gốc Hải Phòng, hằng tháng gửi cả ngàn USD về nuôi cha mẹ già và sắp tới còn dự định mua nhà bên tiểu bang Texas để cho thuê; Hồng Vân, người Quảng Ninh, người chủ quán café mà Tuyền đang làm, có nhà hơn nửa triệu USD cũng từ những ngày “buôn son bán phấn” lúc làm tiếp viên.

Khúc Vỹ thanh buồn
Nhưng chính Tuyền và không ít cô gái cũng tự nhận ra rằng, nghề tiếp viên bikini rất "bạc". Tiền bạc, vật chất nói chung có thể thừa nhưng hạnh phúc đích thực thì dường như chẳng bao giờ có được.
Kết cục của Tuyền là một minh chứng rõ ràng. Cặp kè với “ghệ” được chừng nửa năm, Tuyền bị ông thẳng thừng “đá đít” để về Việt Nam chung sống cùng người vợ cũ, an dưỡng tuổi già. Người tình già bỏ đi, số tiền được chu cấp hằng tháng của cô cũng bị cắt giảm. Đã thế cô còn mắc phải căn bệnh lậu do quá “phong tình”. Thế là bao nhiêu tiền tích cóp; thậm chí chiếc xe Lexus mà hằng tháng ông “ghệ” khi xưa mua cho, cô cũng phải bán để chữa trị. Tuyền lại chơ vơ giữa đất khách quê người.
Hiện, Tuyền đã xin nghỉ ở quán café để dưỡng bệnh. Không đủ tiền thuê 1 căn phòng master room (khép kín, tiện nghi), cô đành đi mướn phòng trọ giá rẻ để ở. Tôi hỏi tại sao không về Việt Nam, Tuyền chỉ nghẹn ngào cho biết vì không muốn trở thành gánh nặng của gia đình. “Em đã cố giấu gia đình bệnh tật của mình và vẫn gửi tiền về nhà vì không muốn mất mặt với bà con lối xóm nhưng không biết còn có thể gắng gượng được bao lâu ”, cô nói.
Nghe những lời tâm sự của cô, tôi chợt thấy xót xa cho những thân phận má hồng bạc mệnh trong những quán café bikini ở nơi vốn được nhiều người coi là thiên đường này. Không biết cuộc sống của họ rồi sẽ đi đâu, về đâu…
(Tên nhân vật đã được thay đổi........... copy and paste về)


Rồi mọi chuyện cũng sẽ trôi qua...
Sau thảm hoạ bị địa chấn và sóng thần tàn phá kinh hoàng (hôm 11-3), hàng chục ngàn người dân Nhật Bản vẫn đang sống trong các trung tâm lánh nạn. Tuy vậy, họ vẫn được nhận đầy đủ thức ăn, đồ dùng cho sinh hoạt thường nhật và cả phương tiện giải trí. Dưới đây là một số hình ảnh thu lượm từ các phóng viên thông tấn AFP, AP, EPA.


LIFE IS NOT BEAUTIFUL!
VN 2011: Ăn cái gì cũng bịnh, cũng chết nghèo, chết ngáp ...
Chỉ có ăn HỐI LỘ là lâu chết, và chết giàu!

"Nước Tương" cũng cùng chung số phận ...
Phải mất nhiều ngày trong vai anh xe ôm khiêm bốc vác dễ thương, phóng viên báo Giao dịch mới thâm nhập được vào điểm tập kết nóng nguyên liệu chế biến nước tương. Đó là bãi xương trâu bò thối mà phải khó khăn lắm mới không ói tại chỗ.

Điểm tập kết xương thối phát ói
Trong vai một người chạy xe ôm, tôi chở một chị phụ nữ tuổi trạc 40 đi mua xương về nấu phở. Thấy tôi dễ mến, chị thường trò chuyện trên đường và những lúc ngừng nghỉ. Qua một bãi rác trống trải, chị chỉ tay bảo: "Ngày trước, đây là điểm thu mua và chế biến xương súc vật. Đông vui lắm. Nay không còn nữa, vì xương trâu bò rất hiếm, phải tập kết từ nhiều nơi như Bình Thuận, Long An, Đồng Nai mới có đủ xương cho các lò chế biến nước tương. Ít hàng, các đầu nậu tập trung hết về một vài điểm thôi. Xương thối thì để cho các lò nấu nước tương, xương tươi thì đầu nậu a lô cho các tiệm phở đến điểm tập kết nhận hàng".
Điểm tập kết nằm trên một con đường vắng được che chắn bởi một góc tường rào cao. Tôi suýt nôn ọe vì mùi hôi thối khủng khiếp. Xương chất thành từng đống, ruồi nhặng bâu đầy như rắc đậu đen. Có năm ba lao động đều còn trẻ đang lom khom phân loại xương. Một phụ nữ dáng vẻ đầu nậu đứng chỉ tay cho các xe hàng loại 1,5 tấn đổ xương vào nơi quy định. Đây là chuyến "hàng tươi" nên chị ta liên tục gọi di động cho các bạn hàng nấu phở đến nhận xương mới.
Trong khu tập kết, xương súc vật chất thành đống dưới đất, sát bờ tường. Có đủ loại xương đầu trâu, đầu bò cũ. Có mới có cũ được phân loại đâu ra đấy. Lại có đống xương hình thù kỳ dị, đoán mãi không ra xương động vật gì. Ruồi nhặng bay trên các đống xương này một đám mây đen. Tôi vừa há miệng toan ngáp đã bị mấy chú chui tọt vào miệng. Ghê hết chỗ nói.

Công nghệ chế biến "gia truyền"
Ngay bên khu tập kết là một lò nấu nước tương. Đó là một hệ thống lò nấu bằng củi gồm các lồng đựng và các khung khổng lồ rỉ sét đựng xương. Qui trình chế biến xương xem ra khá đơn giản. Xương được đưa vào rọ lưới rồi cho vào lò hấp. Công đoạn tiếp theo là đem xương ngâm vào axít pha loãng cho rã ra. Sau đó cho nước vôi tôi vào “trung hòa”. Công đoạn thứ 3 là xương được mang ra phơi cho ráo nước rồi đưa vào cối gắn moteur để nghiền nhuyễn. Công đoạn thứ tư là thêm đậu nành hoặc bánh dầu kèm các loại hóa chất tẩy rửa để khử mùi, khử mỡ. Công đoạn cuối cùng là bổ xung hoá chất tạo màu, tạo hương để cho ra loại nước chấm màu đen đậm đặc được gọi là “tinh chất đạm”.
"Nói là công nghệ chế biến "gia truyền", nhưng thực ra công nghệ sản xuất nước tương ngày xưa khác bay giờ nhiều lắm. - Anh M., một kỹ thuật viên ở lò cho biểt. - Sản xuất nước tương ngày xưa thường có 2 công đoạn. Công đoạn một là ủ đậu nành lên men tự nhiên (thuỷ phân). Nhưng làm thế thì rất mất thời gian. Chạy theo lợi nhuận, sản xuất đại trà, các cơ sở sản xuất đã làm nhanh quá trình lên men tự nhiên bằng cách "lên men nhân tạo", tức là sử dụng axít thuỷ phân nguyên liệu trực tiếp. Nguyên liệu chính là các loại bánh dầu và đậu nành loại 2, loại 3. Thế nhưng, trong sản xuất theo phương cách này, dư lượng 3-MCPD (tiền chất gây ung thư) còn lại trong sản phẩm rất cao, nên từ rất lâu đã không cho phép sử dụng.

Sản phẩm có thể gây ung thư
Trao đổi với GS-TS Chu Phạm Ngọc Sơn, được biết, cholesterol có nhiều trong xương heo, xương bò, nếu không xử lý tốt sẽ tạo thành các phức chất có hại cho sức khỏe người tiêu dùng.
Trong tinh chất đạm (nước cốt của nước tương) có các chất độc thuộc họ cloropropanol, chủ yếu là 3-cloro - 1,2 - propandiol (3-MCPD) và 1,3-dicloro-2-propanol (1,3- DCP). Đây là những hóa chất có thể gây ung thư cho người tiêu dùng. Chất béo trong xương hoặc khô dầu đậu tác dụng với HCl sẽ sinh ra chất 3-MCPD. Chính vì vậy, nhiều nước trên thế giới đã quy định rất chặt chẽ hàm lượng của chất 3-MCPD trong nước tương. Chẳng hạn, ở Châu Âu, Úc, New Zealand, hàm lượng 3-MCPD cho phép không được vuợt quá 20 mg/kg.
Cách đây 3 năm bộ và sở Y tế TP.HCM đã triển khai các quy định về hàm lượng 3-MCPD, theo đó yêu cầu các cơ sở sản xuất phải công bố hàm lượng 3-MCPD trong sản phẩm như nước tương, xì dầu, dầu hào trên nhãn mác sản phẩm.
Một vấn đề khác là loại hóa chất bảo quản dùng trong nước tương là natri benzoat (chất bảo quản dùng trong một số loại cháo dinh dưỡng đã từng bị dư luận công phẫn lên án cách đây không lâu). Nhiều nước trên thế giới cấm sử dụng hoá chất này do ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng (hại gan, thận và hệ thần kinh). Theo quy định, hàm lượng chất bảo quản natri benzoat trong thực phẩm không được vượt quá 1mg/kg. Thực tế, khi kiểm tra sản phẩm của các cơ sở sử dụng chất natri benzoat hầu hết đều vượt quá nhiều lần mức cho phép.

Muối tôm cũng được làm từ… xương thối
Trên đường về, chị phụ nữ đi lấy xương tươi về nấu phở cho biết: “Bây giờ tìm nguồn xương tươi để nấu phở cho ngọt nước để giữ khách hàng là rất khó, phải canh mới lấy được hàng tươi, vì hàng ở các tỉnh chở về phần lớn là hàng thối, chỉ để nấu nước tương được thôi".
Chị cho biết, xương súc vật không chỉ để nấu nước tương. Xương vụn được nghiền nát thành bột, trộn thêm bột ngọt cho ra một sản phẩm mới là “muối ngọt”, thêm chất tạo màu vào thì thành "muối tôm". Loại thứ 2 là các loại bột nêm gia vị, tuỳ theo việc nấu canh hay kho cá mà gia giảm bột ngọt vào xương bột.
Vì lợi nhuận, người ta đã bất chấp vệ sinh an toàn thực phẩm để sản xuất ra nước tương thông dụng trong bữa ăn hàng ngày của người dân từ nguồn nguyên liệu đáng sợ như vậy. Vấn đề ATVSTP từ rất lâu đã là nỗi bức xúc lớn cho người tiêu dùng. Không lẽ các cơ quan quản lý nhà nước về ATVSTP đành bất lực?
(Theo Hoàng Dũng Huệ - Phóng sự được đăng trên báo giao dịch/ BaBlog)

LIFE IS NOT BEAUTIFUL!
VN 2011: Ăn cái gì cũng bịnh, cũng chết nghèo, chết ngáp ...
Chỉ có ăn HỐI LỘ là lâu chết, và chết giàu!
Coi chừng "Hành phi VN" - Bỏ vào keo, xuất cảng ào ào...
Độc hại vô cùng, ăn vô nhập viện, không nhà thương thì cũng nhà xác!

Sàigòn - Hầu hết cư dân thành phố Sài Gòn đều phẫn nộ và hoang mang trước tin dầu ăn bày bán trên thị trường được chế từ... dầu phế liệu của các nhà máy và hàng tấn hành được "phi" từ các chảo dầu cặn này.
Cuộc bố ráp diễn ra hôm 6 tháng 3 tại Sài Gòn cho thấy, cơ sở "tái chế dầu thực vật" rộng 700 mét vuông do ông Lê Văn Ca làm chủ đặt sát bờ rạch Tra, Hóc Môn không có máy móc nào hết ngoài những thùng phuy và bao bố đựng hành phi chất đống đầy ruồi nhặng. Ông Lê Văn Ca thú nhận đã mua bã dầu, phế liệu dầu thực vật của các nhà máy sản xuất dầu ăn, kể cả các vật tư phế phẩm kỹ nghệ để... làm thành "dầu thực vật tái chế". Tuy nhiên, ông lại nói rằng dầu tái chế của ông chỉ được phân phối cho các cơ sở kỹ nghệ chứ không bán cho cơ sở chế biến thực phẩm, với giá trung bình khoảng 2 triệu đồng, tương đương 100 Mỹ kim mỗi thùng phuy loại 200 lít.
Tại một cơ sở chế biến hành, tỏi phi do ông Lê Văn Trọng làm chủ, cũng ở xã Tân Thới Nhì, huyện Hóc Môn, người ta thấy có tới 4 chảo dầu đang hoạt động trong tổng số 12 lò chế biến với 48 chảo dầu được lắp đặt. Ðại diện chủ cơ sở cho biết đã dùng củ hành tây xắt nhỏ, trộn bột mì rồi chiên bằng chảo dầu. Hành ngả màu vàng được vớt ra, đưa vào máy sấy khô rồi đóng bao, tung ra khắp các chợ ở Sài Gòn. Tính ra mỗi ngày cơ sở này cho ra lò hàng tấn hành phi và sử dụng trên 600 lít dầu để chiên.
Ðại diện chủ cơ sở cũng xác nhận chỉ châm thêm khi dầu cạn chứ không thay dầu mới. Vì vậy, dầu chứa trong các lò đang hoạt động đều có màu đen thui. Ðó là chưa kể việc cơ sở đổ dầu thừa và tro ra đồng ruộng sau nhà, gây ô nhiễm môi sinh trầm trọng cho cả vùng.
Hai nguồn “nguyên liệu”
Suốt gần 2 tuần liền đeo bám các đại lý thu gom dầu thải, phóng viên nhận thấy sở dĩ dầu “nguyên liệu” có nhiều tạp chất nói trên là do thu gom từ các nhà hàng, quán nhậu trên khắp các quận 1, 3, 5, 7, Bình Thạnh, Tân Bình...
Các nhà hàng sau khi chiên, xào đồ ăn, dầu thải được đầu bếp đổ lẫn vào xô, chậu chờ đại lý đến thu gom. Có nơi nhân viên bếp còn “tận thu”, vét sạch bát đĩa có dính dầu, thậm chí nhặt nhạnh cả mỡ gà, mỡ cá dư thừa trong quá trình làm đồ ăn sống... bỏ vào xô, chậu đựng dầu thừa cho nặng hơn. Vì thế, trong dầu “nguyên liệu” có cả thức ăn thừa.
Mỗi ngày một nhà hàng chỉ thải khoảng vài lít dầu, trong khi đại lý thu gom dầu mỗi chuyến chở 6-7 can 30 lít. Để đủ chuyến, đại lý thường 2-3 ngày mới ghé các nhà hàng trên một cung đường thu gom một lần. Dầu đã sử dụng, lại lẫn các tạp chất hữu cơ, để mấy ngày thành ra bốc mùi hôi thối.
Thế nhưng, suốt một buổi sáng đeo bám đại lý đi một loạt nhà hàng, quán nhậu ở Bình Thạnh và Tân Bình thu gom dầu thải, phóng viên nhận thấy anh này chỉ gom được 5 can, có nghĩa lượng dầu từ nguồn này rất hạn chế. Trong khi đó, những cơ sở chế biến dầu đen mà phóng viên thâm nhập chế biến đến hàng tấn dầu mỗi ngày. Vậy nguồn dầu “nguyên liệu” chính từ đâu ra?
Nhiều ngày “mai phục” trước cổng cơ sở chế biến dầu đen Q.D, phóng viên thấy một đại lý mỗi ngày đều đặn chở đến 3-4 chuyến, mỗi chuyến 5-6 can dầu “nguyên liệu” trong đó lẫn các loại trái cây và nông sản như cà rốt, đậu que, khoai tây... khác với dầu thải của nhà hàng.
Lân la làm quen với lý do “xin theo làm nghề thu gom dầu thải”, phóng viên được đại lý này giải thích: đó là dầu lấy từ hố ga các nhà máy chế biến nông sản.
Cụ thể, trước khi trái cây hay hàng nông sản đưa vào sấy sẽ được chiên sơ bằng dầu. Mỗi ngày, một công ty cỡ vừa vừa cũng sấy hàng chục tấn nông sản. Lượng dầu sau khi chiên sẽ được gom lại để bán. Ngoài ra, sau mỗi ca công nhân đều tiến hành rửa dây chuyền chiên sấy.
Nước rửa máy móc có lẫn dầu chiên, và cả dầu nhớt cùng tạp chất khác, chảy xuống một hố ga, chờ tạp chất và cặn lắng xuống, dầu thừa nổi lên thì đem hớt bán cho đại lý thu gom dầu thải. “Thế nên tụi tui gọi là dầu hố ga”, đại lý này thật thà.
Đeo bám
Để kiểm chứng lời kể trên, sau khi theo chân các đại lý đến một số nhà máy chế biến nông sản, phóng viên mượn một chiếc xe gắn máy cà tàng, sắm thêm 3 can nhựa, vào vai người thu gom dầu thải. Nhà máy đầu tiên mà PV tiếp cận là A.D.L ở xã Xuân Thới Thượng, H.Hóc Môn.
Theo thông tin phóng viên nắm được thì mỗi tháng nhà máy này bán hàng chục tấn dầu hố ga cho các đại lý thu gom với giá 6,5 ngàn đồng/kg. Việc mua bán này được giám sát chặt chẽ theo quy trình: dầu thải được công nhân múc sẵn từ hố ga ra can, ai có nhu cầu đến giao dịch với quản lý nhà máy ở văn phòng và hàng sẽ có người xếp lên xe (nếu phương tiện là ô tô), không cho khách hàng vào nơi chứa dầu thải.
Vì vậy, dù trả giá cao hơn nhiều nhưng quản lý nhà máy vẫn cương quyết không cho phóng viên vào “khu cấm địa”; định chuyển qua phương án đột nhập cũng thất bại do luôn có hai nhân viên trực camera quan sát 24/24 khu vực sản xuất...
Thất bại ở A.D.L, PV tiếp tục gõ cửa 3 nhà máy khác, nhưng cũng đều vấp phải sự cảnh giác cao độ. Đến công ty thứ 5 là Lusun trên đường Nguyễn Ảnh Thủ, H.Hóc Môn, chuyên sấy trái cây và hàng nông sản xuất khẩu, công việc tiến triển hơn khi bảo vệ công ty chỉ vào liên hệ với văn phòng qua điện thoại. “Người mua tự múc hay nhân viên múc cho?”, chúng tôi hỏi và bảo vệ trả lời: “Các ông mua thì tự đi múc, dầu thối hoắc ai dám múc cho mấy ông (?!)”.
Cận cảnh
Tìm được điện thoại của văn phòng Công ty Lusun, phóng viên liên hệ hỏi mua dầu thải, một giọng nữ gặng hỏi mua giá bao nhiêu. “Tụi tui vẫn mua một can 30 lít từ 140 - 170 ngàn đồng”, phóng viên trả lời.
Nữ nhân viên này cho biết công ty bán ký chứ không bán can. Sau khi thỏa thuận giá 6 ngàn đồng/kg, nhân viên Lusun cho biết sẽ liên lạc ngay khi có dầu.
Nhưng chờ 3 ngày sau không thấy công ty gọi lại, phóng viên chủ động liên lạc thì được trả lời: “Chưa có, có em sẽ gọi”. Thấy lạ vì ngày nào cũng có đại lý đến công ty gom dầu thải chở ra ngoài, phóng viên quyết định tìm cách thâm nhập.
Trong những ngày theo chân đại lý đến cổng Lusun, thấy ngày nào cũng có một nhóm thợ hồ khoảng 15 người vào công ty đầu giờ sáng, phóng viên làm quen và được một người giúp đỡ.
7 giờ 30 sáng một ngày cuối tháng 10, trong bộ đồ lấm lem như một thợ hồ, phóng viên cùng nhóm thợ vào công ty qua cổng phụ và nhanh chóng tìm được hố ga chứa dầu thải nằm ở cuối hành lang, sau một lớp cửa nhà máy.
Hố ga trống nắp, miệng vương vãi đầy dầu, mấy chiếc thùng nhựa để lăn lóc gần đó cùng chiếc ca nhựa lấm lem, nước bên trong hố ga sủi bọt ùng ục.
Khoảng 8 giờ sáng, khi phóng viên ngụy trang camera vừa xong thì một người đàn ông tay xách 5 chiếc can cáu bẩn đi vào, dừng lại bên miệng hố ga. Đặt 5 chiếc can trống không xuống, anh này quay sang dựng những chiếc thùng nhựa lên, rồi lấy chiếc ca nhựa màu đỏ thản nhiên múc từng ca dầu đen nhợt lẫn với các loại rác thải từ dưới hố ga đổ vào thùng nhựa.
Khi tất cả các thùng nhựa đầy, anh này bắt đầu chiết dầu từ thùng qua những chiếc can mang theo, khi chiết không quên lấy một miếng lưới lót ở miệng phễu để ngăn bớt rác chảy vào can. Cứ thế, cho đến khi 5 can nhựa loại 30 lít đầy ắp dầu thải...
Ghi hình mấy ngày liên tiếp, trong vai thợ hồ phóng viên đến bắt chuyện với người đàn ông thu gom dầu thải. H. (tên người đàn ông) cho biết làm nghề thu mua dầu phế thải đã nhiều năm để bán lại cho các cơ sở chế biến dầu phế thải ở thành phố và Lusun là một trong nhiều mối lấy hằng ngày của anh.
“Tìm được công ty cho tự múc khó lắm, không biết vì sao họ không cho vào múc mà toàn múc sẵn ra can trước. Với lại, công ty này cho tự múc nên giá chỉ có 2 ngàn đồng/kg, tôi về lọc rác và đổ vào phi cho lắng bớt cặn, sau đó giao thẳng cho một cơ sở làm hành phi, còn bao nhiêu bỏ mối cho cơ sở Q.D với giá 6 ngàn đồng/kg”, H. kể.
Vừa nói chuyện, H. vừa làm công việc của mình, đến khi 5 chiếc can đầy đến miệng thì cũng là lúc dầu trong hố ga cạn, bên dưới toàn nước đen xì. Cầm ca nhựa khoắng thấy toàn nước màu đen sền sệt bùn đất, rau rác, H. ném cái ca lên miệng hố ga, than: “Hôm nay được ít quá”.
Phóng viên cố ý phụ H. xách các can dầu ra ngoài để xem thực chất công ty bán dầu thải hay cho H. tự thu gom dọn vệ sinh. Khi ra đến gần cổng, H. xách 5 can đặt lên chiếc bàn cân, lập tức một nữ nhân viên ra xem trọng lượng. Tổng cộng 5 can được 146 kg, H. thanh toán 284 ngàn đồng (đã trừ bì) cho kế toán và được nhân viên ở đây cấp cho tờ giấy ra cổng. Tất cả như một quy trình đã được lập sẵn.
Theo các đại lý thu gom dầu thải, dầu hố ga chiếm khoảng 70% lượng dầu “nguyên liệu” của các cơ sở chế biến dầu thải. Ngoài các loại rác hữu cơ, trong dầu này còn chứa cả dầu nhớt và chất độc hại khác khi rửa máy móc trôi xuống... Và những chất dơ bẩn, độc hại này vẫn hằng ngày theo một chu trình chế biến hành phi bẩn đi vào bao tử của nhiều người!


LIFE IS NOT BEAUTIFUL!
Trông người lại nghĩ đến ta...
Người Việt Tị Nạn và Vấn Đề “Vô Gia Cư”
Trong cái văn hóa “phải giữ gìn thể diện” (keeping face) và “duy trì tình thân gia đình” (harmony/closely knit in the Viet family circle) chúng ta đôi khi phải lấy làm lạ và ái ngại lúc nhìn thấy những người hành khất, vô gia cư gốc Việt khá đông đứng quanh quẩn trước các chợ, các khu thương mại, và các thùng rác trong cộng đồng người Việt tị nạn ở Hoa kỳ.
Với can đảm vượt bực, và sự chịu đựng vô biên, người Việt đã sẵn sàng bỏ lại tất cả tài sản, mồ mả ông bà; sẵn sàng chịu đựng, đương đầu với mọi rủi ro (trên biển thì có thể mất mạng vì đói khát sóng gió; bị hải tặc cướp, hiếp, giết… trên mặt đất thì bị Khmer đỏ, các đơn vị cán binh công sản giết, cầm tù…) để vượt biển, vượt biên đến được bến bờ tự do, miền đất hứa, đất của cơ hội, của hy vọng, của tương lai… và bây giờ, hôm nay lại đi ăn mày?!
Đã có nhiều cá nhân, hội đoàn ra sức quyên tiền, gây quỹ… và lặn lội đem tiền của vật liệu về tận Việt Nam để giúp những người nghèo, trẻ khuyết tật, giúp nạn nhân bão lụt, thiên tai và ngay cả việc ra công (và của) xây dựng những hạ tầng cơ sở mà đáng lẽ chính quyền cộng sản phải làm như xây trường học, đào giếng, làm cầu, sửa nhà, sửa chùa, xây nhà thờ mới…
Nhưng đã có ai quá bộ, không đâu xa, đi ra khu chợ ABC của phố Bolsa, Quận Cam, California, chẳng hạn, để tìm hiểu vấn đề “ăn mày” của chính người dân Việt tị nạn cộng sản trên mảnh đất mà các người dân xứ nghèo trên hành tinh này vẫn xem là “thiên đàng hạ giới?” Để xem chân dung (“profile”) của một người tị nạn đi ăn mày như thế nào? Để tìm hiểu, biết được những cơ nguyên đưa đẩy một người Việt tị nạn đến trạng huống ăn mày? Để học những bài học và hậu quả mà không một ai muốn xẩy đến cho chính bản thân và gia đình mình? Để may ra tìm được một phương cách giúp những người bất hạnh mà lúc trước đây họ có thể đã là những người ngồi cùng thuyền vượt biên sống sót với mình?

Một người “vô gia cư” tiêu biểu mà tôi xin đề cập ở đây là anh Quyền ở phố Bolsa. Anh Quyền thường lẩn quẩn ở đầu đường Moran (hướng bắc); thường hay ngồi bên hông tiệm bán trái cây Tiến Phát (bên cạnh tiệm Video “Thúy Nga Paris”); hay bên hông tiệm bánh mì “Lee’s Sandwich.” Tôi đã đi ngang chỗ anh ngồi và đã thấy anh Quyền nhiều lần khi tôi ra vào thăm các bạn văn ở các tòa báo, hay khi đi mua thịt quay, bánh mì quanh khúc đường Moran này. Cái dáng đặc biệt của anh Quyền làm tôi để ý đến anh đó là vì anh nhìn rất giống dáng dấp của cố nhạc sĩ Lê Uyên Phương (dĩ nhiên là không có cây đàn guitar và nữ ca sĩ Lê Uyên bên cạnh!). Hôm nay, lúc tôi lân la đến hỏi chuyện anh, thì anh đã nhanh nhẩu cho tôi biết là anh không muốn tôi viết báo, đăng hình của anh gì hết… Tôi cố kiên nhẫn giải thích là nếu anh không giúp tôi thì làm sao, làm cáh nào đồng bào, cộng đồng người Việt có thể hiểu rõ hoàn cảnh của anh để giúp đỡ không riêng gì một mình cá nhân anh mà cả những người như anh? Cuối cùng anh đồng ý cho tôi phỏng vấn với điều kiện không được chụp ảnh. Tôi phải mạn phép dùng tấm ảnh của cố nhạc sĩ Lê uyên Phương (kèm theo đây; mặc dù không có sự chấp thuận của gia đình nhạc sĩ Lê Uyên Phương; tuy nhiên tôi suy luận lẩm cẩm là nhạc sĩ Lê Uyên Phương là một người của công chúng (“public figure”), mọi nguời đều biết, có hình ảnh đã được phổ biến rộng rãi trên mạng, thì có thể dung được!) với mục đích để tượng hình / minh họa may ra có thể giúp độc gỉa có thể mường tượng ra hình dáng của anh Quyền (nhất là qua mái tóc và bộ râu rất độc đáo…)
Anh Quyền là một thanh niên có chiều cao trung bình, tạng người gầy gầy (áo quần anh mặc là mediun size)… Nói chung, anh nói năng rất có duyên, tỉnh táo, khá mạch lạc, lễ phép và trôi chẩy. Anh không đẹp trai nhưng lại có dáng nghệ sĩ dễ nhìn. Quần áo anh mặc vẫn còn tương đối khá lành lặn … Ngày hôm nay, chủ nhật 3/27/2011, lúc 1 giờ chiều, anh Quyền đã cho phép tôi ghi lại một số chi tiết về cá nhân anh qua một cuộc “phỏng vấn bỏ túi” dài độ 40-45 phút trực tiếp bên hông tiệm trái cây Tiến Phát ở ngay trên lề đường Moran như sau:

Tên: - Quyền Nguyễn. Tuổi: - 50.
Nơi sinh: - Vũng Tầu, Việt Nam ,. Hoàn cảnh gia đình hiện tại: - Độc thân. Nơi cư ngụ trước khi đến Mỹ: - Vũng Tầu.
Hoàn cảnh gia đình lúc đến Mỹ: - Gia đình là Bắc kỳ di cư 1954. Cả gia đình làm nghề đánh cá (chỉ làm công; không phải chủ tầu cá).
Lúc trước khi qua Mỹ anh làm gì?: - Còn là học sinh đi học.
Đến Hoa kỳ năm: - 1975; bằng cách vượt biển (Boat People).
Hoàn cảnh gia đình lúc đến Mỹ: - Đến Mỹ cùng với Mẹ và 7 anh em trai (Bố đã mất ở Việt Nam từ trước năm 1975). Cả gia đình đều cư trú ở Orange County, California .
Trình độ học vấn: - Học hết bậc trung hoc; có certification về thợ sơn xe hơi (Certified Auto-Painter).
Tôn giáo: - Đạo Công giáo (Catholic) [1]
Anh có bạn bè gì không?:
- Bạn bây giờ chỉ còn toàn là bạn vô gia cư (anh Quyền rút từ trong ví ra một mảnh giấy nhầu nát cho tôi xem có ghi danh sách tên các người Việt vô gia cư vùng phố Bolsa là bạn anh).
Anh đã có bạn gái chưa?: - Chưa bao giờ có bạn gái.
Việc làm cuối cùng: - Thợ sơn của một Body-Shop (hãng sửa xe đã bị đụng, bị tai nạn).
Anh bị lay-off (cho nghỉ việc)?: - Em vừa bị lay-off vừa bị thiếu sức khỏe. Em bị yếu phổi (do bụi sơn).
Anh còn làm nghề nào khác không?: - Trước đây em là đầu bếp nấu phở cho tiệm phở Hòa (bây giờ là tiệm phở Quang Trung) ở khu chợ Á Đông (trước mặt thương xá Phước Lộc Thọ).
Anh đã lâm vào hoàn cảnh hiện tại (“vô gia cư”) từ khi nào?: - Từ năm 2001.
Xin anh cho biết một (01) lý do chính làm cho anh lâm vào hoàn cảnh này: - Thua cờ bạc. Em bán cả căn nhà và thua hết…
Anh thua bạc ở đâu? Las Vegas ?: - Không, em chỉ thua ở các xòng bài quanh vùng Nam Cali này thôi, như Bicycle club, Hawaiian club…
Chỗ nào trên phố Bolsa này mà anh thích ở nhất: - Khu Phước Lộc Thọ.
Anh đã có sự giúp đỡ của cơ quan (từ thiện) người Việt chưa?:
- Có một vài cơ quan từ thiện Việt nam ở Orange County này đến muốn giúp; nhưng phần lớn họ chỉ giúp qua loa chiếu lệ để lấy tiếng, chụp ảnh, chứ cũng chẳng cụ thể được bao nhiêu.
Thế còn sự giúp đỡ của các cơ quan xã hội của chính phủ Mỹ?: - Em không có giấy tờ ID nên không xin được.
Tại sao anh lại không có giấy tờ ID?:
- Có lần cảnh sát Mỹ chận xét giấy tờ cá nhân của em; rồi không hiểu sao họ không trả lại. Không biết có phải vì họ quên hay không?
Anh có định đi xin lại ID khác không? - Không.
Tại sao? Vì khó khăn quá hay sao?: - Không phải khó khăn; nhưng em chưa thấy cần có ID. [2]
Cơ quan / hay đoàn thể hay cá nhân nào mà anh thấy đã giúp đỡ anh nhiều nhất:
- Kể từ ngày em vô gia cư (năm 2001) đến nay, chỉ có duy nhất một người giúp đỡ nhiều nhất là bác sĩ Nguyễn Văn Thế (vừa mới mất) mà thôi.
Xin anh cho biết đại khái là Bác sĩ Thế đã giúp anh những gì?:
- Khi đói quá, em đến tìm bác sĩ tại văn phòng cuối giờ làm việc. Mỗi lần như vậy, Bác sĩ cho em $5.00. Nếu đau ôm bất cứ bệnh gì, bác sĩ Thế cho thuốc uống không phải trả tiền. Bác sĩ Thế lúc còn sống đã giúp tất cả các người vô gia cư như vậy chứ không riêng gì em. Tuy nhiên, trong giờ làm việc, bác sĩ Thế không muốn tụi em đến quấy rấy làm cho bệnh nhân của bás sĩ sợ.
Nhưng bây giờ Bác sĩ Thế mất rồi thì sao?
- Em được biết Bác sĩ Thế lúc mất đi có để dành một số tiền khá lớn trong di chúc có để giúp những người vô gia cư chẳng những ở khu Bolsa này mà cả Garden Grove (?) Ngày mai thứ hai 3/28/2011, nếu anh có rảnh thì cứ đến trước văn phòng cũ của Bác sĩ Thế (ở bên cạnh chợ Bến Thành) sẽ gặp tất cả những người vô gia cư tụ tập ở đây để được người nhà Bác sĩ Thế giúp đỡ (?) Tụi em nhớ ơn Bác sĩ Thế rất nhiều. Em là một trong (rất đông) những người vô gia cư đã đi đưa đám tang chôn cất Bác sĩ Thế mới đây ở phố Bolsa.[3]
Gia đình anh ở Orange County có biết anh đang ở trong tình trạng này không?:
- Họ biết chứ. Nhưng họ không liên lạc với em; và em cũng không liên lạc vói họ. Em sống bằng lòng với số phận vô gia cư. Em không muốn quấy rấy họ. Và em không muốn thấy họ thấy hình ảnh của em trên báo chí.
Xin cho biết một vài sở thích cá nhân của anh:
- Món ăn thích nhất: Phở, Bún bò Huế, thịt quay.
- Thức uống thích nhất: Cà phê.
- Loại nhạc thích nhất: Nhạc Lam Phương
- Bản nhạc thích nhất: “Kiếp nghèo” (của Lam Phương)
- Ca sĩ thich nhất: Khánh Ly, Chế Linh.
- Việc thích làm nhất (khi rảnh rỗi): Đi lòng vòng xem có ai muốn mình làm gì không?
- Môn thể thao thích nhất: Bóng rổ.
Điều mơ ước cho riêng ngày hôm nay (ngắn hạn): - Được may mắn có người giúp đỡ cơm áo.
Điều mơ ước cho tương lai (dài hạn): - Sẽ được về sống và làm việc nông trại ở tiểu bang Idaho (!!)
Xin anh cho biết qua sinh hoạt của anh trong một ngày (vô gia cư) như thế nào?:
- Em đi lòng vòng khu Bolsa xem ai có gọi em giúp việc gì không? Trả tiền hay không trả tiền em vẫn làm giúp.
Nếu bây giờ anh có một triệu đô-la thì anh sẽ định làm gì?: - Em sẽ giúp đỡ những người vô gia cư ở đây và trẻ mồ côi ở Việt Nam.
Anh có muốn nói / nhắn nhủ gì với cộng đồng người Việt tại Quận Cam hay không?:
- Em rất mong mọi người Việt tị nạn trong cộng đồng cũng đối xử tốt với người vô gia cư như Bác sĩ Thế; hay ít ra một phần của bác sĩ Thế.
Anh nhìn thấy / dự đoán tương lai của anh trong 2-3-4 năm sắp tới như thế nào?:
- Em sẽ tìm được việc làm, việc làm tốt. [4]

Sau khi đã đọc qua những chi tiết về chân dung của anh Quyền, một người vô gia cư tiêu biểu, chúng có lẽ sẽ thông cảm với hoàn cảnh của họ nhiều hơn lúc trước đây (?); và nhất là chúng ta thấy họ và chúng ta cũng không cách xa nhau bao nhiêu (cũng chỉ độ một vài “paychecks” gì đó?) – Nói cách khác, chính bản thân chúng ta cũng có thể trở thành một người vô gia cư bất cứ lúc nào nếu các thất bại, đổ vỡ, bất hạnh lớn đến với chúng ta ngày mai, hay ngày mốt... Những suy nghĩ, mơ ước của họ có khác gì suy nghĩ và mơ ước của chúng ta?! Thỉnh thoảng chúng ta cũng nên thử tự đặt bản thân mình vào tình cảnh thiếu may mắn của họ... để học bài học gọi là “cư an tư nguy;” để bớt nói khoác, bớt ganh tị... nhất là trong những lúc cơm no áo ấm, rửng mỡ trà dư tửu hậu; hay lúc mua vé bạc trăm để xem các chương trình ca nhạc, hay thua bạc vài ngàn đô la ở sòng bài...
Một số người Việt tị nạn / di dân đã có sẵn trở ngại ngôn ngữ, thiếu chuyên môn, đến đất Mỹ một cách vội vàng chỉ được chính phủ Mỹ giúp đỡ trong một thời gian ngắn rồi sau đó bị bỏ rơi; lâm và tình trạng kinh tế bế tắc đưa đến tình trạng vô gia cư…
Vấn đề vô gia cư / ăn mày không phải trò đùa như chúng ta thường vô tình rủa nhau: “Nhìn mày sao giống như ăn mày quá!” Nhất là khi chính chúng ta đang ở trong tình trạng “chỉ còn có ‘2 paychecks’ nữa” là thành vô gia cư rồi! Chúng ta may mắn có cơm no áo ấm, có một mái nhà khi đêm mưa lạnh nhưng vẫn nghĩ hời hợt phiến diện là người vô gia cư / ăn mày là vì họ lười biếng; và vấn đề vô gia cư chỉ là vấn đề tạm thời…, và chuyện “ăn mày” của họ không liên quan gì đến mình cả (!) Chính sự suy nghĩ như vậy làm cho người vô gia cư mãi mãi, vĩnh viễn là người vô gia cư. Hơn thế nữa, thật là vô tâm, tàn nhẫn khi chúng ta có ý khinh thị những người kém may mắn hơn mình; gọi họ bằng đủ thứ tên miệt thị như “ăn mày, “ “ma cà bông” (“vagabond”), “thằng đầu đường xó chợ,” “bum…” trong khi họ đang cố gắng sống lây lất qua ngày trên sự bố thí và vật đổ bỏ, thừa thãi vất đi của những người đồng hương may mắn hơn ở chung quanh…. và trông chờ vào một dịp may nào đó (có lẽ không bao giờ đến với họ!)
Trong một bản thăm dò tình trạng vô gia cư trên 25 thành phố lớn của Hoa kỳ vào năm 2006 bởi “the US Confereence of Mayors” (các báo cáo về “homeless” đều trễ vài ba năm!!) thì kết quả là tỉ lệ số dân vô gia cư đuợc chia ra là:
- 42% Da đen
- 39% Da trắng (và không phải La tinh)
- 13% Da nâu (La tinh / Hispanics)
- 4% Da đỏ
- 2% Da vàng (Á châu).
Điểm đặc biệt là trong 25 thành phố được theo dõi thì có đến 9 thành phố hoàn toàn không có dân vô gia cư gốc Á châu (!); và thành phố có dân vô gia cư Á châu nhiều nhất là Portland, Oregon (6% - tôi chưa hiểu lý do tại sao?)
Ngoài ra, nên biết thêm, theo con số thống kê qua báo cáo của “Samsha’s National Mental Health Information Center” về người vô gia cư, chúng ta còn thấy:
- 38% cho biết là nghiền rượu
- 26% cho biết là nghiền ma túy
- 39% có bệnh tâm thần nặng nhẹ đủ loại.

Phải thẳng thắn mà nói, các học sinh, sinh viên người Mỹ gốc Á châu nhận được điểm cao hơn các học sinh của các chủng tộc khác trong các kỳ thi... phần lớn không hẳn vì học sinh Á châu thông minh hơn, mà vì các gia đình người Á châu đặt nặng vấn đề giáo dục và, nói chung, dân Á châu chịu khó, chịu khổ, chăm chỉ hơn các giống dân khác (They did all their homeworks!) Quan trọng hơn tất cả, người Mỹ gốc Á châu phần lớn di dân đến Hoa kỳ từ các nước nghèo trên thế giới cho nên họ sống có tính cách phòng thủ (“defensive”) hơn, không phung phí tiền của mà biết tìm cách xoay sở hạn chế sự chi tiêu để còn dành “saving” cho ngày mưa, ngày không có việc làm... Trái lại, người Mỹ tìm mọi cách xài cho đến đồng bạc cuối cùng mà họ kiếm được cho chiếc xe mới (trong khi xe cũ vẫn chạy tốt), quần áo giầy dép mới (đem quần áo giầy dép còn tốt nguyên ra bán “garage sale”), tiệc tùng liên miên mỗi cuối tuần, chi tiền vé (rất mắc) cho các trận đấu thể thao, các chuyến nghỉ hè tốn kém, thêm cờ bạc, rượu chè, thuốc lá, nghiện ngập... Đến khi đã hết tiền và sa sút thì ngay cả đến cha mẹ, anh em của họ cũng không muốn giúp họ.. Trong trường hợp bất khả kháng, người Mỹ gốc Á châu sẵn sàng (7 times higher other races) xúm nhau sống trong các gia cư chật chội – 2 hay 3 gia đình chung sống với nhau trong một căn nhà 2-3 phòng chật hẹp, chẳng hạn, để chờ thời (tìm việc, hoặc học thêm các nghề chuyên môn mới trước khi tìm việc trở lại...)

“Người vô gia cư” được định nghĩa là người không có một mái nhà riêng cho họ. Họ phải sống vất vưởng trên đuờng hè phố, công viên, gầm cầu, subways... hay các nơi tạm trú (vào buổi tối, ban ngày họ phải rời nơi tạm trú này. Cũng có vài chỗ cho tạm trú ban ngày nhưng rất hiếm). Người vô gia cư có thể là cá nhân độc thân, hay cả gia đình (có con nhỏ) vô gia cư (“houseless but not homeless”).
Nguyên do chung của sự “vô gia cư” rơi vào hai trường hợp: Do hoàn cảnh (“circumstamces”) chung quanh; hoặc do chính các khó khăn cá nhân (“personal characteristics / difficulties”) của người vô gia cư; hoặc cả hai trường hợp cùng một lúc.
Hoàn cảnh:
- Nghèo (vì mất việc hay làm việc với lương bổng kém, không đủ sống.)
- Bị đuổi nhà, hay bị tịch thu nhà vì không có khả năng trả tiền nhà.
- Thiếu nhà cho thuê với giá rẻ cho người nghèo.
- Bị cưỡng bức, cô lập bởi chính quyền phi dân chủ (không có trường hợp này ở Mỹ!)
- Chiến tranh với nước ngoài hay bất ổn dân sự (“Civil unrest”) trong nước (Ở Mỹ chỉ có “bất ổn dân sự - Vụ Rodney King chẳng hạn).
- Thiên tai.
- Mới ra tù hoặc mới được nhà thương điên thả ra.
Khó khăn Cá nhân:
- Không có chuyên môn, thiếu giáo dục tối thiểu để tìm việc.
- Không biết cách quản trị thu vén tiền bạc (xài hoang phí).
- Nghiện ngập (rượu, thuốc lá, ma túy, cờ bạc...)
- Lười biếng.
- Thiếu sức khỏe để làm việc, bị bệnh nan y, hay tàn phế không tự mưu sinh được.
- Bị bệnh tâm thần.

Phải kể thêm, vì tình trạng suy thoái kinh tế càng ngày càng trầm trọng, bây giờ chúng ta thấy có nhiều người vô gia cư vào hạng tuổi thanh niên rất khỏe mạnh, và có khả năng làm việc... nhưng họ đành phải chịu sống lây lất với số phận vô gia cư, mất nhân phẩm vì họ không thể làm gì hơn (nếu họ không muốn phạm pháp trộm cắp, cướp của...) Họ là những người chỉ cần sự giúp đỡ tối thiểu từ chính phủ và các cơ quan từ thiện; nhưng thực tế không có ai, không có cơ quan nào thật sự quan tâm đến họ.

Những khó khăn chung của người vô gia cư:
Vấn đề an ninh: Nhất là lúc ban đêm, phải ngủ ngoài đường. Có thể bị người vô gia cư khác hay kẻ bất lương cướp, hành hung, hãm hiếp.
Vấn đề giữ gìn vật dụng cá nhân: vì không có chỗ riêng để cất giữ các vật dụng cá nhân, người vô gia cư luôn luôn phải mang theo tất cả của cải (?), quần áo, vật dụng linh tinh của mình. Đây là một trở ngại cá nhân vô cùng lớn lao. Chúng ta thấy vô số các “bag ladies,” “shopping cart people” đi lang thang không mục đích ngoài đường phố…
Vấn đề vệ sinh: Không có chỗ tắm rửa và giặt giũ, chỗ phơi cho khô ráo quần áo... Chỉ riêng vấn đề vệ sinh cũng đã làm người vô gia cư bị sa lầy xâu và nhanh hơn, khó thoát ra được tình trạng khó khăn đang vướng phải. Họ sẽ bị các hãng xưởng, cơ sở thương mại kỳ thị, xem như không thích hợp (“not suitable”) để mướn họ làm việc.
Vấn đề ăn uống và thuốc thang: Không được ăn thực phẩm nóng, sạch sẽ và đủ dinh dưỡng; Phải sống ngoài trời sương gió nóng và lạnh đương nhiên sẽ dễ bị đau ốm; nhưng lại không có bác sĩ chăm sóc và thuốc uống.
Vấn đề liên lạc: Vì không có một địa chỉ và một số điện thoại cố định, Thật vô phương cho người vô gia cư đi xin việc và nhận việc làm (nếu nói giả dụ là có người muốn cho họ việc làm!)
Vấn đề cô lập / cô đơn: Mất liên lạc với những người thân, hoặc bị gia đình, thân nhân bỏ rơi hoàn toàn. Cộng đồng, khu thương mãi của người Việt, vì nhiều lý do, không muốn thấy người vô gia cư lai vãng trong khu vực của họ. Thành ra người vô gia cư bị kỳ thị, xua đuổi không nương tay. Nhiều thành phố vì vấn đề thể diện (“image”) và an ninh công cộng (“public safety”), còn có các lệnh rất nghiêm khắc cấm người vô gia cư xin tiền (“pan-handling”) và cấm nằm ngủ nơi cộng cộng trong khi lại không có chương trình trợ giúp hay cho chỗ tạm trú... Người vô gia cư bị dồn vào chỗ “đời tàn trong ngõ cụt.” (deadend!)
Các vấn đề tiện nghi đời sống khác: Dịch vụ ngân hàng, cơ hội học nghề, tiện nghi điện thoại, internet... bị lấy mất hẳn.

Thân phận và tương lai của người vô gia cư tương tự như một toa xe lửa đi xuống dốc không có thắng; không thể, không có cách nào “U-turn” được nữa. Đã có một số giải pháp mà tôi sẽ liệt kê dưới đây; nhưng hình như xem kỹ ra chẳng cái nào có hiệu quả khả dĩ làm một người (tôi lập lại chỉ một người) vô gia cư trở lại được với cuộc sống, với sinh hoạt của người bình thường như chúng ta:
Thành phố lều (Tent City): Đã thấy nhiều chính trị gia hô hào lập “thành phố lều” cho dân vô gia cư tạm trú; nhưng tất cả đều thuộc loại chính trị “đánh trống bỏ dùi.” “Tent City” chỉ kéo dài được vài tháng; qua mùa bầu cử là biến mất hẳn trên bản đồ thành phố.
Chỗ tạm trú (Night shelters) : Một số cơ quan từ thiện lập được các “night shelters” nhưng cũng chỉ là loại “band-aids” dán tạm vào vết lở ung thư. Số người xin vào ở tạm trú tại các nơi này rất giới hạn; và vì thủ tục quá rướm rà, người vô gia cư thà ngủ dưới gầm cầu còn sung sướng hơn ở các “night shelters.”
Motel rẻ tiền: Motel? Ai mà đủ tiền sống ở motel; dù là motel rẻ tiền đi nữa.

Lời cuối
Tôi xin kết thúc lời bàn về vấn đề “người Việt tị nạn vô gia cư” bằng môt câu ngạn ngữ của người Do Thái mà tôi nghe lóm được từ phim “Schindler's List:” (tạm lược dịch):
“Trong suốt đời người của chúng ta, chúng ta chỉ cố gắng cứu lấy một mạng sống thôi thì chúng ta đã làm cho thượng đế hài lòng rồi!”
(Nguyên văn: “To save (just) one (01) life during your lifetime indicates that you have fulfilled your obligation, role, and destiny to Mankind and God.”

Vâng, chúng ta cũng nên bắt chước một phần nhỏ công đức của ông Oskar Schindler (chuyện thật, nhân vật chính trong phim “Schindler's List,” người đã cứu hàng trăm dân Do thái tránh khỏi chết ở các trại tập trung Đức quốc xã - Holocaust) là trong suốt cuộc đời mình, chỉ cố gắng cứu lấy một (01) mạng người mà mình nhìn thấy ngay trước mắt là tạm đủ rồi; không cần phải gây qũy to lớn, rồi mang tiền vượt qua đại dương về Việt Nam mới gọi là làm việc thiện.
Tôi hy vọng với bài viết ngắn ngủi và thô thiển này, (may ra) sẽ có ít nhất một vị hảo tâm, một bác sĩ Thế khác của vùng Orange County, California đến tìm anh Quyền, người “vô gia cư” đang cần sự giúp đỡ, đang sống vất vưởng ở quanh quẩn khu mà các tòa báo lớn như Người Việt, Việt Báo, Việt-Herald và Viễn Đông… các tiệm Lee’s Sandwich, Thị quay Liên Hoa… tọa lạc trên đường Moran, Phố Bolsa, Quận Cam; và cho giúp anh Quyền một công việc làm khiêm nhường đại khái như khuân vác, dọn dẹp, lau chùi, phụ thợ (helper)… chẳng hạn; để anh Quyền có cơ hội quay trở lại với cuộc sống bình thường trong giòng chính (“mainstream”) của cộng đồng người Việt tị nạn, của xã hội Mỹ văn minh.
Chuyên tuy to vậy mà nhỏ. Chuyện coi nhỏ mà lại to. Tôi cầu xin ơn trên đoái thương ban ân cho một lời cầu nguyện nhỏ cho vô số những người bị bỏ quên bên lề cuộc sống này.
Người ta nói là: “We could change the world with ‘One Prayer At A Time.’ ”
Ai muốn nói sao thì nói… Còn tôi, tôi cũng tin như vậy!
Thân mến,
Trần Văn Giang/ Orange County, Chủ nhật 3/27/2011

Phụ chú:
[1]:
Anh Quyền cho tôi biết thêm là anh luôn luôn đi lễ chủ nhật tại nhà thờ Saint Barbara (ở góc Mc Fadeen & Euclid). Mỗi ngày anh cố gắng cầu nguyện 9 (?) lần. Sáng hôm nay, anh mới cầu nguyện có 3 lần là đã có người đến cho anh một gói “Food To Go” đầy đặn rồi; và bây giờ thì anh lại gặp tôi. Riêng tôi, tôi đã giúp anh một số tiền nhỏ và một ít quần áo ấm sau buổi phỏng vấn… và tôi tự hứa sẽ tiếp tục giúp đỡ anh ít hay nhiều trong những ngày sắp tới…
[2] & [4]: Tôi đọc lại bài phỏng vấn thì thấy có sự nghịch lý ở đây: Anh Quyền nói là anh “có thể xin lại ID không khó khăn; nhưng chưa muốn xin…” trong khi anh lại muốn, lại ước mơ có việc làm tốt – Muốn có việc làm thì phải có ID. Đây là thiếu sót của tôi; Tôi đã quên không hỏi anh Quyền gỉải thích sự nghịch lý này.
[3]: Orange County , California rõ ràng đang có nạn “lạm phát” bác sĩ và nha sĩ gốc Việt. Mỗi một “block” trên phố có thể thấy một lúc 2-3 văn phòng nha-y khoa. Tuy đã đông đảo, nhưng tương giới bác sĩ và nha sĩ gốc Việt vẫn sống rất mạnh giỏi (so với đồng bào người Việt sinh sống với các ngành nghề khác). Rất buồn mà nói làcho đến nay mới chỉ thấy có một (01) bác sĩ Nguyễn Văn Thế là lương y có lòng nhân đạo nghĩ đến những người Việt đồng hương bất hạnh, vô gia cư sống quanh phố Bolsa. Bây giờ Bác sĩ Thế đã mất rối, nhưng rất tiếc vẫn chưa thấy một bác sĩ, nha sĩ nào khác tiếp vào một tay để giữ lửa cho “ngọn đuốc nhân đạo Nguyễn Văn Thế.” Thật đáng buồn!
st

Von: Lili Tran <lilipostal@yahoo.com>
(Click vào hình xem lớn theo định dạng PPS)

Hàng mới USA- Coi chừng bị lừa, kể cả khi ... rờ thử

Tiền tài như phấn thổ ,
Nhân nghĩa tợ thiên kim ?


Giới thiệu
Quán ngon Saigon, kèm tiếng Mỹ thời XHCN
Mượn Google, dịch tiếng Việt trong sáng sang tiếng Anh ... thấy cũng ngon lành!
(http://translate.google.com.vn/?hl=v...20mu%E1%BB%91)

Đặt vài món biểu diễn liền...
- M
ón dưa cải Nr. 8 là kết quả Google...
- Món cá lóc chay Nr. 4 hầm với Xi măng, hông biết bà Lưu Tuyết Mai còn răng cỏ ăn nổi hay không nữa?




Uống cà phê, mê bấm máy, chơi bài lậu -
Hàng quán VN bên Garden Grove/ Westminster bị bố ráp tơi bời...
27 tiệm cà phê Việt Nam bị bố ráp, 23 người bị bắt
GARDEN GROVE (NV) - Cảnh sát Garden Grove vừa bố ráp một số đường dây đánh bạc lậu qua những thùng máy chơi điện tử đặt tại 27 quán cà phê VN, bắt giữ 3 người và tịch thu hơn $145,000, sau ba tháng trời theo dõi.
“Những trò đánh bạc này dễ đưa đến cướp bóc, tống tiền” theo lời viên Cảnh sát trưởng Garden Grove là ông Kevin Raney trong cuộc họp báo hôm 30-3 tại khách sạn Hyatt..
Vụ bố ráp được thực hiện từ chiều đến nửa đêm 29-3 với lực lượng 110 cảnh sát và nhân viên điều tra ập vào 27 địa điểm, bắt 23 người tại một số quán Bar, quán Cà phê và tiệm Bi da Việt Nam, trong đó có 23 tiệm tại Garden Grove và bốn tiệm ở Westminster.

Trung Úy Jeff Nightengale, phát ngôn viên cảnh sát Garden Grove, cho hay “đã bắt 23 người, tịch thu 186 máy đánh bạc và hơn 145,000 USD tiền mặt. Số máy tịch thu hiện còn để trên ba xe U-Haul”. Một viên chức điều tra, che mặt, ẩn danh đưa tin số máy cờ bạc này sẽ được kiểm tra và tổng cộng số tiền bị tịch thu có thể lên đến $250,000.
Tại cuộc họp báo, cảnh sát cũng trưng bày một số thùng máy đánh bạc bị tịch thu cho báo chí thấy.
Chiến dịch có sự phối hợp của 10 sở cảnh sát địa phương, biện lý cuộc Orange và Los Angeles, bộ Tư pháp California, Cơ quan Thuế vụ California, FBI và Cục Quan thuế và Di trú liên bang, theo lời ông Kevin Raney.

Có nhà, có việc vẫn khoái lãnh Welfare...
Westminster/California - Theo bản tin Văn phòng biện lý quận Cam thì một số nghi can người VN cùng trong một gia đình đã bị buộc tội gian lận tiền trợ cấp xã hội Welfare và sẽ phải ra tòa Thượng thẩm California ở Westminster lãnh án.
Nghi can Hà Thị Liễu, 38 tuổi, cư dân Westminster, bị truy tố 16 tội đại hình vì khai gian khi nộp đơn và 10 tội đại hình vì ăn cắp số tiền lớn. Cô là chủ một tiệm nails ở Los Angeles, và chủ một căn nhà ở Westminster, nhưng trong nhiều năm qua vẫn khai báo xin trợ cấp Welfare tiền nuôi hai đứa con nhỏ và tiền trợ cấp gia cư. Số tiền khai gian xin trợ cấp lên đến 140 ngàn Mỹ kim. Cô Liễu có thể bị kết án 48 năm tù.
Bà Chu Thị Huệ, 37 tuổi, không sống ở Mỹ, được khai là dì của nghi can Liễu, chăm sóc con mình, cũng bị cáo buộc về tội đồng loã và khai gian. Nếu bị kết án bà này có thể bị tù đến 25 năm. Chồng cũ của bà Huệ, ông Lưu Điền Hải năm nay 49 tuổi ở thành phố Garden Grove cũng bị kết tội trộm và khai gian, và có thể bị lãnh án tối đa là 11 năm tù. Cả ba đã bị bắt giữ và sẽ phải nộp mỗi người 500 ngàn Mỹ kim nếu muốn được tại ngoại.
Theo Biện lý cuộc, từ tháng 6-2002 cho đến tháng 2-2010, Lieu bị tố tội gian lận hơn $88,000 tiền trợ cấp thuê nhà của Cơ quan trợ cấp gia cư Quận Cam (OCHA). Ðể hội đủ điều kiện này, người nộp đơn phải xuất thân từ một gia đình có thu nhập thấp và thuê một căn nhà hoặc căn hộ của một chủ nhà tư nhân mà không phải là thân nhân hoặc có bà con ruột thịt.
Nghi can Liễu đã khai gian với thu nhập ít, tránh né chi tiết quan hệ gia đình và là “chủ nhà”, nhận rằng bà Huệ và ông Hải là chủ căn hộ của bà ở Westminster. Bà còn bị tố cáo không khai báo sở hữu một tiệm nail ở Los Angeles, không khai đúng thu nhập và số tiền bà nhận được từ lợi tức cho thuê địa ốc.
Phát ngôn viên biện lý cuộc Quận Cam, bà Farrah Emami nói với nhật báo Người Việt rằng: “Thứ nhất, đây là hình thức ăn cắp công quỹ và tiền thuế của dân chúng, mà đáng lẽ được dùng để giúp những người thật sự cần giúp đỡ”, và “Thứ nhì, sự ăn cắp này làm thiệt hại cả cộng đồng vì sẽ bị thiếu hụt phương tiện giúp người khác.”
“Chúng tôi kêu gọi mọi người tôn trọng luật pháp. Nếu quý vị gian lận, chúng tôi sẽ tìm ra và truy tố tới cùng” theo lời bà cảnh giác.


Only in Vietnam - "Đặc sản" tiếng Việt ...
Từ quảng cáo mua nhà, cạo gió giác hơi, hớt tóc, cafe, nước mía, thẻ điện thoại, bảng chỉ đường ... tất cả mọi sự thiệt "GHỒ GHỀ" đọc trẹo quai hàm!"

Chỗ có thể nằm thẳng lưng... an toàn

Trốn từ từ ...
Viên chức cao cấp thứ nhì của Libya đã từ bỏ Gadhafi.
Liên Hiệp Quốc - Một nhân vật cao cấp thứ nhì trong chính quyền nước Libya cũng đã rời bỏ chính phủ Trpolis hôm 31-3, cho thấy đội ngủ cộng sự viên thân cận với lãnh tụ độc tài Moammar Gadhafi đang trên đà "tan rã”.
Ông Ali Abdussalam Treki, cựu chủ tịch phiên họp khoáng đại của Đại hội đồng LHQ (lần thứ 64) kiêm đặc sứ Libya tại đây, đã xa lánh chế độ một ngày sau khi Ngoại trưởng Libya là ông Musa Imhimid Kusa đào ngũ sang Anh Quốc (hôm 30-3).
Tại Anh, Thủ tướng David Cameron cho hay quyết định của Kusa biểu lộ “tuyệt vọng và sợ hãi tại ngay trung tâm quyền lực, chế độ của Gadhafi đang tan rã và ung thối", và gọi đây là “một cú nặng nề giáng vào quyền lực của Gadhafi. Ông Treki, vốn đã hai lần làm ngoại trưởng Libya, là nhân vật được Gadhafi ưu tiên chọn ra để đảm nhiệm chức vụ tân đại sứ Libya tại LHQ sau khi viên đại sứ đương nhiệm đào ngũ (từ hôm 21-2). Ông đưa ra tuyên bố đăng trên các websites phe đối lập xác nhận sẽ không đảm nhiệm bất cứ chức vụ chính thức nào và đồng thời lên án tình trạng “gây đổ máu”. “Chúng ta không nên để mặc đất nước không biết sẽ trôi về đâu” -Treki viết- “Đất nước chúng ta có quyền sống trong tự do, dân chủ và thịnh vượng”. Tin tức cho biết Treki hiện đang lánh nạn tại ở Cairo.
Trước đây Hoa Kỳ còn đã từ chối cho phép Treki nhập cảnh, khiến chế độ Gadhafi đã phải nhờ cựu đặc sứ nước Nicaragua là ông Miguel d'Escoto Brockmann giữ tạm chức vụ này. Chính quyền Sandinista tại Nicaragua, cùng với Venezuela, là một trong vài nước đồng minh muốn giúp đỡ chế độ Gadhafi. Cũng tại LHQ, ông Ibrahim Dabbashi, phó đặc sứ Libya vốn đã đào ngũ hôm 21-2, nói rằng “hầu hết” các viên chức cao cấp trong chính phủ Tripolis của Libya nay đều muốn từ bỏ Gadhafi. “Tôi không nghĩ là dễ dàng” ông ta nói với hãng thông tấn Associated Press. “Nhưng dù sao đi nữa, người nào muốn thì họ sẽ tìm được cách.”
Đài truyền hình Al Jazeera hôm 31-3 đưa tin “một số nhân vật” thân cận với Gadhafi đã rời Libya sang Tunis, nơi đến đầu tiên của Kusa, mà ông này đã xin nghỉ phép để đến đó vì lý do y tế, theo lời một phát ngôn viên của chế độ Gadhafi. Cũng như Kusa, Treki thuộc hàng ngũ thân cận của chế độ Gadhafi trong nhiều thập niên qua. Ông từng được bổ nhiệm làm cố vấn đặc biệt cho Gadhafi vào năm 2004 trước khi giúp nhà lãnh đạo Libya mở rộng tầm ảnh hưởng của mình trên khắp Phi Châu bằng cách tiên phong trong việc thiết lập liên hệ giữa Libya với lục địa này.
© Copyright (c) Postmedia News
(Source: http://www.canada.com/news/Second+ranking+Libyan+bails+Gadhafi/4538238/story.html#ixzz1IDZU5z9M )

Von: Lili Tran <lilipostal@yahoo.com>
Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế
A
lexander (A Lịch Sơn Đại đế, 356-323 trước Công nguyên) là một vị vua vĩ đại. nước Hy Lạp Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ông nhận ra rằng cái chết sắp sửa đến và ông sẽ không về kịp mãnh đất quê hương. Ông bảo các sĩ quan của mình:
- “Ta sắp sửa rời bỏ thế gian này. Ta có 3 điều nguyện ước. Các ngươi cần phải thực hiện những gì ta bảo”.
Các vị tướng tuân lệnh trong dòng nước mắt.
- “Điều ước đầu tiên của ta là hãy bảo thầy thuốc của ta mang cái hòm rỗng của ta về một mình”.
Sau khi cố hít thở một hơi, Alexander nói tiếp:
- “Ước nguyện thứ hai của ta là hãy rải vàng, bạc và châu báu trong kho tàng của ta trên suốt dọc đường đến nấm mồ của ta khi các ngươi mang quan tài của ta ra nghĩa địa”.
Sau khi quấn mình trong chiếc áo khoác và nghỉ một lúc, ông nói tiếp:
- “Ước muốn cuối cùng của ta là hãy đặt 2 bàn tay ta ra bên ngoài cỗ quan tài”.
Mọi người xung quanh ông tất cả đều rất tò mò, nhưng không ai dám hỏi nguyên nhân. Vị cận tướng của Alexander hôn bàn tay ông và hỏi:
- “Thưa đức Vua, chúng thần sẽ làm theo mệnh lệnh của Ngài. Nhưng Ngài có thể cho chúng thần biết tại sao Ngài lại muốn chúng thần làm như vậy hay không?”.
Sau khi gắng thở một hơi dài, Alexander trả lời:
- “Ta muốn mọi người hiểu được ba bài học mà ta đã học được: “ Mong ước thứ nhất của ta, để người thầy thuốc đưa cỗ quan tài về một mình, là để cho người ta nhận ra rằng một vị thầy thuốc không thể nào thực sự chữa bệnh cho người ta. Nhất là khi đối diện với cái chết, thầy thuốc hoàn toàn bất lực. Ta hy vọng mọi người sẽ học được rằng, phải trân quý cuộc sống của họ.
“Mong ước thứ hai của ta, là để nhắn nhủ mọi người rằng không nên giống như ta, theo đuổi mộng giàu sang. Nếu ta tiêu tốn cả đời chạy theo sự giàu có, ta sẽ lãng phí hầu hết thời gian quý báu của đời người.
“Mong ước thứ ba của ta là để người đời hiểu rằng, ta đến thế gian này với hai bàn tay trắng và ta sẽ rời bỏ thế gian này cũng với hai bàn tay trắng”.
Nói xong ông nhắm mắt lại và trút hơi thở cuối cùng.

Von: Lili Tran <lilipostal@yahoo.com>

Người Mỹ gốc Á Đông tại Hoa Kỳ
Tháng 5-2011 sẽ là Tháng Di Sản Người Hoa Kỳ gốc Á Châu Thái Bình Dương. Mới đây, Trung tâm Nghiên cứu Hoa Kỳ gốc Á thuộc Đại học UCLA đã phổ biến kết quả thống kê, cho thấy chân dung người Mỹ gốc Á trong một toàn cảnh Hoa Kỳ.
- Có khoảng 16 triệu người Hoa Kỳ gốc Á Châu vào tháng 7-2009. Con số ước lượng này tính cả người sắc tộc thuần Á hay là gốc Á lai sắc tộc khác.
- Có 5.2 triệu người gốc Á tại tiểu bang California; và tiểu bang này có dân số gốc Á đông nhất, tính vào ngày 1-7-2009. Đông thứ nhì là tiểu bang New York, với 1.5 triệu người Mỹ gốc Á Châu. Đông thứ ba là Texas, với 1 triệu dân gốc Á. Và tại Hawaii, tiểu bang duy nhất ở Mỹ có đa số là dân gốc Á Châu: người gốc Á chiếm tới 53% dân số .
- Mức tăng dân số của người gốc Á từ 2008 tới 2009 là 2.6%. Như thế là tăng nhanh thứ nhì trong các nhóm dân thiểu số, chỉ theo sau khối dân số Châu Mỹ Latin. Con số này tính cả người thuần Á hay một phần gốc Á.
- Nhóm dân số Mỹ gốc Trung Hoa là 3.8 triệu người, đông nhất trong các nhóm dân gốc Á, tính vào năm 2009. Nhiều kế tiếp sau gốc Hoa là các sắc dân: Phi Luật Tân (3.2 triệu người), Ấn Độ (2.8 triệu), Việt Nam (1.7 triệu), Đại Hàn (1.6 triệu) và Nhật Bản (1.3 triệu).
- Thu nhập trung bình của một gia đình gốc Á trong năm 2009 là 68,780 USD (mức lương này chỉ theo thống kê gia đình một sắc tộc). Tuy nhiên, thu nhập giữa các nhóm dân gốc Á khác nhau nhiều, thí dụ: gia đình Mỹ gốc Ấn Độ có lương trung bình trong năm 2009 là 90,429 USD; với dân Bangladesh là 46,657 USD.
- Tỉ lệ nghèo trong gia đình dân gốc Á một sắc tộc là 12.5% trong năm 2009, không khác nhiều với năm 2008. Trong khi các sắc dân khác có tỉ lệ nghèo biến đổi nhiều, từ 2008 tới 2009: dân da trắng không phải Mỹ Latin là từ 8.6% nghèo tăng lên 9.4%, dân da đen từ 24.7% tăng lên 25.8%, và dân Mỹ Latin từ 23.2% tăng lên 25.3%.
- Các gia đình gốc Á một sắc tộc không có bảo hiểm y tế trong năm 2009 là 17.2%, không khác bao nhiêu với năm 2008.
- Tỉ lệ dân gốc Á một sắc tộc (không lai) 25 tuổi trở lên có bằng cử nhân hay cao hơn là 50%. Trong khi con số này chỉ là 28% đối với toàn bộ dân Mỹ 25 tuổi trở lên.
- Tỉ lệ dân gốc Á một sắc tộc 25 tuổi trở lên có ít nhất một văn bằng tốt nghiệp trung học là 85%.
- Tỉ lệ dân gốc Á một sắc tộc từ 25 tuổi trở lên có văn bằng Cao Học hay Tiến Sĩ là 20%. Trong khi toàn bộ dân Mỹ 25 tuổi trở lên có văn bằng như thế là 10%.
- Có thêm bao nhiêu dân gốc Á một sắc tộc bầu phiếu trong cuộc bầu cử Tổng Thống 2008 nhiều hơn năm 2004? Có 589,000 cử tri nhiều hơn. Tính chung toàn bộ, có 48% dân gốc Á đi bầu trong năm 2008, tức là tăng 4% so với năm 2004. Tổng cộng có 3.4 triệu dân gốc Á bỏ phiếu.
Có 1.6 triệu cơ sở kinh doanh thuộc sở hữu của dân Mỹ gốc Á trong năm 2007, tức là tăng 40.7% so với năm 2002.
Tổng số tiền thu vào ghi theo biên nhận của các cơ sở kinh doanh thuộc sở hữu của dân gốc Á là 514 tỉ USD, tức là tăng 57.3% so với năm 2002. Tại tiểu bang Hawaii, có 47.2% cơ sở kinh doanh thuộc sở hữu của dân gốc Á. Tại tiểu bang California, con số đó là 14.9%, và tại tiểu bang New York, con số này là 10.1%.
Tính về số lượng, California có số lượng công ty thuộc sở hữu của dân gốc Á đông nhất, là 509,670 công ty (32.8% của tất cả các công ty gốc Á như thế trên toàn Hoa Kỳ), với tiền thu vào ghi theo biên nhận là 182.7 tỉ đôla (chiếm 35.6% tổng số tiền theo biên nhân của tất cả các công ty gốc Á).
- New York về thứ nhì, với 196,919 công ty của dân gốc Á tức 12.7%, với tiền thu theo bei6n nhận là 50.8 tỉ đôla tức 9.9%. Texas nhiều thứ ba với 114,593 công ty chủ gốc Á tức 7.4%, với tiền thu theo biên nhận là 42.4% tức 8.3%. Rồi New Jersey với 4.4% trên tổng số công ty có chủ gốc Á và có mức thu là 5.9% tổng số biên nhận. Rồi tới Florida với 4.2% trên các công ty chủ gốc Á và 3.4% mức thu theo biên nhận.
- Cựu chiến binh Mỹ gốc Á? Thống kê 2009 cho thấy có 258,183 cựu chiến binh gốc Á một sắc tộc. Khoảng 1/3 cựu chiến binh này là 65 tuổi trở lên.
- Có 80% dân gốc Á sống trong gia đình có nối mạng Internet, và là tỉ lệ cao nhất trong các nhóm sắc dân, theo thống kê 2009.
- Tập trung ở quận nào đông nhất? Có 1.4 triệu dân gốc Á (một sắc tộc hay lai) tại quận Los Angeles, Calif. trong năm 2009, đông nhất trong các quận toàn Hoa Kỳ.
Mức tăng dân số gốc Á đông nhất ở quận nào? Có mức tăng thêm 17,000 dân gốc Á tại quận Santa Clara, Calif. từ năm 2008 tới 2009, nhiều nhất toàn quốc về mức tăng.
- Tuổi trung bình của dân gốc Á một sắc tộc trong năm 2009 là 35.3 tuổi. Trong khi tính toàn quốc mọi sắc tộc là trung bình 36.8 tuổi.
- Có 23.6% dân gốc Á một sắc tộc dưới tuổi 18, tính vào ngày 1-7-2009; trong khi đó, 9.6% là 65 tuổi trở lên.

Bản thống kê UCLA phổ biến tuần này chưa kể riêng về dân gốc Việt. Nhưng như thế cũng cho thấy một phần toàn cảnh về gốc Á. Có thể các bản thống kê chi tiết về dân gốc Việt sẽ được phổ biến vào tháng tới. Lúc đó, chúng ta sẽ thấy rõ hơn vị trí của cộng đồng gốc Việt trong một xã hội đa sắc tộc, đa văn hóa tại Hoa Kỳ.
(theo Vietbao)

Chuyện nhà cửa VN
Đúng là xi măng trộn nhiều cát, cốt tre cốt sậy thay cốt sắt ...
Hà Nội chưa động đất đã bị sập nhà 6 tầng!
K
hoảng 16h15 hôm nay, 31/3, tòa nhà 6 tầng ở số 49, phố Huỳnh Thúc Kháng, Hà Nội, đã bất ngờ đổ sập, phá hỏng một phần chung cư bên cạnh và Siêu thị máy tính Đăng Khoa.
Theo nhân chứng, tòa nhà trước lúc sập là một khách sạn, đang được chủ mới thuê sửa chữa. Phần ban công mới xây quá nặng kéo theo cả căn nhà sập luôn! Trước đó 15 phút, nhiều người thấy tòa nhà sắp tách ra khỏi căn bên cạnh, báo động để mọi người trong đó chạy ra kịp. Tại hiện trường, căn nhà 6 tầng quẹo hẳn sang bên trái, bịt kín con ngõ, kéo sập một phần tường chung cư 5 tầng bên cạnh ngõ 49, đồng thời làm sập một phần Siêu thị điện máy Đăng Khoa ở tầng một chung cư. Cảnh sát giao thông, công an phường và lực lượng trật tự đã có mặt, phân luồng giao thông và chăng dây bảo vệ hiện trường.

Hoạ vô đơn chí - Nhà sập còn bị dân "hôi của'"
Trong lúc hiện trường đang rối ren, khoảng 5-6 bà đã len vào đống gạch vụn, chôm ngay các tấm biển bảng, moi ra đồ đoàn kim loại như sắt, thép còn xài được trong đống đổ nát mang về. Xung quanh đó, còn có rất nhiều người hiếu kỳ cố gắng chen chân xem vụ đổ sập.
Ông Trần Đức Học, chủ tịch UBND quận Đống Đa, có mặt chỉ đạo việc sơ tán khẩn cấp cho các căn hộ dân trong chung cư bị đè sập một phần và sơ tán những hộ có nhu cầu, lập thống kê thiệt hại tại chỗ. Đồng thời, cũng kiểm soát bảo vệ hiện trường, tài sản của các hộ dân, doanh nghiệp, tránh bị kẻ gian lợi dụng. Ông Học cũng đề nghị các cơ quan chức năng kiểm tra toàn bộ chung cư sau vụ tai nạn.


Von: Eric <photonwe@yahoo.com.au>
Saigon today...
(Click vào hình xem lớn)


Guck mal, wer da spricht!
Sam và Ren là hai bạn Mỹ sinh đôi, 17 tháng tuổi, dân New York, chưa học nói, nhưng cả ngày bàn bạc với nhau ồn như cái chợ, làm không ai hiểu gì hết. Nhưng tụi nó hiểu, hiểu một cách sôi nổi, đối đáp đôi khi bằng chân tay, điệu bộ, ra chừng rất ăn gơ!
Điều này cũng chỉ xảy ra cho tụi nhi đồng cùng trang lứa, con sinh đôi, có anh chị em. Bạn nào là con một thì lấy ai để mà cải và lắng nghe?

Bão cát “nuốt chửng” Kuwait
Kuwait từ hôm 26-3 đang bị một cơn bão cát khổng lồ bao phủ gây xáo trộn toàn bộ sinh hoạt trên đất nước này. Nhiều chuyến bay đã bị hủy bỏ hoặc chuyển hướng, các hoạt động khai thác xuất khẩu dầu bị đình chỉ, ngưng trệ. Hàng trăm người bị kẹt trong các siêu thị vì bụi cát khiến họ không thể lái xe.
Giới chức trách đã cảnh báo rằng bão cát đã giảm tầm nhìn xuống dưới 200 mét và ở một số nơi “thông thể nhìn thấy gì”. Hãng tin KUNA cho biết cơn bão này bắt nguồn từ gió tây bắc với tốc độ hơn 50km/h.


Những con chữ êm êm mà đau nghe như dao cứa, bị công an cáo buộc cho là bôi bẩn chế độ một thời ...
Còn nhớ thời điểm cách đây vài năm, sau khi cuốn truyện được công bố một thời gian, các cơ quan chức năng CS tỉnh Cà Mau đã "góp phần" làm "Cánh đồng bất tận" nổi tiếng hơn với việc đòi kiểm điểm, phê bình và bắt giữ nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vì đã "nói cái xấu trong chế độ nhiều quá! Và cũng cô đọng quá! Những nhân vật ông già, con cháu, gái làm đĩ..., kể cả cán bộ xã đều là nhân vật "xấu" như lời một vị lãnh đạo Cà Mau trả lời về lý do đòi bắt bớ chị nhà văn. Trong phim chế độ cho phép xem, hai tên cán bộ CS "cường hào" ác ôn tại địa phương đã được đạo diễn (vì thấm thía cảnh ngộ) thay thế bằng mấy nhân vật lưu manh giả danh, để chức sắc cán bộ đảng được vô can trong việc chà đạp lên một gia đình vốn đã tận cùng khốn khổ trên "Cánh đồng bất tận" VN...

Có thể vô đây download: 
001 http://www.megaupload.com/?d=EXQM9GL3
002 http://www.megaupload.com/?d=FN0OWOW7

Giới thiệu Phim Hay
"Cánh Đồng Bất Tận"
Được chuyển thể từ tác phẩm văn học nổi tiếng cùng tên của nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư, "Cánh đồng bất tận" xoay quanh cuộc sống mưu sinh khốn khó, mang đầy bi kịch của những người nông dân miền Tây (trong chế độ CS).
Trên những cánh đồng xác xơ gốc rạ, từng đàn vịt tranh nhau kiếm tìm từng hạt lúa rơi vãi. Võ (Dustin Nguyễn thủ vai) cùng hai đứa con Điền và Nương dẫn đàn vịt của mình đi hết cánh đồng này tới cánh đồng khác trong sự đe dọa của nạn dịch lẫn sự truy đuổi gắt gao của cán bộ CS xã kiểm dịch, xua đuổi...
Nỗi cay đắng bị vợ phụ bạc đã biến Võ trở thành một người đàn ông cộc cằn và luôn là nỗi khiếp sợ của chị em Điền - Nương. Một ngày kia, chiếc thuyền bé nhỏ của ba cha con họ bất đắc dĩ phải cưu mang thêm Sương (Đỗ Thị Hải Yến thủ vai) - một cô gái điếm bị dân làng đánh tơi tả. Nét lả lơi của Sương đã khiến nỗi hận phụ nữ trong lòng Võ bị kìm nén xuống. Sương nhẫn nhục chịu đựng mọi đắng cay để vun vén cho tổ ấm nhỏ của mình. Tuy nhiên, ở một nơi khốn khó với bao nguy hiểm luôn rình rập như vậy, liệu Sương và ba cha con Võ có bao giờ được tận hưởng giây phút bình yên...
Truyện dài Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư là một trong những tác phẩm gây được sự chú ý rõ nét nhất ngay từ khi bắt đầu được đăng trên báo Văn Nghệ hồi năm 2003. Truyện đã tạo nên nhiều luồng dư luận, tranh cãi sôi nổi. Ấn tượng trước câu chuyện mênh mang tình người của vùng sông nước miền Tây, đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình (phim Vũ khúc con cò) đã quyết định đưa Cánh đồng bất tận lên màn ảnh rộng. Phim được bấm máy từ cuối tháng 11/2009 tại ba tỉnh Đồng Tháp, Long An, Cần Thơ.
Nhà văn kiêm biên kịch Ngụy Ngữ là người chắp bút viết nên kịch bản hoàn chỉnh của Cánh đồng bất tận, với sự tham gia của dàn diễn viên tên tuổi - Dustin Nguyễn, Đỗ Thị Hải Yến, Tăng Thanh Hà, Mỹ Uyên... Đặc biệt, chuyên gia dựng phim người Mỹ Folmer M. Wiesinger - từng dàn dựng trailer của phim 2046 và My Blueberry Nights - là người phụ trách phần dựng của Cánh đồng bất tận theo tiết tấu Hollywood
Ngay từ khi trailer đầu tiên được ra mắt cuối tháng 8-2010, Cánh đồng bất tận đã gây tò mò cho khán giả bởi những cảnh "nóng" giữa Dustin Nguyễn và Đỗ Thị Hải Yến. Bên cạnh đó, hình ảnh những cánh đồng buồn man mác cùng câu chuyện thắm đượm tình người về những mảnh đời oan nghiệt nơi miền sông nước VIỆT NAM cũng hứa hẹn sẽ để lại nhiều ấn tượng mạnh mẽ trong lòng khán giả và ghi một dấu ấn mới cho nền điện ảnh nước nhà trên đấu trường quốc tế. Cánh đồng bất tận là đại diện duy nhất của Việt Nam góp mặt tại LHP Busan (Hàn Quốc) diễn ra từ mùng 7 đến 15/10 vừa qua.

... Những cánh đồng trở thành đô thị; những cánh đồng ngoa ngoắt thay đổi vị của nước, từ ngọt sang mặn chát; những cánh đồng vắng bóng người và lúa rày mọc hoang nhớ đau nhớ đớn bàn chân xưa nghẽn trong bùn quánh giờ đang vất vơ kiếm sống ở thị thành. Những cánh đồng đó đã hất hủi cây lúa (và gián tiếp từ chối đàn vịt). Đất dưới chân chúng tôi bị thu hẹp dần. Nhưng ngay từ đầu, chúng tôi đã tự làm quẩn chân mình, vì không thể quay lại những cánh đồng cũ (với người quen cũ). Tôi đã từng trở ngược về những nơi đó theo cách của tôi, bằng mường tượng. Tôi gặp nhiều đứa trẻ tên Hận, tên Thù mang khuôn mặt rắp tâm của cha tôi, với đôi mắt sâu và chiếc mũi thẳng. Những đứa trẻ nhàu úa, cộc cằn, cắm cẳn, chỉ tiếng chửi thề là tươi rói, nhảy ra xoi xói ở đầu môi. Và hình ảnh đó thật đến nỗi, tôi bất giác lùi lại vì một đứa đang nhìn trân trối vào mình, ngạo nghễ: “Tao không thích học, chừng nào lớn, tao đi chăn vịt. Má tao (hoặc ba tao) dặn, phải đánh chết tụi chăn vịt kia”.
Tôi giễu cợt, không biết mày có kịp lớn không. Và nó nhăn nhở cười trước khi tan mất vào vũng đêm...
(Trích Cánh đồng bất tận của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư)



Good Morning and have a good laugh!
Difference between the word COMPLETE & FINISHED
(Do you know the difference between?)
Some People think say there is no difference between COMPLETE & FINISHED. But there is.
When you marry the right one, You are COMPLETE.
And when you marry the wrong one, You are FINISHED.
And when the right one catches You with the wrong one, You are... COMPLETELY FINISHED
ENGLISH IS A WONDERFUL LANGUAGE, ISN'T IT?

Von: sam han <hansam28ca@yahoo.ca>

VN: Rau muống "Siêu Ô Nhiễm" trồng trong nguồn nước "Siêu bẩn" đen ngòm -
Vì lợi nhuận,
vẫn mang ra chợ, bỏ mối, buôn bán ì xèo! Chủ nghĩa MACKENO muôn năm (Mặc kệ nó)!
Vermicelli Noodles - Miến/Mì (Làng Xương Liễu/Hà Nội) "Siêu mất vệ sinh" -
Hàng chục tấn -
Có sao đâu ?
"Shark Boat"- Seabreacher X Seabreacher on Daily Planet
,

Tin Mừng cho Dusting Hon, Richard Xỉn và các cô Mỹ Linh, Tú Anh ...
Đi sòng bài thua hết cũng không còn sợ thiếu bánh mì cầm tay...
Vì Las Vegas từ nay đã có bánh mì Lee's Sandwiches !

Sống tại đây trên 30 năm, thèm bánh mì Lee's Sandwiches, thích quá, vì các con không còn lặn lội mang bánh mì Lee's bên Cali về nữa, là nhận xét hào hứng của vợ chồng ông bà Dung Vũ, cư dân Las Vegas, bang Neveda, tay cầm bánh mì baguette, tay cầm cà phê sữa đá, cho hay với báo Người Việt/CA.
Khu Kim Long, Chinatown ở Las Vegas, thành phố du lịch nổi tiếng bậc nhất thế giới, hôm 25-3, lần đâù tiên đã khai trương mở cửa một chi nhánh bán bánh mì Lee's Sandwiches.
Ông Nguyễn Trọng Ðức, quản lý tại đây cho biết: “Chọn Las Vegas mở tiệm trong lúc nhận ra rằng kinh tế chưa lên, vì chúng tôi có sự tự tin tưởng rằng sandwiches của Lee's Sandwiches sẽ được cộng đồng Á Châu, nhất là người Việt Nam thích thú. Thêm vào đó, ở Las Vegas chưa hề có một tiệm Lee's Sandwiches nào hết”
Khuôn viên Lee's Sandwiches rộng 8,500 sf, 120 chỗ ngồi,, sang trọng và đẹp, có đủ loại bánh mì, croissant, cà phê sữa, nước cam... Khách mua và ngồi tại chỗ có thể nhâm nhi bánh mì thịt kiểu Việt Nam hay croissant kiểu Âu Mỹ, bên cạnh ly cà phê sữa Lee's coffee nổi tiếng, ăn kèm cánh gà chiên, bánh bao, péte chaud, bánh kẹp dừa (coconut waffle), v.v... Khách có thể hứng thú với các đủ loại chè, như chuối chưng, đậu trắng, trôi nước, chè thưng, táo xọn, hay khoai môn, v.v..., xuýt xoa “ngọt quá!” với ly rau má, nước mía tươi vừa được ép, và những cuốn chả giò, bánh tiêu, giò cháo quẩy nóng hổi,... Có khách lại đứng ngẩn ngơ không biết nên chọn “Almond Croissant,” “Coconut Raising Croissant,” “Ham&Cheese Croissant,”... bên quầy bánh ngọt, và một loạt máy “frozen yogurt” với đủ các mùi vị vanilla, dâu, xoài, vải, chocolate, ...
Dường như cả một góc ẩm thực của Little Saigon bên California - đã hiện diện đầy đủ trong khuôn viên Lee's Sandwiches ở Las Vegas.
Bà Dung Vũ vui vẻ nói: “Ở đây không phải là không có bánh mì, nhưng tôi không thích mà chỉ thích vị của bánh mì Lee's thôi. Mỗi lần các con tôi về dưới Cali đều mua bánh mì Lee's mang về. Bây giờ thì không cần nữa". Chồng bà thì cho rằng từ hôm tiệm mở cửa bán đến nay, có ngày ông “ghé cả 2, 3 lần, khi với vợ, khi với mấy ông bạn già để ngồi chuyện trò, uống cà phê. Thích lắm!”
Một khách hàng khác có tên Daniel Lương cho biết: “Tôi ở đây từ năm 1987, giờ mới thấy một tiệm Lee's Sandwiches mở ra. Tôi thích ăn bánh mì đặc biệt của Lee's. Tôi nghĩ tiệm này sẽ thành công vì vị của nó giống hệt như bánh mì Lee's ở Cali.” và “Tôi cũng giới thiệu cho nhiều bạn bè cùng hãng tôi tới đây.” Anh Daniel nói thêm, đồng thời chỉ tay về hướng một người đàn ông Mỹ đang ngồi ăn bánh mì trong tiệm, “Ông đó là 'supervior' của tôi đó. Ổng cũng mê bánh mì Lee's lắm đó!”
Người đàn ông mà anh Daniel giới thiệu là Mike McMahan. Ông Mike nói món mà ông thích nhất xưa nay của Lee's Sandwiches là European Sandwiches và coconut waffle (bánh kẹp dừa). Ngồi cạnh chồng, vợ ông Mike nhận xét “Kinh tế trong lúc suy thoái, nhiều người chọn ăn ở Lee's sandwiches như thế này tiện hơn, chứ vô nhà hàng thì tốn kém quá!”
Ngoài việc tạo thêm được 160 công việc làm cho dân chúng địa phương, sự xuất hiện thêm một cửa hàng “franchise” của Lee's Sandwiches đã “góp phần mang lại được những món ăn bổ dưỡng, sạch sẽ, trong không khí gia đình” cho vùng “sa mạc” nổi tiếng này.
Ðó không chỉ là mục đích của Lee's Sandwiches, như lời của ông Nguyễn Trọng Ðức, mà còn là sự trông đợi của những người từ bao lâu nay vẫn ưa chuộng khẩu vị của Lee's Sandwiches từ thành phố Las Vegas.

Muốn được hun? Cần thủ súng!
Mua TV Satellite, tặng thêm súng bên Montana/Hoa Kỳ...
Tiệm Radio Shack ở tiểu bang Montana bên Hoa Kỳ sẵn sàng tặng súng cho người mua truyền hình satellite. Báo NY Daily News đưa tin các khách hàng mới của tiệm bán đồ điện tử Radio Shack Super Store ở thành phố Hamilton, tiểu bang Montana, một khi ký giấy tờ chịu mua một dịch vụ dài hạn đĩa satellite (satellite dish) họ còn được tặng một khẩu súng hợp lệ.
Nhưng nếu khách hàng không hợp lệ để nhận súng (hoặc không thích súng), họ có thể chọn một thẻ tặng món Pizza của tiệm Pizza Hut trị giá 50 USD.
Chủ nhân tiệm Radio Shack này cho báo chí hay khách hàng của ông nườm nượp kéo vào tiệm kể từ khi ông tung ra quảng cáo này và số thương vụ đã tăng gấp ba. “Tôi nghĩ rằng việc quảng cáo này rất thích hợp với cư dân ở vùng Bitterfoot Valley” ông Steve Strand hài lòng cho hay.
Mỗi khách hàng mới được tặng một khẩu súng bắn đạn ghém (Shotgun) loại 20-Gauge hay một khẩu súng lục hiệu Hi-Point 380 khi họ ký giao kèo dài hạn. Nếu khách có đủ súng rồi hay không thích súng thì có thể chọn lấy một thẻ tặng món Pizza của tiệm Pizza Hut trị giá $50. Những người nhận súng tuy nhiên phải trải qua một cuộc kiểm soát hồ sơ cá nhân xem có bị cấm giữ súng hay không, và việc này cũng được thực hiện miễn phí.
Ông Strand cho hay công ty Dish Network cung cấp một khoản tiền quảng cáo cho các tiệm như của ông, nhưng họ lúc đầu rất ngần ngại về việc quảng cáo tặng súng. Sau vài tháng bàn cãi qua lại, sau cùng Dish Network cũng đồng ý và nay một số tiệm Radio Shack khác trong tiểu bang bắt đầu tính đến các chiến dịch quảng cáo tương tự. Strand cho hay không biết sẽ còn tiếp tục chiến dịch này trong bao lâu nhưng tháng tới ông sẽ có quảng cáo tương tự với công ty Direct TV.
(theo Người Việt)
Một đoạn trong Phim Hereafter hồi 2010 - Realistic Tsunami Scene
(Directed by Clint Eastwood~! A scene of Tsunami took place~! Also starring Matt Damon)

(Click vào hình xem lớn)


Sợ động đất bên San Jose - Khách tới nhà dẫn đi Làng CHAY ăn món Đệ Nhất Phở Chạy...
Hai bà "Mai": 1.Lưu T. Mai/VN (người đeo bảng) qua Mỹ nhậu đám cưới, và 2. là bà Monika Huỳnh người dân thổ địa (chuyên nghề Mai mối, đang hái bông cỏ mà tưởng là ngò rí ... để dành bỏ vô tô Phở???)

My Way Of Photoshotting...
Ăn xong 3 tô "Phở Chạy", 10 bịt phở gói, maketing giùm tiệm...
sau đó còn vui vẻ ra "chiếm" chỗ người tàn tật để chụp hình nữa - Hết can nổi!
(Xem ông già ngồi xe lăn phải cầu cứu Thượng đế và bà Ấn Độ hận thù là đủ biết hai bà này quậy rồi)
Trong hình có vài người từ Alaska lạnh lẽo và một cặp từ Libya bên Phi châu nóng nực tới San Jose ...



.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...
Đạo
Không - Mô Phật
Nhàn hạ
Vô thường
Khang ninh
Khánh phát
Tâm
Thiền
Vấn tịnh