Nhân ngày Phật đản
Lời khuyên của vị Lão sư
Cách đây lâu lắm rồi, có một vị lão sư mang người đệ tử trẻ tuổi của mình xuống núi để truyền giảng một số điều cho anh ta giữa những dân làng. Trên đường đi, họ gặp một bà lão gần như sắp chết đói. Vị lão sư lấy ra một ít thức ăn khô và bạc trắng trong túi và đưa cho bà lão mặc dù người đệ tử không sẵn lòng rời bỏ những thứ đó. Vị lão sư cố gắng giúp đệ tử của mình ngộ ra và nói: “Sinh, tử và đức hạnh chỉ là những thứ trong quan niệm của chúng ta. Chút thức ăn và bạc trắng này là để chúng ta sở hữu tạm thời. Tuy vậy, chúng có thể cứu mạng sống của bà lão này”
N
gười đệ tử dường như hiểu được một chút lời dạy của sư phụ và kính cẩn trả lời: “Con xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ. Một ngày kia khi con xây được một ngôi chùa lớn, con sẽ giúp đỡ những người gặp khó khăn.” Nghe những lời này, vị lão sư chỉ lắc đầu.
Vài năm sau, khi vị lão sư sắp qua đời, ông đưa một cuốn sách cho người đệ tử, nhưng ông qua đời trước khi nói hết những lời trăn trối cuối cùng.
Người đệ tử trẻ rất có năng lực và tiếp tục công việc xây chùa. Anh ta nghĩ rằng sau khi ngôi chùa được hoàn thành, anh ta sẽ làm theo những lời chỉ dẫn của sư phụ và cứu giúp nhiều người nghèo hơn nữa. Sau khi ngôi chùa được xây xong, trông nó rất đẹp. Anh ta lại nghĩ: “Có lẽ mình nên đợi đến khi ngôi chùa trở nên to đẹp hơn rồi mình mới đi giúp đỡ những người nghèo khổ”.
Thời gian thấm thoát trôi, mấy chục năm trời cũng đã đi qua, trong quãng thời gian đó công trình của anh ta dần dần biến thành một ngôi chùa nguy nga tráng lệ. Tuy vậy, người đệ tử đã quá bận rộn với việc xây dựng ngôi chùa trong suốt thời gian đó, anh ta không bao giờ thực sự đi đâu để làm điều tốt nào cả.
Nhiều năm nữa lại trôi qua và lúc đó đến lượt người đệ tử ngày nào nằm hấp hối. Chỉ đến lúc này người đệ tử mới nhớ tới cuốn sách mà vị lão sư đã đưa cho mình. Ông chầm chậm mở cuốn sách ra và bắt gặp dòng chữ mà vị lão sư viết lên trang đầu: “Cứu một mạng người còn tốt hơn mười năm nhật tụng”.

Vị lão sư đã không kịp nói những lời đáng quý ấy với người đệ tử trước khi qua đời. Người đệ tử nay đã già lặng lẽ cúi đầu hổ thẹn, suy nghĩ về quãng thời gian đã qua, mà ông gọi là cuộc đời, và nhớ lại không chỉ những lời dạy của vị lão sư ngày trước, mà cả lời đáp mà ông đã nói với sư phụ của mình: “Con xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ”. Trong khoảnh khắc ấy, ông thấy lòng mình trống rỗng, với một trái tim trĩu nặng, ông chợt nhận ra thời gian trong cuộc đời đã không ủng hộ ông sửa chữa những thiếu sót trong suốt cuộc đời mình.
Thực ra, chúng ta không cần phải chờ đến lúc có đủ phương tiện hay khả năng rồi mới giúp đỡ người khác. Chúng ta nên luôn ghi nhớ rằng giúp người khác một tay với một tấm lòng tốt và chân thành còn quan trọng hơn rất nhiều. Một tấm lòng luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác là bản tính tự nhiên và nguyên thủy của mỗi con người. Khi một người chờ đến khi có đủ nguồn lực hay khả năng để làm điều gì đó, hy vọng rằng người đó sẽ sớm nhận ra rằng chúng ta chỉ đang lấy cớ để biện hộ cho tính ích kỷ này của mình và chỉ là đang cố gắng che đậy sự ngần ngại bước ra mà thôi.
(Theo Tales Of Wisdom)

Du lịch
Lúc nào - Đặt vé - Đi xa - Giá rẻ?
Ngày nay, máy bay đã trở thành phương tiện di chuyển ngày càng phổ biến, đặc biệt với sự ra đời của các hãng hàng không giá rẽ. Nhưng những ai từng mua vé máy bay trên Internet chắc đều nhận thấy là giá vé lên xuống rất thường xuyên, có khi mới mua ngày hôm nay, vài bữa nữa giá vé lại xuống. Hoặc ngược lại, nếu không mua ngay hôm nay, ngày mai có thể sẽ không còn được giá rẻ.
Thông thường thì giá vé đi vào những ngày cuối tuần đắt hơn là giá vé đi trong tuần. Đó là chuyện dễ hiểu, nhưng còn về thời điểm mua trong tuần, mua vé ngày nào là rẻ nhất ?

Càng sớm càng tốt vào buổi chiều hoặc giữa tuần:
Trước hết có một nguyên tắc là vé mua càng sớm thì càng rẻ. Một chuyên gia kinh tế Nhật Bản, ông Makoto Watanabe gần đây đã công bố một nghiên cứu của ông cho thấy thời điểm lý tưởng nhất để đặt mua vé máy bay là 8 tuần lễ trước ngày đi. Ông giải thích rằng "Chẳng hạn như khi đặt mua vé đi London từ nhiều tuần trước, ta phải tính đến mọi trường hợp có thể xảy ra khiến ta không thể đi được. Để hành khách chấp nhận lấy rủi ro, các hãng hàng không thường cho những giá rất rẻ cho những vé đặt mua sớm. Hậu quả là càng gần đến ngày đi, giá vé càng tăng".
Chuyên gia kinh tế Nhật cũng phát hiện ra một điều, đó là giá vé máy bay rẻ hơn khi ta đặt mua vào buổi chiều. Lý do là vì theo ông, các hãng hàng không tăng giá vé vào buổi sáng vì đó là thời điểm có nhiều người từ phòng làm việc đặt mua vé cho những chuyến đi công tác hay làm ăn, trong khi những người dự định đi chơi, đi du lịch, thì thường đặt mua từ nhà vào buổi chiều.
Còn theo tờ Wall Street Journal, nên mua vé máy bay vào giữa tuần. Lý do là vì đa số hành khách mua vé ở các hãng du lịch, mà các hãng này thường mở cửa trong tuần, từ thứ hai đến thứ sáu. Nếu đợi đến thứ sáu mới đưa ra những giá hấp dẫn thì có thể là quá trễ để thu hút người mua. Cho nên, họ thường đưa ra những giá vé rẻ vào đầu tuần.
Chủ tịch tổng giám đốc một công ty chuyên so giá vé máy bay khẳng định là nên chọn ngày thứ ba để lên mạng đặt mua vé máy bay. The Wall Street Journal dẫn chứng trên website Kayak.com, tính trung bình giá vé rẻ nhất của 10 hãng hàng không khác nhau là 324 đôla, nhưng đến thứ bảy tuần đó thì tăng lên 332 đôla. Phân tích giá vé máy bay nội địa ở Mỹ, người ta thấy thứ tư cũng là thời điểm lý tưởng để đặt mua vé máy bay.
Thật ra thì giá vé máy bay được điều chỉnh dựa trên rất nhiều yếu tố và theo những cơ chế rất phức tạp, mua được giá rẻ một phần là cũng do sự may mắn. Nên nhớ rằng mọi thứ đều tự động, tức là khi máy tính nhận thấy số vé của một chuyến bay nào bán quá chậm thì sẽ tự động thêm vào một số ghế giá rẻ nhất, nhưng khi máy thấy số vé bán của chuyến bay đó đang tăng nhanh, thì sẽ tự động rút bớt số ghế giá rẻ đó đi.
Cho nên, có khi ta đang đặt mua vé giá cực rẻ, chỉ một phút sau, khi định trả tiền, thì vé giá rẻ đó biến mất !
(theo RFI)


Lột xác
Chuyện xưa tích cũ kể lại rằng:
Ngày kia, Lưu Bá Ôn đi thăm miếu Khổng Minh, trong miếu có một ngọn đèn dầu, được gọi là Vạn niên đầy, nghĩa là đời đời không hề tắt. Ngoài cửa có một câu đối chỉ còn một vế:
- "Vạn đại quân sư Gia Cát Lượng".
Lưu Bá Ôn thầm nghĩ: - Ta đây cũng đủ tài thao lược.
Lập tức, ông lấy bút ghi qua một bên: - "Nhất thống sơn hà Lưu Bá Ôn".
Bước vào trong miếu, ông chỉ cúi đầu, chứ không chịu sụp lạy. Bỗng chốc, ông cảm thấy mình mất thăng bằng và bị một sức vô hình kéo ngọt lên không. Kinh hãi, ông bèn nắm lấy các đồ vật chung quanh, nhưng vô ích. Ông bị hút lên và dính chặt vào triền núi. Phải chăng vì vô lễ mà ông đã bị Đức Khổng trừng phạt?
Trong lúc hốt hoảng, ông nhìn thấy bức hoành phi có bốn chữ:
- Giải y nhi thoát (có nghĩa là cởi áo ắt sẽ thoát).
Ông liền vội vã cởi áo và tụt xuống đất bình an vô sự. Bấy giờ ông mới cung kính quỳ gối tạ tội với Khổng Minh.
Thì ra Lưu Bá Ôn mặc áo giáp sắt, mà ngôi mộ lại xoay lưng vào một sườn đá có nam châm.
Dầu vậy, Họ Lưu cũng đáng mặt anh hùng, vì trong thời chinh chiến còn gì quí giá hơn bộ giáp sắt, nhưng khi nó đã trở thành mối nguy hiểm, ông không ngần ngại cởi bỏ để được an toàn.
Việc họ Lưu cởi bỏ bộ giáp sắt để thoát thân cũng chỉ là một việc nhỏ và dễ dàng như trở bàn tay, bởi vì bộ giáp sắt dù quí giá, thì nó vẫn chỉ là một đồ vật ở bên ngoài chúng ta. Trên đời này còn nhiều thứ cởi bỏ cam go và khó khăn hơn nhiều, nhất là những cái ở bên trong chúng ta, trong thân xác cũng như trong tâm hồn.

Chuyện nay
Buông
Một đứa nhỏ đang chơi cạnh một cái bình cổ xưa.
Nó thò tay vào bình và không thể rút ra được. Ba nó đến giúp, nhưng vô ích. Cả hai cha con đã nghĩ đến việc phải đập cái bình đi.
Người cha nói, “Nè con, hãy ráng làm theo ba dặn: Thả lỏng và duỗi thẳng các ngón tay như con đang thấy ba đang làm đây nè, rồi rút tay ra.”
Đứa con trai kêu lên: “Làm sao được, ba ơi! Con không thể làm vậy được đâu vì sẽ rớt mất đồng xu!”
Có thể ai đó sẽ cười, nhưng hàng nghìn người trong chúng ta cũng giống đứa nhỏ này, cứ cố nắm giữ thứ gì đó vô nghĩa, cho dù phải hy sinh những điều quý giá, thậm chí cả sự tự do!
Cho nên: "Hãy buông nó ra!"

Năm Điều chắc chắn

Tôi chắc chắn là tôi sẽ già,
Tôi chắc chắn là tôi sẽ bệnh,
Tôi chắc chắn là tôi sẽ chết,
Tôi chắc chắn là tôi sẽ mất,
Những gì thân thương nhất,
Tài sản duy nhất tôi sẽ mang theo là Nghiệp.
(Thầy Nhất Hạnh dịch)


Mới hay tin một bạn trẻ đồng hương Bến Tre ...
là anh Trần Duyệt Hùng, 46 tuổi, con trai út gia đình họ Trần (chủ nhân thương hiệu Kim Ký tại Bến Tre) đã vĩnh viễn ra đi hôm 20-5-2011, tại bịnh viện chuyên khoa Braunschweig, sau những ngày chống chọi với bịnh trạng, để lại người Vợ trẻ và hai con tuổi niên thiếu. Chúng tôi xin thành thật phân ưu cùng cô Châu và gia quyến.
Nguyện hương linh người bạn trẻ một lần gặp gỡ đó sớm giải thoát.
(ta xuan vinh/Daidong.org)

Những gì đã xài bây giờ không còn nữa
Những gì đang xài thì xin để lại cho người khác
Chỉ có những gì đã cho thì còn thuộc về tôi...
(lời khắc trên bia mộ)

No coming - No going
No after - No before
I hold you, close to me
I release you, to be so fee
Because I am in you
And you are in me
Không đi đâu, không về đâu
Không trước mà cũng không sau
Cầm tay nhau, mến thương nhau
Rồi phải chia tay cũng không sầu
Vì trong tôi có Anh
Và ... Anh đang ở cùng tôi

Hay nhưng mà khó làm!
Muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công...
Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.
Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đoạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo.

Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác.
Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi.
Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!

Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc.
Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công.
Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.


ĐÀN BÀ KHÔNG BAO GIỜ ĐÒI HỎI NHIỀU!

Chỉ là …một người chồng vui tính, dễ nhìn (như... Thaitran) -
1-2 chiếc nhẫn cưới "bình thường" - Một tiệc cưới "đơn sơ"...

Tuần trăng mật ở đâu cũng được, “Mái nhà lá” cũng Ok... - Căn nhà nhỏ đủ chỗ cho con nít chạy nhảy...

Vài đứa con kháu khỉnh dễ thương - Người chồng biết nội trợ, lo cho gia đình và con cái - Làm việc siêng năng...

Một chiếc xe nhỏ để Shopping - Chiếc lớn hơn để chở con tới trường...

Một ít “đồ da”...

Vài thứ áo quần phù hợp mùa màn thời tiết - Vài chai mỹ phẩm, ít son phấn trang điểm dung nhan...

Mỗi năm xuất ngoại thăm bạn bè - Du lịch trong nước thường xuyên là chuyện nhỏ ...

Mỗi tháng một bửa ăn tối trữ tình... - Thỉnh thoảng nhớ tặng quà cho má xấp nhỏ...

Sau cùng là một ít vàng ròng và tiền mặt để “hộ thân”...

ĐÀN BÀ KHÔNG BAO GIỜ ĐÒI HỎI NHIỀU!
Chỉ có chừng đó, vzậy mà mấy ông cũng không làm được, tệ bạc thiệt!


Cô dâu Kate Middleton và chú rể William
Coincidence? Zufall oder geschickte Nachahmung?


Nhìn để thấu hiểu một ước mơ...

"Mặt trời mọc từ phía Tây"
Hồi ấy, tôi dạy mỹ thuật tại một trường tiểu học ở dưới huyện. Lớp tôi có một em học sinh 9 tuổi tên là Âu Điển Điển. Bố cô bé là họa sĩ. Thừa hưởng gen của bố nên Âu Điển Điển cũng rất thích vẽ tranh.
Tháng trước, thành phố tổ chức cuộc thi vẽ tranh cho lứa tuổi thiếu nhi. Tôi liền động viên Âu Điển Điển tham gia. Sắp đến hạn nộp. Điển Điển đưa tôi một bức tranh có nhan đề “Mong đợi”. Trong tranh vẽ một bé gái ngồi trên thảm cỏ và đang ngước nhìn về phía mặt trời. Bố cục và màu sắc của tranh đều rất hài hòa. Bằng giác quan của mình, tôi cảm giác rằng bức tranh này chắc chắn sẽ đoạt giải.
Bức tranh của Âu Điển Điển vượt qua vòng sơ tuyển ở huyện một cách dễ dàng và nhanh chóng được chuyển lên thành phố.
Âu Điển Điển chờ đợi, ngay cả tôi cũng nóng lòng chờ đợi. Tôi mong rằng bức tranh của Âu Điển Điển sẽ giành được giải cao nhất. Không ngờ, một hôm anh bạn học của tôi trên thành phố gọi điện đến, anh ấy là thành viên ban giám khảo của cuộc thi, và thông báo với tôi rằng: Bức tranh của Âu Điển Điển đã bị loại, nguyên nhân không phải vì tranh vẽ không đẹp mà Âu Điển Điển đã phạm một lỗi trong khoa học thường thức đó là bé đã vẽ mặt trời mọc ở hướng Tây thay vì mặt trời mọc ở hướng Đông như thường lệ. Một bức tranh xuất sắc như vậy mà bị loại chỉ vì mắc phải lỗi khoa học thường thức thì quả là đáng tiếc.
Một đứa trẻ mới 9 tuổi mà mắc sai lầm thì hoàn toàn có thể được tha thứ nhưng người không được tha thứ có lẽ phải là tôi. Một giáo viên mỹ thuật như tôi lại không để ý khiến học sinh mắc phải lỗi như vậy. Nhưng tôi vẫn còn chút hy vọng và muốn hỏi rõ Âu Điển Điển xem thực tế em đã vẽ mặt trời mọc hướng Đông hay hướng Tây.
Chuông báo tan học vừa reo lên, tôi liền gọi Âu Điển Điển về văn phòng của mình.
Âu Điển Điển rụt rè bước vào, cô bé này thật kỳ lạ, dạo này trong cô có vẻ trầm ngâm, không có hay cười như trước đây. Tôi gọi bé đến bên cạnh và nói “Âu Điển Điển, mặt trời trong tranh em vẽ mọc ở phía Đông hay phía Tây vậy?”
Âu Điển Điển nói giọng quả quyết: - “Phía Tây ạ”.
´- “Sao? Đúng là ở phía Tây? Em có nhớ nhầm không?”
- “Thưa cô, đúng là ở phía Tây ạ, em không nhớ nhầm đâu, em còn vẽ mũi tên chỉ phương hướng ở góc dưới bức tranh mà”.
Tôi tức giận hét lên: “Âu Điển Điển, em đã nhìn thấy mặt trời mọc ở phía Tây từ lúc nào thế? Em vẽ tranh xong cũng phải đưa bố em xem qua một chút chứ?”.
Âu Điển Điển òa lên khóc tấm tức. Em vừa lấy tay chùi nước mắt vừa nói:
- "Bố và mẹ em cãi nhau, bố bỏ mẹ con em lên thành phố rồi. Trước khi đi bố còn nói rằng chỉ khi mặt trời mọc ở phía Tây thì bố mới trở về cái nhà này Em mong mãi, mong rằng mặt trời sẽ mọc ở phía Tây để bố trở về với mẹ con em… ”.
H
óa ra là như vậy, tôi cảm thấy ngực mình nhói đau rồi không kìm được nữa cũng òa lên khóc. Tôi ôm Âu Điển Điển vào lòng và nói: “Bé con, cô nhất định sẽ giúp bố em nhìn thấy bức tranh này, nhất định… ”.
Tôi lập tức gọi điện cho anh bạn kể lại toàn bộ câu chuyện của Âu Điển Điển. Hôm sau, bạn tôi gọi lại và nói rằng sau khi nghe xong câu chuyện tất cả các thành viên trong ban giám khảo đều rơi nước mắt.

Xin kể chuyện văn chương cho các nhà phê bình văn học phán xét, tôi cứ nghĩ mãi “Giá em bé không nói lòng mình ra, liệu tôi nhất là một thầy giáo Vật lý, có thể tha thứ cho một lỗi lầm lớn về phương mọc của mặt trời như thế không, mặc dù bức tranh có thể tưởng tượng là rất đẹp?” Các thành viên trong ban giám khảo, cô giáo và cả tôi nữa chỉ có thể hiểu được em bé khi nhìn bức tranh từ một góc độ khác: góc độ của lòng người – mà đó không phải là góc nhìn sáng tạo hay sao?'
(Tác giả Quan Ngọc Bình)


Chuyện người Việt Nam và văn hoá đảng trong chế độ Hà Nội
Cho phép "Tuyển vợ trần truồng"?
Một công ty môi giới hôn nhân CSVN đã tập trung cùng lúc 193 phụ nữ người Việt tại một khách sạn ở Sài Hòn (khách sạn Thái Bình) biễu diễn màn thoát y loã thể với hứa hẹn sẽ tuyển lựa trong số họ để giới thiệu đi lấy chồng ngoại quốc.
Ban tổ chức môi giới phía VN đã bắt tất cả các cô gái này trần truồng trước khoảng chục ngưòi đàn ông Nam Hàn trang bị đầy đủ máy ảnh và quay phim thật chi tiết cuộc tuyển lựa đê tiện này ...
Một đoạn phim ảnh đã được phổ biến nhanh chóng trên internet với lời lẽ phê bình nặng nề cho đó là sự kiện vô liêm sĩ, nhục nhã, một hình thức buôn thân bán người tồi bại nhất trong lịch sử VN, có sự thao túng và dung dưỡng của chế độ CS hiện hành. Người ta kêu gọi hệ thống công an nên bài trừ triệt để thay vì chỉ lo tham nhũng thối nát, thách thức Hội phụ nữ VN trong cái gọi là Mặt trận tổ quốc lên tiếng phản ảnh để bảo vệ danh dự người nữ thay vì là bù nhìn làm cây cảnh cho chế độ ... nhưng tất cả đều vô vọng, tuyệt vọng!


Những ngành dễ tìm ra việc tại Hoa Kỳ
Tại Hoa Kỳ, trong khi nền kinh tế chung vẫn còn trong vòng suy thoái, thì có những ngành nghề vẫn tiếp tục cần người liên tục trong những năm qua.Trong số 140 ngành, có 15 ngành vẫn tiếp thu nhận nhân viên kể từ khi nền kinh tế trên đà suy thoái..
Trong số này, ngành Chăm sóc sức khỏe đã cần thêm nhân sự mỗi tháng, tạo được cả triệu công ăn việc làm trong lãnh vực chăm nom y tế, tăng trưởng thêm 7%. Lực lượng nhân sự phục vụ chăm nom bệnh nhân tại gia cũng đã gia tăng gần 20%
Giáo dục cũng là lĩnh vực luôn cần thêm người, tư lẫn công vụ tại các trường cao đẳng tiểu bang. Sĩ số công ăn việc làm mới của ngành này trong những năm qua là 300 ngàn chỗ.
Công chức nhà nước liên bang (không kể các nhân viên bưu điện và nhân viên thống kê) từ tháng 12 năm 2007 cho đến nay, cũng đã gia tăng thêm 12.5 %, tương đương 247 ngàn công việc mới.
Ngành Tin học với các công việc liên quan đến công nghệ thông tin, mạng internet vẫn gia tăng trung bình mỗi tháng thêm 20 ngàn công việc mới, kể từ tháng 12 năm 2007 cho đến nay.
Ngành khai thác Hầm mỏ, Dầu khí cũng cần thêm người trong những tháng qua, với mức gia tăng trung bình 11%.
(Theo CNN Money)


Bin Laden had never a chance!

Ảnh đẹp 2009 tại phi trường Orlando
Đàn ông Bến Tre đứng ngồi chụp hình đều rất lịch sự, đàng hoàng...

Ảnh leo trèo bên Miami 2011
Hai bà Bến Tre (Monica và bà Mai) này ... chịu thua!

Không có Job bên Mỹ! Có mà còn thiếu Credit thì làm sao mượn Loan mua được?
Xách tiền mặt Euro qua mua đại được hông bà con?

California, Florida, Nevada: đại hạ giá nhà cửa
Những người chủ nhà tại 10 thành phố khắp Hoa Kỳ đã thấy trị giá nhà của họ sụt giảm tới 69% chỉ trong vòng 5 năm, trong khi giá này vẫn liên tục giảm. Nguồn tin được đưa ra sau khi công ty khảo sát thị trường địa ốc Zillow loan báo trị giá nhà đã giảm 3% trong quý vừa qua, mức sụt giảm lớn nhất kể từ cuộc suy thoái.
Sụt giá thê thảm nhất là ở Merced, California, nơi trị giá nhà trung bình giảm từ $343, 740 xuống còn $105,110 - tức là giảm 69.4%, kể từ đỉnh cao trị giá địa ốc của năm 2005. Sụt giá nhiều thứ nhì là Stockton, cũng ở California, nơi trị giá trung bình giảm từ hồi tháng 3-2006 là $409,773 xuống còn $148,231 bây giờ -- tức là sụt giá 63.8%.
Hai tiểu bang thê thảm nhất trong hàng top-10 giá nhà sụt giảm là California và Florida.

Sau đây là 10 thành phố sụt giảm giá nhà tệ hại nhất Hoa Kỳ:
1. Merced, California, 69.4% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $343,740 (2005), giá bây giờ: $105,110
2. Stockton, California, 63.8% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $409,773 (2006), giá bây giờ: $148,231
3. Modesto, California, 63.6% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $364,591 (2006), giá bây giờ: $132,849
4. Las Vegas, Nevada, 60.7% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $306,086 (2006), giá bây giờ: $120,334
5. Fort Myers, Florida, 60.3% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $304,561 (2006), giá bây giờ: $120,990
6. Vallejo, California, 58.9% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $472,819 (2006), giá bây giờ: $194,210
7. Port St Lucie, Florida, 57.9% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $253,925 (2006) giá bây giờ: $106,9958.
8. Bakersfield, California, 57.5% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: $274,500 (2006), giá bây giờ: $116,616
9. Salinas, California, 57.2% sụt giảm.
Giá thời cao điểm: 686,488 (2005), giá bây giờ: $293,775
10. Melbourne, Florida, 56.7% sụt giảm. Giá thời cao điểm: $232,732 (2005), giá bây giờ: $100,805.


Cánh đồng đầy "địa lôi" dưa hấu!
Beijing (AP) – Nhiều cánh đồng dưa hấu ở phía đông Trung Quốc đang ào ạt nổ bung vì nông dân sử dụng quá nhiều chất hóa học làm lớn cây trái trong thời tiết ẩm ướt, tạo ra điều mà giới truyền thông nhà nước gọi là những cánh đồng đầy "địa lôi."
Khoảng 20 nông gia ở Danyang thuộc tỉnh Jiangsu đang bị ảnh hưởng của tình trạng này và có thể mất tới 45 héc ta ruộng dưa hấu, theo đài truyền hình nhà nước Trung Quốc China Central Television (CCT).
Giá cả tăng vọt trong năm qua đã khiến nhiều nông gia nhảy vào thị trường dưa hấu. Tất cả những người có dưa hấu nứt bung có vẻ đều là những người mới vào nghề, sử dụng quá nhiều chất forchlorfenuron giúp cho cây trái phát triển, dù rằng đã xuất hiện trên thị trường từ lâu nay.
Luật lệ Trung Quốc không cấm sử dụng loại thuốc này, vốn cũng được dùng ở Mỹ trong các trại trồng trái kiwi và nho. Nhưng điều này cho thấy tình trạng nông dân Trung Quốc lạm dụng các chất hóa học, kể cả hợp pháp lẫn bất hợp pháp, cũng như trong thuốc trừ sâu rầy và phân bón.
Wang Liangju, một giáo sư tại đại học Nông Nghiệp Nanjing, người đã đến vùng Danyang kể từ khi vụ nổ dưa hấu bắt đầu, nói rằng chất forchlorfenuron an toàn và có hiệu quả nếu được dùng đúng cách. Ông cho báo chí hay loại hóa học này chỉ nên được dùng khi trái còn non.
Đài truyền hình CCTV cho hay các trái dưa hấu bán ở chợ tại thành phố Thượng Hải gần đó cũng cho thấy dấu hiệu được trồng với chất hóa học forchlorfenuron: trái méo mó, có xơ, với hột phần lớn màu trắng thay vì màu đen.
Hồi tháng Ba năm ngoái, giới hữu trách Trung Quốc tìm thấy lọai đậu "dài cả thước" tại thành phố Sanya ở phía nam, từng được xịt loại thuốc diệt sâu bọ isocarbophos vốn bị cấm. Loại đậu này thấy bán ở mấy tỉnh và thành phố Vũ Hán (Wuhan) cho hay họ ra lệnh tiêu hủy 3.5 tấn loại đậu này.
Chính quyền Trung Quốc cũng báo động về tình trạng lạm dụng phẩm nhuộm và chất làm ngọt trong thực phẩm do các nhà buôn sử dụng để món hàng hấp dẫn hơn và gia tăng số bán.
Bản tin của CCTV cho hay các nông dân trồng dưa hấu bị phát nổ phải bằm ra làm thực phẩm cho heo và cá.

Sahara cuối cùng đã đóng cửa
Las Vegas sắp hết thời vàng son?
Hơn sáu thập niên đã trôi qua, kinh đô cờ bạc Las Vegas tại Hoa Kỳ đã ghi dấu ấn tên tuổi của mình trên toàn thế giới bởi sự ăn chơi, hào nhoáng, sành điệu và là điểm đến quen thuộc của những tên tuổi lẫy lừng trong giới giải trí hàng đầu thế giới. Nhưng Las Vegas mới đây đã đánh dấu cái kết của một kỷ nguyên khi một trong những khách sạn sòng bạc lâu đời nhất của kinh đô cờ bạc Mỹ. là Sahara cuối cùng đã đóng cửa sau khi ông chủ khách sạn này cho biết việc làm ăn lâu nay không có lãi
Khách sạn sòng bạc nằm ở mặt phía Bắc của Las Vegas, gồm 1.050 nhân viên đã hoạt động gần 59 năm, nơi đã phải nỗ lực để thu hút khách kể từ khi cuộc khủng hoảng kinh tế bắt đầu 3 năm trước.
Trước khi các quan chức đóng cửa Sahara, du khách đã chụp ảnh lưu niệm, uống Cocktail buổi sáng và chơi bạc lần cuối cùng tại đây. Các nhân viên ôm nhau, kể lại những câu chuyện cũ và băn khoăn không biết điều gì sẽ đến với họ và sòng bạc trong tương lai.

Cái kết của một kỷ nguyên
Mở cửa năm 1952, Sahara đã từng tiếp đón nhiều nhân vật nổi tiếng, từ Elvis Presley, Jerry Lewis, Frank Sinatra tới ban nhạc Beatles vào những năm 1950 và 1960. Các bức ảnh của họ vẫn được treo trên tường của khách sạn tại khu vực tiếp tân.
Trong những năm gần đây, Sahara đã phải vật lộn để lấp đầy 1.700 phòng nghỉ trước sự bùng nổ các sòng bạc lớn, khu nghỉ dưỡng cao cấp tại Las Vegas. Ông Ron Michl, 72 tuổi, người từng làm việc với tư cách là thợ điện tại Sahara từ 1964-1980, nói: “Thật xúc động khi nhìn thấy nó đóng cửa”.

Khó khăn về việc làm
Michael McLendon, người giám sát tại phòng Poker của Sahara, cho hay khi khách sạn/sòng bạc đóng cửa, hơn 1.000 nhân viên làm việc tại đây sẽ gặp khó khăn trong việc tìm việc làm mới vì thời kỳ khủng hoảng đang ảnh hưởng tới Las Vegas mạnh mẽ hơn tất cả các thành phố khác tại Mỹ.
Sheryl Reed, một nhân viên tiếp tân tại quán cà phê Nascar trong suốt 11 năm, chưa tìm được việc làm nào cả. “Nếu trong độ tuổi 20, bạn có thể tìm được việc làm tại Las Vegas. Còn tôi đã gửi các đơn xin việc. Họ nói sẽ gọi lại cho tôi nhưng họ bặt tăm”.

Tương lai bấp bênh
Chưa rõ tương lai của Sahara sẽ ra sao trong những ngày sắp tới. Các khách sạn cũ, trong đó có Stardust, Landmark và Boardwalk, đã bị san phẳng để mở đường cho dự án mới. Còn công ty SBE chưa công bố kế hoạch của họ.
Giám đốc điều hành SBE, ông Sam Nazarian, cho hay các kế hoạch phát triển của SBE bị trì hoãn bởi lý do kinh tế, mặc dù ông lạc quan về tương lai. Sahara nằm gần địa điểm xây dựng của khu khách sạn/sòng bạc Fontainebleau Las Vegas, một dự án đã hoàn thành 70% trước khi rơi vào phá sản. Gần đó, dự án Echelon của hãng bài bạc Boyd đã bị trì hoãn vĩnh viễn.
(Theo AP)


Dân Á Châu ở Quận Cam tăng thêm 39%
Santa Ana (OCR) - Quận Cam là nơi tập trung dân Á Châu đông hàng thứ ba trên toàn quốc HK, căn cứ theo các số liệu thống kê mới. Chỉ có 5 tiểu bang và 2 quận hạt có đông dân gốc Á châu hơn là Los Angeles và Santa Clara. Dân gốc Á Châu ở Orange County đã tăng thêm 39% trong thập niên vừa qua, lên mức 538,000 người. Tuy nhiên, nhiều quận hạt nhỏ ít dân hơn nhưng có tỷ lệ gia tăng cao hơn.
Trước đây, người ta nghĩ rằng theo truyền thống, dân Á châu chỉ tập trung tại các đô thị lớn như Los Angeles, San Francisco. Nhưng ngày nay thật ra dân Á Châu sống phân tán hơn nhiều. Ông Dan Ichionese, giám đốc nghiên cứu Nhân chủng thuộc Trung tâm Pháp lý dân Mỹ gốc Á châu Thái Bình Dương, nhận định rằng cùng với sự gia tăng số dân sinh ra tại Hoa Kỳ, số di dân từ các nước Á Châu tới không giảm đi đáng kể.

Theo lời ông: “Do đó việc trợ giúp về mặt ngôn ngữ luôn luôn vẫn là quan trọng” từ bầu cử đến y tế, ở tòa án và với cảnh sát.
Năm trong số các thành phố đông người Việt trong tiểu bang California nằm tại Quận Cam. Tiến sĩ Linda Võ, giáo sư đại học UCI, giải thích rằng: “Một số đông người Việt chuyển về sống ở đây vì có sự hỗ trợ của một mạng lưới gồm gia đình và bè bạn.”
San Jose là thành phố tập trung đông dân Việt hơn hết trong tiểu bang, trên 100,000 người, nhưng Quận Cam gần gấp đôi, 184,000 người sống phân tán ở 34 thành phố.
Little Saigon là trung tâm của người Việt ở ngoài Việt Nam và thu hút dân chúng từ những nơi khác kéo về. Mặc dầu những người lớn tuổi giảm dần, nhưng theo nhận định của Linda Võ, lớp người trẻ cũng sẽ không có khuynh hướng di chuyển đi xa. Do nghề nghiệp chuyên môn và trình độ khá hơn, dân Việt Nam không hoàn toàn tập trung ở các trung tâm đô thị mà phân tán dần đến những vùng ngoại vi có nhà cửa tốt hơn.
Nơi duy nhất ngoài California có sức thu hút người Việt là thành phố Houston, Texas, một phần vì nhà cửa rẻ hơn. Tuy nhiên, theo tập quán dân tộc, xa rời một nơi đã sinh sống lâu ngày không phải là một quyết định mau chóng, thường là qua một thời gian dài cân nhắc tính toán kỹ lưỡng.
Tại Quận Cam, tính theo tỷ lệ, không phải là dân số, dân Á Châu chiếm tỷ lệ cao nhất tại thành phố La Palma 48%. Trong số 8,485 cư dân tại Midway City, dân gốc Á Châu chiếm 47% trong đó 87.9% là người Việt. Westminster có 90,000 cư dân, 42% là dân Á Châu trong đó 84% là người Việt. Nhưng thành phố đông dân Việt Nam nhất là Garden Grove, trong tổng số 170,000 cư dân, 64,000 là dân Á Châu
trong đó 75% là người Việt. (H.C.)
(Theo NguoiViet)


Những tấm biển quảng cáo đầy óc sáng tạo... được tạp chí online Boredpanda tại Hoa Kỳ sưu tầm đăng tải.

Nhà hàng Oltimer tại Áo, tại Anh.

...sáng tạo và thông minh của hãng nhuộm tóc Koleston - "Khỏe như lực sĩ" - đó chính là thông điệp mà phòng tập Gym Powerhouse ở USA muốn gửi đến - Đẫm máu cho bộ phim "Kill Bill 2"...
Quảng cáo của hãng Panasonic tại Indonesia. - Mỗi khi trời mưa, bạn sẽ nhận thấy sự độc đáo của tấm biển này.
Trời mưa thì được "chiêm ngưỡng", quảng cáo "hot" của hãng đồ lót Calvin Klein ở Nam Hàn -
Công dụng của máy cạo râu, và "The day after tomorrow" ở Ấn Độ..

Bánh Pía Triều Châu tại Sóc Trăng
Nhắc đến hương vị ngọt ngào miền Tây Nam Bộ, người ta không thể không nhắc đến bánh Pía. Món bánh này đã trở thành đặc sản nổi tiếng Sóc Trăng nói riêng và miền Nam nói chung.
Du khách đến Sóc Trăng sẽ có dịp nhìn thấy những chiếc bánh đẹp mắt và thơm ngon trên dọc các con đường của tỉnh. Đó là bánh pía, loại bánh đặc sắc với vị ngọt thanh và hương thơm nguyên chất của trái sầu riêng. Nó chính đặc sản của vùng sông nước Nam Bộ.
Pía là âm đọc của người Triều Châu, có nghĩa là bánh. Đôi khi bánh pía còn được gọi là bánh lột da. Bánh pía hình tròn, dẹt, có nhiều lớp da mỏng bao lấy phần nhân đậu xanh (hoặc khoai môn, mứt các loại) mỡ heo, lòng đỏ trứng vịt muối...
Theo lời kể của người dân, bánh pía Sóc Trăng xuất hiện ở vùng đất này từ thế kỷ 17, theo chân người Trung Hoa di cư đến phương Nam, chiếc bánh này khi đó là lương thực để ăn dọc đường. Đầu tiên, bánh được làm khá đơn giản: vỏ ngoài là bột mì cán thành da mỏng bao quanh nhân ở bên trong. Nhân gồm có đậu xanh và mỡ heo.
Do có nguồn gốc từ Trung Hoa được du nhập vào Việt Nam nên bánh pía cũng có ít nhiều những thay đổi cho phù hợp với điều kiện bản địa. Chẳng hạn như người dân Nam Bộ đặc biệt ưa thích mùi thơm nặng của trái sầu riêng. Do vậy bánh được bổ sung và “biến tấu” thêm mùi vị và từ đó đã trở thành đặc sản nổi tiếng. Sầu riêng khi tách hạt lấy thịt trộn mỡ heo xắt sợi làm nên những mùi vị tuyệt vời của bánh.
Chiếc bánh pía nhìn từ bên ngoài có màu vàng cam. Xẻ chiếc bánh làm đôi, chiếc bánh như vành trăng bán nguyệt ẩn vào bên trong là màu đỏ rực của lòng đỏ trứng gà, mùi sầu riêng dậy lên như mời gọi làm cho chiếc bánh pía trông đã ngon lại càng ngon hơn.
Được kết hợp hài hòa từ các nguyên liệu khác nhau, bánh pía Sóc Trăng đem lại cho thực khách một cảm giác rất đặc biệt: sự mềm, dẻo của lớp vỏ bánh; vị bùi bùi của khoai môn hay đậu xanh, vị ngọt thơm của hương sầu riêng, vị mặn và chút béo ngậy của trứng muối…
Sở dĩ bánh pía trở thành món quà đặc trưng của xứ Sóc Trăng vì nhiều nơi khác cũng làm loại bánh này nhưng bánh pía Sóc Trăng mang hương vị rất riêng. Cũng là vỏ bột mì, nhân đậu xanh hoặc khoai môn tán nhuyễn trộn với sầu riêng hay mỡ heo xắt sợi, lòng đỏ trứng vịt muối nhưng bánh pía Sóc Trăng không quá ngọt, không quá béo, khiến người thưởng thức ăn hoài không ngán. Lớp vỏ bánh pía Sóc Trăng không khô cứng mà mềm dẻo, mịn màng ôm lấy nhân bánh thơm ngọt phía trong.
Nhân bánh có nhiều loại, phổ biến nhất là nhân khoai môn, nhân đậu xanh, sầu riêng. Đậu xanh và khoai môn sau khi hấp chín được trộn đường, xay nhuyễn, chế thêm mỡ nước tạo nên mùi vị bùi bùi, beo béo khá hấp dẫn.
Mỡ làm nhân được xắt sợi ướp đường cho săn, để nhằm giữ được lâu. Hột vịt muối đặt giữa nhân, người ta chỉ chọn lấy lòng đỏ. Sau khi cho nhân vào vỏ bánh, người ta thoa bên ngoài vỏ bánh lòng đỏ trứng muối và đưa vào lò nướng.
Mùi thơm của bánh được tạo nên từ những trái sầu riêng tươi ngon được tuyển chọn kỹ càng. Những ưu điểm của bánh pía Sóc Trăng hoàn toàn được tạo nên từ sự cần cù lao động của người thợ bánh, từ việc cán bột làm vỏ bánh sao cho nhuyễn mịn đến việc chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất làm nhân, xắt mỡ thật nhuyễn và tỉ mỉ nắn thành những chiếc bánh đều tăm tắp.
Bánh pía Sóc Trăng được ăn kèm với trà nóng thì không gì tuyệt bằng. Cắn một miếng bánh, hớp một ngụm trà, bạn sẽ cảm thấy độ ngọt của bánh hòa cùng vị đắng của trà tan ra nơi đầu lưỡi. Thú ẩm thực tao nhã này đã trở thành một nét đặc trưng của văn hóa Sóc Trăng.
Hầu như ở tất cả các con đường, các trung tâm thị trấn, huyện lỵ của tỉnh Sóc Trăng đều có cửa hàng bán loại bánh đặc sản này. Theo kiểu đóng gói truyền thống, mỗi phong bánh pía Sóc Trăng gồm bốn cái, gói theo hình trụ. Ngày xưa, bánh thường được gói bằng giấy khá đơn giản.
Ngày nay, những phong bánh pía Sóc Trăng vẫn giữ hình trụ truyền thống nhưng được bảo quản trong hộp để giữ “dáng” bánh, bao bì vẫn là hai màu đỏ - vàng nhưng rực rỡ và chuyên nghiệp hơn, với các thông số về tiêu chuẩn chất lượng, ngày sản xuất, hạn sử dụng...
Hiện tại, Sóc Trăng có gần 40 lò chuyên sản xuất bánh pía với sản lượng ngày càng tăng. Tuy nhiên, số lò bánh và cửa hàng buôn bán tập trung đông nhất tại thị tứ Vũng Thơm (xã Phú Tâm, huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng) và An Trạch (nằm trên Quốc lộ 1), cách trung tâm thành phố Sóc Trăng vài cây số về hướng Cần Thơ.
Một khi đã đến Sóc Trăng, du khách không thể bỏ qua những chiếc bánh pía ngọt ngào này. Vừa làm quà biếu, vừa là để thưởng thức sự tinh tế trong ẩm thực của mảnh đất nơi đây. Thật tuyệt vời cho một chuyến du lịch đúng không?
(Theo MaskOnline / afamily)


Gây khó dễ mấy Quán Cà phê Sexy ở Little Saigon?
Trong thời buổi kinh tế suy thoái, thương vụ các quán xá vùng Little Saigon bị suy giảm, nhiều cơ sở kinh doanh thất bại hoặc dọn sang tiểu bang khác, Hội đồng thành phố Garden Grove gần đây đã nhóm họp bàn cải việc sửa luật gây khó khăn hơn cho các tiệm cà phê trong vùng - với lý cớ rằng, chính quyền địa phương cần làm cho các tiệm cà phê này bớt sexy hơn để giảm thiểu tệ trạng băng đảng phạm pháp hoạt động.
Hiển nhiên rằng, đó là một lý luận sai, bởi vì băng đảng giang hồ đã có mặt, và đã hoạt động dữ dội từ nhiều thập niên trước khi có các tiệm cà phê sexy này công khai xuất hiện.
Và khi nhìn về địa lý, nhiều thành phố khác, thí dụ như Los Angeles, hay Santa Ana, v.v... lại nổi tiếng nhiều băng đảng hơn là vùng Little Saigon, bất kể rằng các thành phố khét tiếng đó không hề có tiệm cà phê sexy nào cả!
Điều thấy rõ: nếu Garden Grove gây khó dễ các tiệm cà phê sexy này, kinh doanh sẽ tự nhiên suy giảm. Phải tội nghiệp cho các cô chiêu đãi viên phục vụ, thực sự chỉ vì ăn mặc khá hở hang, mà làm cho giới bảo thủ khó chịu (có thể vì lý do đạo đức trong tôn giáo? Hay chỉ vì thuần tuý lấy cớ là băng đảng bành trướng?). Vì nói cho cùng, các cô gái này không phạm tội gì hết, bởi vì họ không hề bán dâm, cũng không hề chạm đến thân thể với khách (theo các bản tin mấy năm nay trên cả OC Register và LA Times), và tình hình trang phục thì có thể còn chưa hở hang bằng các cô gái Mỹ trong các quán Hooters.
Như thế, lấy cớ bài trừ băng đảng, lại làm thiệt hại kinh doanh cho các quán cà phê của các cô thoáng mát này. Nói theo kiểu Việt Nam, là vì băng đảng tụ tập mà các cô bị văng miểng.
Thực tế, nếu các quan nghị viên trong Hội đồng Nghị viên Garden Grove suy nghĩ rằng, mỗi một cô tiếp viên trong những quán cà phê này không hề phạm tội gì, mà họ chỉ muốn hấp dẫn khách trong cách hợp pháp, nhằm gửi tiền về quê nhà nuôi thân nhân, nuôi đàn em đang đi học, nuôi cha mẹ già đang bệnh, và vân vân... Sau lưng những cô gái sexy đó vẫn là những đau khổ rất đời thường, chứ không phải là các nguyên nhân gây ra nạn băng đảng.
Một bản tin trên tờ OC Register hôm Thứ Hai nói rằng cảnh sát Garden Grove than phiền với Hội đồng Nghị viên rằng các tiệm cà phê của các cô tiếp viên ăn mặc hở hang thì đủ thứ chuyện bài bạc, hút thuốc, băng đảng (và mặc hở hang). Thực tế, ăn mặc như thế không có gì là hở hang ghê gớm cả. Có phải chỉ vì nhằm khu vực đầy những người bảo thủ và chung quanh là nhà thờ?
Bây giờ, Hội đồng Thành phố sẽ xét lại, để sửa 1 bộ luật của thành phố, trong đó sẽ quy định cụ thể về các máy chơi games, về hút thuốc, và về mức độ hở hang của các cô phục vụ viên.
Các tiệm cà phê sexy này hầu hết tập trung ở Little Saigon, nghĩa là ở các thành phố Garden Grove, Westminster và một phần ở Santa Ana, không bán rượu hay thức ăn, hầu hết là bán cà phê, nước sinh tố và trà.
Theo phúc trình cảnh sát, có 37 tiệm cà phê này ở Garden Grove, có tiếng vì băng đảng tập trung, các cô mặc hở hang và chơi cờ bạc.
Hồi tháng 3-2011, 8 cơ quan cảnh sát bố ráp hàng loạt tiệm cà phê, bắt hơn 200 maý đánh bạc lậu, và hơn 145,000 đôla tiền mặt. Trận bố ráp đó nhắm vào hơn 20 tiệm cà phê, quán rượu và tiệm bi-da, bắt 23 người về các khinh tội, như sở hữu máy đánh bạc bất hợp pháp.
Cảnh sát báo cáo rằng trong năm 2010 có 3 vụ cướp, 4 vụ tấn công với vũ khí chết người, 7 vụ liên hệ ma túy, 28 vụ bắt cờ bạc, và 39 giấy phạt vì vi phạm luật hút thuốc trong tiệm cà phê. Theo luật, hút thuốc trong tiệm là bất hợp pháp.
Họ cứ làm như các thành phố khác, những nơi không có các quán cà phê kiểu này, không hề có băng đảng, không hề có cướp giật...
Báo OC Register kể rằng, cô Hanh Le, chủ quán Café Miss Cutie trên đường Harbor Boulevard, nói rằng các máy trò chơi điện tử được khách ưa chuộng, và đã hoạt động như thế đã 7 năm rồi. Theo cô, cấm toàn bộ các máy chơi game điện tử sẽ làm thiệt hại kinh doanh của cô. Cô nói rằng cô không thấy gì sai trái với cách mà các cô tiếp viên nơi đây mặc, vì bên ngoài là họ có mặc áo choàng che phủ...
Chúng ta thử bàn về cờ bạc: cấm các tiệm cà phê để các máy chơi game điện tử có sẽ dẹp hết cờ bạc hay không?
Thực tế là không. Bởi vì ngay cả môn thể thao tuyệt vời lá bóng đá, hay túc cầu, từ lâu cũng đã trở thành một trò cá cược tại Việt Nam và quốc tế, mà không ai thấy cần phải cấm ngặt, mà chỉ cấm hay hạn chế tùy địa phương.
Thậm chí, môn thể thao đầy trí tuệ như cờ tướng, cũng có thể biến thành cờ bạc... Không lẽ cấm luôn cờ tướng?
Còn chuyện cấm cờ bạc, chỉ là giả hình, bởi vì thành phố Garden Grove đã từng mấy lần xét tới việc mời tư bản casino vào mở sòng bài...và bị nhà thờ chống dữ dội, tới mức phải dẹp ý định mở sòng casino.
Và bây giờ Garden Grove lại đi cấm các trò chơi cờ bạc lắt nhắt ở các quán cà phê bằng cách dẹp hết các máy trò chơi điện tử (chuyện lạ, lẽ ra nên cấm luôn đá bóng, và cấm luôn cờ tướng mới là hết cờ bạc).
Còn nói chuyện băng đảng tụ tập ở các quán cà phê Graden Grove? Los Angeles không hề có quán cà phê Việt Nam kiểu thoáng mát thế naỳ, nhưng lại là nơi khét tiếng băng đảng và ma túy.
Nếu nhìn trên khía cạnh kinh tế, trong thời buổi kinh tế thất nghiệp cao như hiện nay, giá xăng cao ngát trời như hiện nay, và hãy nhìn sau lưng mỗi cô là một gia đình có cả mẹ già và em nhỏ... Không ai đi nỡ làm chuyện cấm gay gắt, trong khi biết rằng các cô không phạm tội gì hết.
Chống cờ bạc? Chung quanh Quận Cam vẫn có nhìều sòng bài lớn và hợp pháp, thậm chí còn đưa xe buýt tới sau thương xá Phước Lộc Thọ chở cư dân Little Saigon đi chơi cờ bạc hợp pháp.
Chống băng đảng, chống ma túy... thì cả nước Mỹ cũng chống, với các biện pháp hiệu quả. Không lẽ, không còn cách nào trị an hay hơn là gây khó dễ các tiệm cà phê?
(Theo VB)


Già mà còn dê?
Xếp lớn IMF bị tạm giam tại Rikers Island
Chủ tịch Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, ông Dominique Strauss-Kahn (62 tuổi, tên tắt là DSK) hôm 14-5 qua đã bị bắt giữ tại New York với tội danh bị tố giác tấn công tình dục một nữ nhân viên khách sạn.
Ông đã bị cảnh sát HK bắt giữ trên của chuyến bay Air France chuẩn bị cất cánh rời phi trường John F. Kennedy International sang Pháp, sau khi bị một nữ nhân viên phục vụ của khách sạn sang trọng Safitel trên phố West 44th. tại Manhattan/New York tố cáo là ông đã cưỡng ép hiếp dâm bà. Luật sư của ông là Benjamin Brafman đã không trả lời điện thoại và những những câu hỏi của hãng thông tấn AP. Tại Washington, phát ngôn IMF cũng chưa đưa ra lời bình luận liên hệ.
Báo chí HK, tờ New York Times và New York Daily đưa tin theo khai báo từ nạn nhân là một bà mẹ 32 tuổi, gốc Guinea, nhân viên lau dọn vệ sinh căn phòng trọ sang trọng của DSK mà bà được biết là vị khách đã dọn ra. Ông Strauss-Kahn vào thời điểm này tuy nhiên đã trần truồng xuất hiện từ phía sau, rượt đuổi và kéo bà ta vào phòng ngủ để tấn công tình dục, ép “oral sex" cũng như xé áo quần bà... Người đàn bà này tìm cách chạy đi, kể lại sự việc cho ban quản lý khách sạn, nhờ cảnh sát can thiệp. Khi cảnh sát đến thì ông ấy đã ra đi, bỏ quên lại chiếc điện thoại cầm tay trong khách sạn (có thể vì vội vã rời hiện trường). Bà nhân viên được đưa vào bệnh viện để chữa trị những vết thương nhỏ. Hôm 15/5, Strauss-Kahn đã phải qua giám định y khoa, tìm kiếm các vết xước cũng như các bằng chứng khác chứng minh cho cáo buộc tấn công tình dục.
Luật sư Jeffrey Shapiro nói thân chủ nạn nhân của ông đã rất trung thực, sở Cảnh sát thành phố New York (NYPD) cũng kết luận như vậy, vì bà chỉ sau khi gọi cảnh sát, mới biết Strauss-Kahn là ai.

Ông DSK trong lúc chuẩn bị rời New York còn đã phone về khách sạn hỏi lại việc bỏ quên máy điện thoại và do đó cảnh sát đã tìm ra đúng vị trí ông đang ngồi trên chuyến bay Air France sắp cất cánh. Theo kế hoạch, ông sẽ sang Âu châu nhóm họp cấp bộ trưởng Tài chính với các nước EU vào cuối tuần để bàn về các vấn đề liên quan đến sự khủng hoảng đồng Euro mà IMF giữ vai trò cấp viện quan trong cho các nước thành viên EU đang bị nợ công hiện nay như Hy-Lạp và Bồ Đào Nha.
Trước đây, vào năm 2008, ông Strauss-Kahn cũng từng bị bới móc về chuyện “quan hệ“ với nữ nhân viên và việc này được dàn xếp ổn thỏa.
Ông Strauss-Kahn bấy lâu nay được xem là một ứng cử viên đầy triển vọng và khả năng có thể tranh chức vụ Tổng thống Pháp vào năm 2012 cho đảng Xã hội tả khuynh Pháp, là đối thủ nặng cân cho TT đương quyền hiện nay là Nicolas Sarkozy. Ông từng là thành viên trong Quốc hội Pháp, giữ chức bộ trưởng Kinh tế, Tài chính và Công nghiệp Pháp từ tháng 6/1997 tới tháng 11/1999.
Strauss-Kahn được bầu làm Tổng giám đốc IMF hồi 11/2007, được ca ngợi là một nhà lãnh đạo giỏi, từ đó đến nay đã tạo thêm uy tín khi chèo lái thành công cơ cấu IMF, xử lý đúng đắn vai trò của tổ chức tiền tệ này trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008-2009 và nhất là khủng hoảng nợ công ở châu Âu mới đây. Đối với nhiều người Pháp, ông Strauss-Kahn còn là ứng cử viên thích hợp nhất cho vị trí Tổng thống Pháp nhiệm kỳ tới.
Có vẻ như "vận đen" bắt đầu ập xuống đầu Strauss-Kahn từ hồi tháng 4, khi cuộc sống của vợ chồng ông biến thành một chủ đề bàn tán. Tài sản của chính trị gia này cũng bị phơi bày: căn hộ hơn 240 m2 ở khu Champs Élysées, nhà ở Washington và nhà nghỉ mát ở Marrakech. Không chỉ có thế, có tin còn nêu đích xác Strauss-Kahn chuyên đặt may com lê ở Georges de Paris, nơi chỉ những người nổi tiếng vãng lai, mà giá mỗi bộ là 35.000 Euro.
Mới đây nhất, một cáo buộc khác cũng xuất hiện nhằm vào Strauss-Kahn. Một nữ ký giả Pháp, bà Tristane Banon, 31 tuổi, tuyên bố có thể đâm đơn kiện ông vì một vụ tấn công tình dục hồi năm 2002. Người phụ nữ này khẳng định mình là nạn nhân của Strauss-Kahn và gọi ông là "con tinh tinh động dục".
Không chỉ chịu búa rìu dư luận ở Pháp, Strauss-Kahn còn phải đối mặt với sức ép phải từ chức giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF). Bộ trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner phát biểu rằng Strauss-Kahn "rõ ràng không thể quản lý" IMF sau khi đã bị bắt và ban điều hành IFM gồm 24 thành viên sẽ phải sớm chọn ra một vị giám đốc tạm quyền.



Có nhiều người ở Mỹ 30 năm chưa có cơ may đi từ miền Viễn Tây sang tận miền Viễn đông Hoa Kỳ
Nhưng có một bà mang hộ khẩu Sài Gòn gần 3 tháng qua đã đến được cả hai bờ Thái Bình Dương và Đại Tây Dương châu Mỹ. Chỗ nào có dấu chân bả tới, không bị mưa phóng xạ Fukushima/Nhật Bản thì cũng gần như bị bão lụt tàn phá tan tành (ảnh hưởng nước sông Mississippi tràn bờ tấn công cùng lúc 6 tiểu bang phía Nam HK). Nghe đâu bả còn tính ghé ISLAMABAD/ Pakistan thăm chỗ ở của Osama Bin Laden nữa!
Lại nghe nói có một bà cư dân Oakland/Bắc Cali tới Florida thì hột mít non và trái Sa-pô-chê (Hồng Xiêm) của chủ nhà cũng không còn để luột, đừng nói chi để gây giống! Hết nói nổi rồi ...

Dưới đây là vài hình ảnh tây-đông du kí hội ngộ của mấy bà cựu học sinh Đại Đồng



XiếcTrung Quốc...

Ấn Độ
Thợ làm bánh - Thợ nhổ răng ...

How It's Made - Decorative Candles

Ngoại tệ gửi về Việt Nam giảm gần 20%
Sài Gòn (VNE) - Phúc trình của chi nhánh Ngân hàng Nhà nước CSVN tại Sài Gòn cho biết, lượng ngoại tệ của người Việt ở hải ngoại gửi về cho thân nhân trong nước - được gọi là “kiều hối” trong tháng 4 qua là 367 triệu Mỹ kim, giảm gần 20% so với tháng 3.
Theo VNExpress, thông tin này khiến một số viên chức Hội đồng Cố vấn Chính sách Tiền tệ Quốc gia CSVN lo ngại. Một thành viên của hội đồng này cho rằng nguyên nhân của sự sụt giảm là tình hình kinh tế sa sút toàn cầu và vì đã có hàng chục ngàn công nhân Việt phải “bỏ của chạy lấy người” từ các quốc gia Trung Ðông mới đây.
Có người thì cho rằng việc các nhà băng Việt Nam giảm lãi suất tiền gửi ngoại tệ, hiện là 3%/năm, cũng đã khiến nhiều người Việt Nam ở hải ngoại “khóa” bớt tiền đầu tư.
Tại cuộc hội nghị nói về “chính sách tài khóa tiền tệ và phát triển thị trường tài chính Việt Nam” vừa diễn ra tại Sài Gòn, phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia không tin rằng yếu tố cắt giảm lãi suất của ngân hàng nội địa làm giảm lượng kiều hối gửi về Việt Nam. Ông này cho rằng vì dù sao thì lãi suất ở ngoại quốc vẫn thấp hơn nhiều so với Việt Nam.
Tuy nhiên, một cựu chuyên viên tài chính thời Việt Nam Cộng Hòa xin được giấu tên nói riêng với báo Người Việt rằng chủ trương nhà nước CSVN xiết ngoại tệ, gây khó khăn trong việc trao đổi tiền Việt và ngoại tệ, cộng với tin đồn “móc hầu bao chứa đô la” của người dân là nguyên nhân chính.
Quá lo sợ “chủ trương xiết ngoại tệ” của chính phủ CSVN, nhiều người Việt ở hải ngoại không còn dám gửi tiền về cho người nhà của mình thoải mái như trước. Ðó là chưa nói đến việc đã có một số lượng lớn ngoại tệ từ Việt Nam chảy ngược trở ra ngoại quốc vì sợ “bị xiết lúc nào không hay.”
Theo Người Việt


Rita Levi-Montalcini - sinh nhật 102 tuổi
Cụ bà Rita Levi-Montalcini vừa mừng sinh nhật 102 tuổi. Đây là nhà nghiên cứu hàng đầu về hệ thần kinh và là người phụ nữ thứ 4 từng được trao giải Nobel về Tâm lý và Y khoa năm 1986 do phát hiện ra nhân tố tăng trưởng thần kinh (cùng đồng nghiệp người Mỹ Stanley Cohen).
Từ đó đến nay Levi- Montalcini vẫn theo đuổi phát hiện của mình trong Viện nghiên cứu não Châu Âu đặt tại Rome do chính bà sáng lập vào năm 2005 khi ở tuổi 96.
Nghiên cứu của bà có ảnh hưởng quan trọng đối với nghiên cứu nhiều loại bệnh, đặc biệt là ung thư, Parkinson và bệnh Alzheimer.
Levi-Montalcini sinh 1909 cùng cô em song sinh Paola trong một gia đình người Do Thái ở Turin (Ý). Cha bà khăng khăng rằng trách nhiệm của phụ nữ chỉ là làm vợ và làm mẹ, nhưng bà vẫn theo học trường y và tốt nghiệp năm 1936.
Tuy nhiên, sự nghiệp của bà bị gián đoạn bởi bộ luật năm 1938 của Mussolini cấm những người thuộc tầng lớp thấp học tập và phát triển sự nghiệp.
Không nản lòng, bà lập một phòng thí nghiệm ngay trong phòng ngủ của mình suốt Thế chiến II và nghiên cứu về sự phát triển các sợi thần kinh trong phôi gà. Sau khi chạy trốn cùng gia đình đến Florence (Ý) vào năm 1943, Levi-Montalcini làm việc như một bác sĩ và y tá, điều trị cho dân tị nạn bị bệnh truyền nhiễm. Sau chiến tranh, bà nhận lời mời nhập học tại ĐH Washington ở St.Louis. Bà đã ở đây suốt 3 thập kỷ để tiếp tục nghiên cứu và các nhân tố phát triển thần kinh.
Levi -Mantalcini là giám đốc Viện sinh học tế bào thuộc Hội đồng nghiên cứu quốc gia Ý ở Rome từ 1968-1978. Bà cũng giảng dạy ở ĐH Washington đến 1977 và được phong hàm giáo sư. Sau 1978, Levi-Mantacini tiếp tục nghiên cứu tại viện Rome, nhận được vô số giải thưởng và công nhận từ các viện trên khắp thế giới.
Phát biểu trong buổi phỏng vấn nhân ngày sinh nhật, bà nói: "Tôi không quan tâm đến cái chết. Điều quan trọng nhất là thông điệp bạn để lại. Đó chính là sự bất tử".
(Theo-Discovery & Đất Việt)

Báo động cho ngành làm Nail người Việt tại Hoa Kỳ
Tiến sĩ Quách Thu, thuộc Trung tâm Cancer Prevention Institute of California (CPIC), có nỗi đau riêng là mẹ của cô, vốn là một người gốc Việt di dân hành nghề thẩm mỹ ở Hoa Kỳ, đã chết vì bệnh ung thư.
Giờ đây phần lớn công trình nghiên cứu của cô đã tựu trung xem xét lượng hóa chất được sử dụng trong các Nail Salon ra sao và cô đã khám phá nhiều nhân viên làm việc ở các Salon này, vốn đại đa số là người gốc Việt, bị tiếp xúc với hóa chất độc hại một cách không an toàn.
Kết quả nghiên cứu của tiến sĩ Thu và các đồng viện vừa được công bố thứ năm 5/5 trên cơ quan truyền thông American Journal of Public Health, cho thấy có sự hiện diện của độc chất Methyl Methacrylate, một thành tố bị cơ quan liên bang FDA cấm, trong các phòng Nail và hàm lượng của chất Toluence cũng đã cao gấp đôi hàm lượng mà cơ quan Cal/EPA xem là an toàn.
Cô Thu cho biết "Nhiều nhân viên ngành Nail có triệu chứng liên quan tới các hóa chất chúng tôi đã nghiên cứu. Chúng tôi lo lắng cho sức khỏe của họ, đặc biệt những người tiếp xúc với hóa chất trong thời gian dài’.
Toluence là chất có thể gây ra bệnh hiếm muộn con cái cho phụ nữ, nếu họ tiếp xúc với nó với liều lượng cao và lâu dài. Ngoài ra nó còn ảnh hưởng đến các tuyến nội tiết của cơ thể, vì thế người phụ nữ có thể mắc ung thư ở cơ quan sinh dục.
Methyl methacrylate là hóa chất bị FDA cấm từ năm 1974 trong các sản phẩm ngành Nail. Nó làm ngứa ngáy mũi và cổ họng, nhức đầu, ngứa trên da và có thể gây bệnh suyễn.
Các nhân viên gốc Việt đang làm việc trong ngành Nail được khuyên nên vào Web site có tên là www.cpic.org. của Viện CPIC để tham khảo, nhất là cách thức phòng ngừa bệnh ung thư.
(nguồn PR Newswire/ Calitoday)


Tội không chịu lắng nghe xếp nói!

Chỉ có tại Vietnam!

When 1 woman loves U - You are a Husband.
When FEW women love U - You are a Man.
When MANY women love U - You are a Lover.
When HUNDREDS of women love U - You are an Idol.
When THOUSANDS of women love U - You are a Hero.
When MILLIONS of women love U - You are a Leader...
When ALL the women in the world love U -
You are NOT HUMAN - You are either Diamond or US$; Euro; RMB, Yen & Rp


Von: Ann Luu <ann0625@hotmail.com>
Farm to Fridge - The Truth Behind Meat Production


Bão lụt cho tới hết năm 2011: Hại dân Mỹ thêm 300 tỷ USD nữa rồi!
6 tiểu bang tại Hoa Kỳ đang bị lũ lụt đe dọa
Mưa lớn và tuyết chảy đã khiến nước sông Mississippi dâng cao, gây ngập lụt trên diện rộng tại 6 tiểu bang phía nam HK, từ Dakoka qua Illinois, Indiana, Missouri, Kentucky, Arkansas và Tennessee. Lũ lụt dự kiến cũng sắp tấn công Mississippi và Louisiana ở cửa sông Mississippi.
Giới chức HK lần thứ 3 phải phá nổ vài đoạn trên đê sông Mississippi nhằm giảm bớt sức nước, hi vọng chuyển được dòng nước lũ đe doạ các thành phố khu vực.Việc sơ tán dân cư đã bắt đầu tại một số bang và mưa lớn dự kiến sẽ diễn ra trong tuần tới.
Đê sông Mississippi đã bị chọc thủng lần đầu hôm 2/5 để cứu một thị trấn tại bang Illinois. Biện pháp này đã khiến bang Missouri phải hi sinh 320km2 đất trồng trọt để nước lũ tràn vào.
Hôm qua, bang Arkansas đã phải đóng cửa một đoạn đường lớn trên xa lộ Interstate 40, một trong con đường bận rộn nhất tại Mỹ, do mực nước dâng cao.
Hàng nghìn người từ các bang Illinois và Louisiana đã buộc phải đi sơ tán do mực nước tiếp tục tăng. Các chuyên gia dự báo thời tiết cảnh báo rằng mực nước có thể phá vỡ các kỷ lục được thiết lập trong tận lũ năm 1927 và 1937.
Thống đốc Louisiana, ông Bobby Jindal nói lũ lụt có thể kéo dài vài tuần. Còn thị trưởng Paul Winfield tại Vicksburg/Mississippi thì cho rằng “Đây là trận lũ lịch sử”.
Năm nay, các trận mưa lớn và bão tố đã gây ảnh hưởng nặng nề cho vùng trung tây và nam nước Mỹ.
Mới hồi tuần trước, hàng loạt trận lốc xoáy đã xảy ra tại miền nam nước Mỹ, làm ít nhất 350 người thiệt mạng và gây ảnh hưởng nghiêm trọng tại 5 vùng, trong đó bang Alabama bị tổn thất nặng nề nhất.
Đó cũng là đợt lốc xoáy gây chết người nhiều nhất trong lịch sử nước Mỹ, kể từ hàng loạt trận lốc xoáy vào tháng 3/1925, làm khoảng 750 người chết. Tổng thống HK Barack Obama đã tuyên bố tình trạng thảm hoạ tại các bang Mississippi, Tennessee và Kentucky, cho phép chính phủ liên bang huy động nguồn lực để trợ giúp các nỗ lực cứu trợ.




Giông bão mùa này có thể gây ra những thiệt hại về tài sản gia cư tại HK nhiều hơn 300 tỷ USD/năm, tại 10 khu thành thị lớn ở vùng Vịnh Hoa Kỳ và vùng bờ biển Đại Tây Dương, theo phúc trình có tên là CoreLogic Storm Surge Report trình lên sở Quản trị Khẩn cấp Liên bang (FEMA).
Bản phúc trình khoanh vùng các nơi có thể bị ảnh hưởng bão, các nơi có thể ảnh hưởng lụt, và trị giá bảo hiểm các khu vực tính trung bình, và cả các hộ dân cư không có bảo hiểm nhà. Trong các khu thành thị, Long Island nhiều cơ nguy nhất, thiệt hại có thể tới 99 tỷ đô, sau đó là hai vùng ven biển Miami-Pal Beach và Virginia Beach.
Sau đây là 10 nơi thành thị dự kiến thiệt hại nhiều nhất.
- Long Island, NY – 99 tỷ đô la.
- Miami-Dade, FL – 44.9 tỷ đô la.
- Virginia Beach, VA – 44.6 tỷ đô la.
- New Orleans, LA – 39 tỷ đô la.
- Tampa, FL – 27 tỷ đô la.
- Houston, TX – 20 tỷ đô la.
- Jacksonville, FL – 19.6 tỷ đô la.
- Charleston, SC – 17.7 tỷ đô la.
- Corpus Christi, TX – 4.7 tỷ đô la.
- Mobile, AL – 3 tỷ đô la.
(Theo Việt Báo Online)

Làm biếng tổ sư!
Ðàn ông Á châu tránh né việc nhà...
Một khảo sát mới đây của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) cho thấy đàn ông châu Á, đặc biệt là đàn ông Nam Hàn, Nhật Bản, Ấn Độ, làm việc nhà ít hơn so với đàn ông ở những nước châu Âu và châu Mỹ như Đan Mạch, Thụy Điển hay bên Hoa Kỳ.


Hình: OECD: Kết quả khảo sát của OECD về số thời phút mà đàn ông dành để làm việc nhà mỗi ngày.

OECD đã thực hiện cuộc khảo sát trong 29 nước thành viên về số thời gian mà mọi người dành để làm những công việc không được trả lương. Những công việc không được trả lương được định nghĩa là việc sản xuất hàng hóa và dịch vụ không được bán trên thị trường, ví dụ như nấu nướng, làm vườn, dọn dẹp, chăm sóc con cái, hay còn gọi là công việc nhà.
Cuộc khảo sát kéo dài một năm cho thấy tại tất cả các nước, phụ nữ đều dành nhiều thời gian để làm việc nhà hơn nam giới và khoảng cách biệt giữa thời gian mà đàn ông và phụ nữ dành cho việc nhà là khá lớn. Tính trung bình tại tất cả các nước được khảo sát, phụ nữ dành nhiều hơn đàn ông khoảng 2,5 giờ mỗi ngày cho những công việc không được trả lương này.
Kết quả của cuộc khảo sát cũng cho thấy đàn ông châu Á đặc biệt dành ít thời gian nhất cho việc nhà. Đàn ông Nam Triều Tiên đứng ở cuối bảng vì họ chỉ dành gần 50 phút mỗi ngày, trong khi phụ nữ Nam Triều Tiên dành 200 phút mỗi ngày, cho những công việc không được trả lương.
Tiếp theo sau đàn ông Nam Hàn, những ông chồng Ấn Độ và Nhật Bản cũng chỉ dành khoảng một giờ đồng hồ để giúp vợ trong việc nhà, kế đó là đàn ông Trung Quốc. Khảo sát cũng cho thấy đàn ông Thụy Điển và Đan Mạch dành nhiều thời gian nhất để làm việc nhà, gần 200 phút mỗi ngày, còn đàn ông Bồ Đào Nha và Italia lại dành ít thời gian làm việc nhà nhất trong số các nước châu Âu.
Đàn ông Mỹ dành khoảng 3 giờ mỗi ngày trong khi đàn ông Canada cũng dành hơn 2 giờ đồng hồ cho những công việc không được trả lương này, và điều đó cũng đúng với trường hợp của chị Hiền, một phụ nữ ở Hà Nội có chồng là người Canada. Chị Hiền cho biết trong gia đình chị công việc nhà được hai vợ chồng chia sẻ với nhau một cách bình đẳng:
“Ví dụ như em lau nhà thì anh ấy lau đồ, em nấu ăn thì anh ấy rửa bát, còn chuyện giặt giũ thì từ trước tới nay anh ấy vẫn làm hết.”
Khảo sát của OECD chỉ tập trung vào những nước thành viên của tổ chức này, vì vậy không có số liệu về đàn ông Việt Nam trong cuộc khảo sát này. Tuy nhiên, hồi năm 2008, Healthbrigde Canada và Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội Việt Nam cũng đã thực hiện một cuộc khảo sát tương tự ở Việt Nam và một số nước châu Á.
Kết quả của khảo sát này cho thấy, phụ nữ Việt Nam thường dành từ 5,09 giờ đồng hồ tới 5,66 giờ đồng hồ mỗi ngày để làm việc nhà, trong khi các ông chồng người Việt Nam chỉ dành khoảng 1,38 đến 2,04 giờ cho những công việc không được trả lương này.
Hồi năm 2010, tiến sĩ Wendy Sigle-Rushton của trường Kinh tế và Chính trị học London (London School of Economics and Political Science) đã có một cuộc nghiên cứu về mối liên hệ giữa tình trạng ly dị và những người đàn ông giúp vợ trong công việc nhà. Kết quả cho thấy tỷ lệ ly dị ở những gia đình mà chồng giúp vợ nhiều hơn trong việc nhà thấp hơn so với những gia đình mà ông chồng không chia sẻ và đỡ đần cho vợ.
Đồng tình với kết quả này, chị Vân, người đã trải qua một cuộc ly dị, cho rằng sự thiếu chia sẻ trong công việc nhà cũng là một phần gây nên sự đổ vỡ của gia đình chị. Chị chia sẻ:
“Khi công việc nhiều mà sự chia sẻ ít đi thì người vợ sẽ cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi và không còn muốn quan tâm đến những việc khác nữa. Đồng thời, khi đã mệt mỏi thì mình nhìn lỗi lầm của người chồng sẽ nặng nề hơn và khó tha thứ hơn. Khi mình vừa đi làm, mình vừa phải đảm nhận công việc chăm con thì nó quá sức của mình và mình cảm thấy căng thẳng và sự chia sẻ về mặt thể xác lẫn tinh thần với chồng sẽ ít đi. Lúc đó, người chồng cũng cảm thấy vợ tỏ ra hờ hững và thiếu quan tâm tới mình và dần dần hai người càng xa nhau.”
Chị Hiền và chị Vân đều cho rằng việc đàn ông chia sẻ việc nhà với phụ nữ sẽ giúp gia đình gắn bó hơn và sẽ bớt nảy sinh mâu thuẫn trong gia đình hơn.
Trong khi tác giả cuộc khảo sát của OECD, bà Veerle Miranda, còn cho rằng làm việc nhà cũng là một cách đóng góp cho nền kinh tế bởi nếu những công việc này được tính lương thì sẽ tương đương với 1/3 GDP trung bình của các nước thành viên của OECD.
(theo VOA)


Xem lại hình Hội ngộ cũ nè bà con!
Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) dẫn vợ là bà Vương Dã Bình sang Crawford/Texas (hồi 2002),
được George W. Bush cùng bà Laura tay bắt mặt mừng, ôm hun chùm chụp...

Về sau sang lại Bắc Kinh, thì ông Jiang Zemin cản bà Bình không cho ... tới gần Bush nữa (Bush buồn bả lắm!)

Trung Quốc khoe Thi Lang - Đài Loan khoe Hùng Phong
Taipei (AFP) - Chính quyền Trung Hoa Dân Quốc (Ðài Loan) đã triển khai thêm tên lửa siêu âm mới cho lực lượng hải lục quân của đảo quốc này, đáp trả lại việc Trung Quốc ngày càng gia tăng sức mạnh trên biển một cách đe doạ. Giới chức quân sự Đài Bắc cho hay sẽ dùng đến Hùng Phong III (Hsiung Feng III) -một loại hoả tiễn siêu âm đầu tiên được chế tạo trong nước- lắp đặt trên các dàn phóng di động. Ông Lin Yu-Fang, đảng viên cao cấp Quốc dân Đảng dẫn lời phó Đô đốc Lee Hao, đưa tin trong một thông cáo cho biết "Một vài kiểu tàu chiến của chúng tôi đã được trang bị tên lửa Hsiung Feng III". Đài Loan dự trù bố trí cho 8 tàu hộ tống lớp Perry và 7 tàu tuần tra, theo lời Lin.
Hsiung Feng III còn là thành quả thử nghiệm tên lữa tầm xa tối tân trong dự án trị giá 413 triệu USD, có thể đạt vận tốc Mach 2 (gấp hai lần âm thanh), và tầm bắn xa lên tới 130 km, rất khó bị tiêu diệt, đối đầu với tiềm năng quân sự áp đảo từ phía Trung Quốc
Bộ Quốc phòng Đài Loan gần đây đã bày tỏ lo ngại về việc Bắc Kinh liên tục tăng cường sức mạnh hải quân, mới đây nhất là việc "khoe" hàng không mẫu hạm tân trang Varyag từ Ukraine.
Ông Tsai Teh-sheng, đứng đầu ngành tình báo An ninh quốc gia Đài Loan, cho hay TQ sắp đưa vào hoạt động loại hàng không mẫu hạm loại “Varyag” đóng nửa chừng của Nga, được TQ mua lại (hồi 1998), trang bị các phi cơ chiến đấu nội địa nhái theo phản lực Su-33 (của Nga) và sẽ bắt đầu cho vận hành tàu sân bay này trong năm nay. Đài Bắc theo ông sẽ trả đủa bằng kế hoạch phát triển tàu chiến tàng hình thế hệ mới có trang bị tên lửa chống chiến hạm này. Hsiung-Feng III lần đầu tiên đã được công bố trước công chúng trong cuộc duyệt binh ngày lễ Song Thập năm 2007 tại thủ đô. Giới chức quân sự Ðài Loan cũng đang tính tới việc đặt Hsiung Feng III lên các dàn phóng di động trên bộ.


Năm 2010, tình báo Hải quân Mỹ cho biết tên lửa Trung Quốc DF-21D có tầm bắn 1.500 km, có thể được phóng đi từ dàn phóng di động trên mặt đất và được thiết kế với chủ đích tấn công, làm tê liệt tàu sân bay Mỹ như phá hủy cầu tàu, phòng máy và đài chỉ huy.


Made in USA?
New York/Reuters - Nghiên cứu gần đây nhất cho thấy đang có phong trào đưa lãnh vực sản xuất trở lại Hoa Kỳ và ngày càng sẽ có thêm nhiều mặt hàng với nhãn hiệu “Made in USA”.
Trong vài năm tới - theo công ty tư vấn Boston Consulting Group (BCG)- sẽ có hàng loạt nỗ lực tái đầu tư của các tập đoàn Hoa Kỳ sản xuất hàng hóa tại Mỹ, vì mức lương căn bản tăng cao và giá trị đồng Yuan của Trung Quốc cũng đắt hơn khiến cho quốc gia này không còn thu hút như trước nữa.
Kết quả cuộc nghiên cứu cho thấy sự tái đầu tư vào nội địa Hoa Kỳ của các công ty sẽ tăng nhanh vì Mỹ đang dần trở thành một trong những nơi có chi phí sản xuất thấp nhất trong số các quốc gia phát triển. Nếu điều này xảy ra, nền kinh tế HK sẽ phục hồi nhanh chóng. Một số thí dụ điển hình được nêu ra là công ty Caterpillar Inc. hồi 2010 cho rằng có thể sẽ sản xuất máy đào đất tại các cơ xưởng tại Hoa Kỳ thay vì nhập cảng từ ngoài vào như hiện nay. NCR Corp. một công ti chế tạo máy lấy tiền tự động (ATM) tại bang Georgia, cho hay sẽ tạo thêm 870 việc làm trong khâu chế xuất tại HK. Công ty làm đồ chơi Wham-O cũng sẽ dời việc sản xuất Frisbee và vòng Hula-Hoop từ Trung Quốc và Mexico về lại Mỹ.
Những loan báo tương tự nhiều phần sẽ xảy ra trong vòng một hai năm sắp tới, theo BCG.
“Nếu làm các con tính, sử dụng các con số của ngày hôm nay, vẫn còn có lợi nếu sản xuất ở Trung Quốc” theo Hal Sirkin, một giới chức cao cấp ở BCG. “Nhưng vào khoảng năm 2015, chúng ta sẽ đến một giai đoạn mà chẳng có gì khác biệt giữa (chi phí) sản xuất tại HK và ở Trung Quốc.”
Tiền lương ở Trung Quốc nay vẫn chỉ bằng một phần tiền lương của công nhân Mỹ. Tiền lương và các phí tổn khác cho công nhân ngành sản xuất ở Mỹ vào khoảng $22 một giờ, trong khi chỉ vào khoảng $2 ở Trung Quốc. Nhưng sự khác biệt này sẽ thu ngắn lại với tiền lương của các công nhân Trung Quốc bằng khoảng 17% của công nhân Mỹ trong vòng bốn năm tới. Nếu tính thêm cả khả năng sản xuất, giá trị đồng đô la giảm đi, và các yếu tố khác như tiền vận chuyển, sự khác biệt hiện nay sẽ còn thu hẹp hơn nữa.
(Theo Người Việt)


"Land mines”
Barbara Walters, did a story on gender roles in Kabul /Afghanistan, several years before the Afghan conflict.
She noted that women customarily walked five paces behind their husbands.
She recently returned to Kabul and observed that women still walk behind their husbands.
Despite the overthrow of the oppressive Taliban regime, the women now seem happy to maintain the old custom.
Ms Walters approached one of the Afghani women and asked:
- "Why do you now seem happy with an old custom that you once tried so desperately to change?'
The woman looked Ms Walters straight in the eyes, and without hesitation said:
- “Land mines”!

Mời xem xảo thuật phim ảnh,
thực hiện hình ảnh "có thiệt" của những cái rất "khó tin là có thiệt"!
... và đây là kỹ thuật ráp nối siêu đẳng!

Kiếp Người...
K
hi Thượng đế tạo ra con Lừa, Ngài phán:
-“Ngươi sẽ là con vật có trí tuệ khiêm tốn, lao lụng quần quật sáng chiều, gánh vát oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại sự vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm”.
Con Lừa trả lời: -"Sống như vậy 50 năm thật là khốn khổ. Xin Ngài cho con thọ không quá 20 năm là đủ.
Chúa chấp thuận ước nguyện của Lừa.
Ngài tiếp tục tạo ra Chó và phán rằng: -"Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của loài người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.
Chó đáp: -"Cảm ơn Ngài! Nhưng kiếp chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Ngài cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!"
Lời thỉnh nguyện của Chó được chấp nhận.
Thế rồi, Chúa tạo ra con Khỉ và bảo nó: -"Ngươi sinh ra làm kiếp con Khỉ, đánh đu trên cây, từ cành nọ qua cành kia, hành xử như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò vui cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.
Khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở: -"Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin Ngài cho con sống 10 năm thôi!."
Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu.
Ngài tiếp tục tạo ra con Người rồi phán:
- Ngươi là con Người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi động vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.
Người tham lam van nài: - "Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin hãy ban thêm cho con 30 năm mà Lừa từ chối, 15 năm mà Chó không nhận và 10 năm mà loài Khỉ vứt đi....
Thế là Thượng đế cho Người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 30 năm kiếp con Lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con Chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con Khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu

Vui
Phụ nữ ...
Phụ nữ cũng như phần mềm máy tính (software).
Giao diện đẹp chưa chắc đã chạy ổn định. Chạy ổn định chưa chắc đã xử lý thông minh. Xử lý thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết các yêu cầu trên thì chắc gì đám đàn ông mua nổi, mà dù có mua được đi nữa thì chưa chắc gì họ có đủ trình độ quản lý. Nếu có đủ trình độ quản lý... thì cũng luôn phập phồng lo sợ mấy thằng hacker nó... hack mất!
...Khó tính
Một ông phàn nàn với đồng nghiệp:
- Phụ nữ thật khó tính. Năm ngoái, vợ tôi báo tin sắp được làm mẹ, tôi tặng cô ta bó hoa, cô vui mừng. Vậy mà hôm qua, tôi báo tin sắp được làm bố một đứa bé nữa, cô ta lại đập cán chổi vào đầu tôi!
Chọn đàng nào?
Chồng đang xem ti vi thì Vợ giục:
- Ông đi chợ nhanh lên!
- Đó không phải là công việc của đàn ông! Chồng đáp.
- Thế hả? Vậy thì lên giường ngay, tôi sẽ giao cho ông việc của đàn ông!
- Thôi được rồi! Cái giỏ đi chợ đâu?
Ðời dài lê thê
- Có đúng là những người có vợ sống lâu hơn những người độc thân không?
- Không, họ chỉ cảm thấy cuộc sống dài lê thê mà thôi.

Ghen tựa Hoạn thư, lại đa nghi như Tào Tháo!

PLAYING FOR CHANGE: PEACE THROUGH MUSIC | Stand By Me | PBS



.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...
Đạo
Không - Mô Phật
Nhàn hạ
Vô thường
Khang ninh
Khánh phát
Tâm
Thiền
Vấn tịnh



011