Trước mùa Bóng đá FIFA-WorldCup 2014 -
Coi chừng Quýt chua!

Nhớ chăm bón cho cây Quýt thêm ngọt!
Phụ nữ như… cây Quýt đường
“… Cùng một loại quýt, trồng ở đất này cho trái chua nhưng đem trồng trên đất khác thì cho trái ngọt. Người phụ nữ nào cũng có thể là người vợ ngoan hiền nếu gặp chồng biết thương yêu, tôn trọng vợ…”.
Trong thâm tâm, bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn làm nên một ấn tượng đẹp, hiền hòa trong lòng người khác phái, đặc biệt là chồng của mình. Phụ nữ hung dữ bẩm sinh chỉ là cá biệt hoặc do bệnh tâm thần. Thế nhưng, dường như phụ nữ ngày càng dữ…
Vì nhiều phụ nữ ngày nay, chưa cần so sánh với lớp phụ nữ trước, chỉ so với chính họ, thời còn là một thiếu nữ, một cô dâu trẻ mới về nhà chồng, thì tính cách, hình ảnh lắm khi đã khác nhau đến nỗi ngay cả bản thân họ cũng không nhận ra được. Nào cãi chồng, quát mắng con, suốt ngày cằn nhằn, nổi quạu. Đó là chưa kể khi nổi máu ghen liền biến thành… sư tử Hà Đông.
Nhiều người vợ trở nên hung dữ không phải vì ghen mà vì chịu nhiều áp lực công việc, cuộc sống. Họ cũng phải kiếm tiền để lo cho gia đình, không hiếm người vợ trở thành trụ cột vì thu nhập của ông chồng quá hẻo hoặc bị thất nghiệp hay quá “vô tư”, không biết lo cho gia đình, dạy dỗ con cái.
Người vợ vừa lo toan chuyện nhà, chuyện chồng con, lại phải phấn đấu trong công việc, để khẳng định mình, để không thua chị kém em về nhiều phương diện. Có người còn giữ những trọng trách mà xã hội giao phó… Khi không biết cách cân bằng, người phụ nữ rơi vào mệt mỏi, căng thẳng triền miên.
Nếu người chồng quá vô tâm, không biết chia sẻ với vợ việc nhà lẫn những tâm tư, tình cảm, thì người vợ dễ “bùng nổ” với những lý do như chồng hay nhậu nhẹt, về trễ, hoặc về nhà chỉ chúi mũi vào báo, tivi, lướt web, chơi game… và trút lên đôi vai vợ hàng trăm việc không tên, từ đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, nuôi dạy đưa đón con, lên kế hoạch cho cuộc sống…
Rausseau đã viết: “Đức tính đầu tiên và quan trọng nhất của người phụ nữ là sự dịu dàng”. Thật ra, tự người phụ nữ cũng đau đớn vì sự hung hăng của mình, nó làm cho họ cạn kiệt năng lượng, thần kinh bất an, mặc cảm, tự ti… Hung dữ nhiều khi chỉ là cách phản kháng trước cái sai, cái xấu, để bảo vệ tổ ấm của mình, như một thứ “roi vọt” để cải tạo chồng. Nhưng “liệu pháp” hung dữ không bao giờ mang đến hiệu quả tích cực mà thường ngược lại.
Người chồng dù gan lì đến đâu cũng rất ngán sự hung dữ của phụ nữ nói chung và của vợ mình nói riêng. Vì sự hung dữ của phái nữ triệt tiêu những mỹ cảm lẫn sự gợi cảm. Làm sao phái nam “cảm xúc” nổi trước sự hung dữ? Sự dịu dàng vốn là cái đẹp lẫn sự gợi tình. Nhiều người chồng đã giảm hứng thú chăn gối với vợ vì nàng trở nên hung dữ hoặc luôn trong tình trạng “khai chiến”, gây gổ với chồng.
Có người vợ hiền, người chồng không chỉ được sống an lành mà còn nở mày nở mặt với bạn bè, vì họ rất xấu hổ, rất “quê” khi có vợ dữ. Với phái nam thì dịu dàng là một thứ “nhan sắc” khó phai tàn. Phụ nữ bình thường cũng thích gần gũi, kết thân với bạn gái mềm mại giàu nữ tính…
Tất nhiên dịu dàng không có nghĩa là “triệt nội công” hay “hạ vũ khí”. Họ vẫn là những phụ nữ vững mạnh, biết đấu tranh với cái sai quanh mình, vẫn sắc sảo, bản lĩnh tự bảo vệ mình khi lỡ lạc vào giữa “bầy sói”, hay kiên quyết giữ sạch tay chồng khi anh ta là quan chức sắp lún sâu vào vòng tham ô…
Nhưng xét cho cùng phụ nữ cũng giống như… cây quýt mà thôi.
Cùng một loại quýt, trồng ở đất này cho trái chua nhưng đem trồng trên đất khác thì cho trái ngọt. Người phụ nữ nào cũng có thể là người vợ ngoan hiền nếu gặp người chồng biết thương yêu, tôn trọng vợ, không sa đà vào những cuộc tình phù phiếm bên ngoài, biết chia sẻ tâm tình với vợ, giúp vợ việc nhà, không đánh mất mình trước những cám dỗ, cạm bẫy… Sống với người đàn ông mà mình kính yêu, tin cậy, có lẽ người phụ nữ nào cũng trở nên ngoan hiền.


Liêm và Sỉ (1)
là đức tính rất hay của nhân loại, vì người mà không liêm thì cái gì cũng lấy, không sỉ thì việc gì cũng làm. Người mà đến thế là người bỏ đi, không khác gì loài vật. Nhất là những bậc gánh vát việc nhà, việc nước mà vô liêm, sỉ thì nhà suy bại, nước phải nguy vong. Nghĩ cho kĩ, thì sỉ cần hơn liêm: người không liêm làm những việc bất nghĩa, căn nguyên cũng ở vô sỉ mà ra.
Khổng Tử nói: “Hành kỉ hữu sỉ” nghĩa là nghĩ mình biết làm xằng là xấu hổ. Thầy Mạnh Tử dạy: “Nhân bất khả vô sỉ” nghĩa là người ta không biết xấu hổ thì không được.
Than ôi! Thế mà ngày nay, nhân tình phản trắc, phong tục suy đồi, người ta quên cả liêm, sỉ. Không kể chi người thường, thậm chí đến bọn sĩ phu cũng chan chan như thế cả. Ôi! Nếu cho là sự xấu hổ chung cho cả nước, cũng không phải là nói ngoa.
Tuy vậy, mùa đông rét mướt, tùng bách vẫn xanh; mưa gió tối tăm, gà sống vẫn gáy. Đời tuy hôn mê, vẫn có người tỉnh.
Ông Nhan Chi Suy (2) làm sách “Gia huấn”(3) có thuật câu chuyện rằng:
Một viên quan nói với ông: “Tôi có đứa con 17 tuổi học đã thông. Tôi cho nó học tiếng nước Tiên Tri( 4), tập gảy đàn tì bà, lớn lên theo hầu đám công khanh (5), thì thế nào rồi cũng được sung sướng”.
Nhan Chi Suy nghe nói, nín lặng không trả lời. Sau về nhà, bảo con cháu rằng:
“Người này dạy con lạ thay. Như ta, nếu học cách ấy, dù cho được phú quý đến đâu, ta cũng không mong cho các con vậy”.
Những kẻ mất hết liêm, sỉ, chỉ biết chăm chăm xu thời nịnh đời, xem câu chuyện này, nghĩ chẳng đáng thẹn lắm sao!
(St)

Lời bàn:
Bài này thực đã như một tiếng than cho đời mà ngán cho người. Than ôi! Người đời bấy giờ có phải đa số là người “vô liêm sỉ”, “bất trí sỉ” không? Nếu quả thật thì người ta ngậm ngùi than thở rất là phải. Vì “liêm”, “sỉ” là nền tảng của đạo làm người. Ở đời còn có sỉ thì hiếu, để, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm còn được chớ liêm, sỉ đã mất, nhất là sỉ, thì còn gì là luân thường đạo lý, và mong cậy vào đâu nữa. Con người mà đã đến vô sỉ thì tuy mặc áo, đội mũ mà như con chim, con muông, còn cái gì là kiêng nể là không dám làm!
(Theo “Cổ học tinh hoa” của Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân – NXB Trẻ)
(1) Liêm: tính phân minh ngay thẳng, không lấy của bất nghĩa. Sỉ: hổ thẹn, tự mình lấy làm khó chịu, nhục nhằn trong lòng.
(2) Nhan Chi Suy: nhà văn tự giỏi có tiếng thời Nam Bắc triều
(3) Gia huấn: lời dạy bảo con em trong nhà
(4) Tiên Tri: tên một nước cũ, tức là một bộ phận Nội Mông Cổ bây giờ. Về đời Tấn, Tiên Tri vào chiếm Trung Nguyên, đặt tên nước Nguỵ, tức là Bắc Triều
(5) công khanh: hai chức quan to.


Học làm người
Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau nhiều năm đèn sách tốt nghiệp liền học vị thạc sĩ, rồi tiến sĩ, cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng rỡ.
Một hôm người đệ tử trở về gặp Đại sư, hỏi: -"Thưa thầy, con đã có xong học thức rồi, sau này còn phải học thêm những gì nữa?
Ngài Tinh Vân bảo: -"Học làm người, làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Thứ nhất, “Học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ hai, “Học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.
Thứ ba, ”Học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.
Thứ tư, “Học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm, “Học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc Vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!
Thứ sáu, “Học cảm động”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; Trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy, “Học sinh tồn”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.
(Theo Tinh Vân đại sư - Liên Hải dịch)

Volkswagen - Eyes on the road ...


VN: Sau nhiều năm ... “Đảng đã cho ta cả một mùa Xuân”
được "Độc lập" vá bánh xe mình ên, "Tự do" trên lề đường và "Hạnh phúc" ngồi vỉa hè!

TQ: Về thăm Quê hương ông Khổng Tử:
Chỉ cần chổ ăn chổ nằm ... phơi nắng, tắm biển ???



Một trong những điều thú vị của "Instant Checkmate" là nó không chỉ tiết lộ về tài liệu hình sự mà còn đưa thêm thông tin một cách tổng quát liên hệ đến hôn nhân, ly dị, cấp bằng hành nghề, những địa chỉ từng ở qua, các số điện thoại cũ, ngày sinh tháng đẻ, thu nhập, và hình ảnh vệ tinh của những căn nhà mà bạn từng cư ngụ ...
Cali Today News – Những thông tin tưởng chừng riêng tư của bạn như bị thẻ phạt lái xe quá tốc độ, bị phạt vì không dừng lại ở bảng hiệu “stop sign” hay thân nhân của bạn là những ai, hay bạn bè của bạn là những người nào, v.v... đều có thể hiện ra trên màn hình chỉ sau vài cú nhấp con chuột tìm kiếm trên internet, qua một Website,… có tên là Instant checkmate
Website tiết lộ cho bạn hồ sơ về hàng triệu người Mỹ, tích lũy hàng trăm triệu dữ kiện công cộng của nhiều người trong các lãnh vực khác nhau như hồ sơ hình sự, bị bắt, hồ sơ lái xe, và tất cả được lên internet để rồi ai cũng có thể tìm kiếm một cách dễ dàng, có khi chỉ cần mất vài giây, những thứ rất riêng như bạn bè, gia đình, bác sĩ, thầy giáo, hàng xóm, …
Trước đây, nếu bạn muốn tìm kiếm hồ sơ tù tội của một ai đó, bạn phải thân hành đến văn phòng toà án, tại quận hạt phù hợp, và chính thức yêu cầu được tham khảo hồ sơ của một ai đó. Quá trình này có thể mất vài ngày hay vài tuần, và có khi cũng chẳng được gì. Thế nhưng, qua Instant Checkmate, bạn chỉ cần mất vài cú bấm con chuột mà thôi, chỉ mất một vài phút mà thôi.
Ngoài ra, website này cũng tiết lộ những người phạm tội xâm phạm tình dục trong vùng … để bạn lưu tâm.
Rồi đây, mọi thứ đều không thể dấu diếm. Khi cần, người ta có thể tìm mọi thứ mà họ cần biết, mà bây giờ thì cũng dễ dàng hơn nhiều.
Cuộc đời, việc gì cũng có hai mặt của nó: Lợi và hại!
(Trần Thị Sông Dinh/Nguồn: Calitoday)


Hoa Kỳ: Sản xuất xe với vật liệu nhẹ
Dearborn/Michigan (AP) - Vòm xe làm bằng sợi Carbon, kiếng bằng nhựa, cản trước và sau bằng nhôm xốp. Nghe qua có vẻ như một thí nghiệm khoa học nhưng thực tế quả như vậy, xe của quí vị sắp tới đây đều sẽ được lắp ráp như vậy cả.
Trong khi xe chạy điện và xe loại Hybrid là đề tài nóng bỏng hiện nay, biên cương thực sự về tiết kiệm nhiên liệu nay là việc chuyển sang với chất liệu nhẹ. Các nhà chế tạo xe từng thử nghiệm trong hàng chục năm với vật liệu nhẹ, một trong số nỗ lực đã trở nên cấp bách hơn để phù hợp với tiêu chí khắt khe: Làm sao để xe càng ít tốn xăng càng tốt.
Hầu đạt mục tiêu do chính phủ đề ra: tăng gần gấp đôi số dặm cho mỗi Ga lông, lên đến 45 mph trước năm 2025, xe cộ cần phải giảm đi thật nhiều trọng lượng. Nhẹ không có nghĩa là ít an toàn hơn. Xe hơi với chất liệu mới đã thực sự đạt được yêu cầu qua những thử nghiệm.
Khoảng 30% xe đời mới có nắp đậy phòng máy làm bằng nhôm, chất liệu có cùng khả năng hấp thụ sự va chạm tương tự như thép.
Một số công ty chế tạo xe rập khuôn theo với các nhà sản xuất máy bay, vốn có nhiều dữ kiện về sức chịu của vật liệu nhẹ đối với tai nạn từ nhiều năm qua.
Tuần rồi, công ty Ford trình bày cho công chúng một thoáng nhìn về chiếc xe tương lai, qua chiếc xe Fusion nhẹ ký. Kiểu xe thử nghiệm được phát triển chung với bộ Năng lượng này nhẹ hơn một chiếc Fusion trên thị trường chừng 800 lbs, nhờ có hàng chục thay đổi ở cơ phận và chất liệu. Bảng dụng cụ trong phòng lái làm từ các hợp chất sợi Carbon và Nylon, thay vì từ thép. Cửa kiếng băng ghế sau làm từ cùng loại nhựa mỏng và dai dùng để bọc Cellphone. Ổ thắng được làm bằng nhôm nên nhẹ hơn gang đến 39% và các niền bánh xe làm bằng sợi Carbon, nhẹ hơn nhôm đến 42%. Nhờ nhẹ hơn, chiếc xe thử nghiệm này có thể dùng đến loại động cơ nhỏ như chiếc Fiesta của hãng Ford, khiến xe đạt được 45 mpg khi chạy trên xa lộ.
Nhẹ hơn là thế nhưng giá thành lại không được như thế nên chưa hy vọng xe chất liệu nhẹ sẽ sớm có mặt trên thị trường. Ví dụ chi phí làm ghế xe với khung làm bằng sợi Carbon phải mất $73 mỗi cái, thay vì bằng thép mà giá thành chỉ $12.
Dù sao thì qua các thử nghiệm, hãng Ford cùng nhiều hãng khác sẽ nghĩ ra được một sự pha trộn hợp lý giữa các chất liệu cho một kiểu xe đạt yêu cầu: nhẹ mà vẫn cứng cáp và rất ít tốn nhiên liệu.
Nguồn : nguoiviet.com

Vườn chuối Dole Food Company


The Official Match Ball of the 2014 FIFA World Cup:
Trái banh Brazuca cho World Cup 2014, có gì đặc biệt?
World Cup 2014 đã chính thức diễn ra hôm 12-6, sau khi mọi khâu chuẩn bị cho giải túc cầu thế giới đã được nước chủ nhà Brazil hoàn tất, trong đó có cả những quả bóng đặc biệt được sử dụng tranh tài. Banh của World Cup 2014 còn có tên chính thức là Brazuca, được sản xuất bởi hãng thể thao nổi tiếng Adidas.

Rút kinh nghiệm từ quả bóng "Jabulani" được sử dụng trong World Cup 2010, Brazuca đã phải trải qua nhiều lần thử nghiệm trước khi đưa vào sản xuất. Adidas đã tham khảo từ danh thủ nghỉ hưu như Zidane cho tới các ngôi sao đương thời như Messi, Casillas, Van Persie…, đồng thời mời hơn 600 cầu thủ thuộc 10 quốc gia khác nhau tham gia vào việc thử bóng được tiến hành suốt 2 năm rưỡi. Họ cũng cho bí mật sử dụng ở một vài trận đấu nêu ra 3 yếu tố có thể tác động đến đường đi của Brazuca - World Cup 2014. Trong đó, yếu tố quan trọng nhất là độ thô ráp của bề mặt trái bóng, quyết định bởi số miếng vá cũng như các đường khâu nối giữa các miếng vá, theo lời Rabi Mehta tại Trung tâm nghiên cứu Ames (trực thuộc NASA) cho biết.
Theo Mehta, cái gọi là “hiệu ứng đảo hướng” xảy ra khi trái bóng không xoáy hoặc xoáy rất ít trong lúc bay bổng. Khi một trái bóng được may, có bề mặt nhẵn bay trong không khí mà quay không đáng kể, không khí gần bề mặt trái bóng bị tác động bởi các đường may, tạo ra một hướng chuyển động không cân đối. Sự không cân đối này tạo ra các lực có thể đột ngột tác động lên trái bóng và tạo ra những cú rớt thất thường. Nhưng “khi trái bóng xoáy, chúng ta có hiệu ứng Magnus, hiệu ứng khiến cho quả bóng đi theo quỹ đạo vòng cung”- Mehta giải thích.
Đó là lý do vì sao không thể tiên đoán hướng đi của Jabulani vì độ nhẵn của nó. “Trái bóng càng nhẵn thì vận tốc cần thiết để xảy ra sự đảo hướng càng lớn… và tình cờ trùng với vận tốc sút bóng trong các trận bóng ở World Cup, khoảng 80-88 km/h, đặc biệt là trong các tình huống đá phạt”.
Bên cạnh đó Mehta cho rằng không chỉ thô ráp hơn, bề mặt của Brazuca có những chấm nhỏ có ích trong khía cạnh khí động lực học và tăng sự cọ xát giữa giày và bóng. Nhưng nhân tố lớn tác động đến độ thô ráp là hình dạng của các đường may. Trái bóng Brazuca chỉ có 6 miếng ghép hình bánh lái gắn với nhau và Adidas cho biết, hình dạng của đường may mới cho phép trái bóng có sự chính xác về mặt khí động lực học, cũng như đường bay ổn định.
Tiến sĩ Simon Choppin, thuộc Trung tâm nghiên cứu kỹ thuật thể thao đại học Sheffield Hallam (Anh), đã tiến hành đo đạc các đường may của Brazuca, cho biết, mặc dù số lượng các miếng ghép ít hơn và làm Brazuca có vẻ nhẵn hơn, nhưng thực ra, độ thô ráp của Brazuca lại tăng lên nhờ các kỹ thuật khác.
Sau khi quét bề mặt của Jabulani và Brazuca bằng tia laser để đo đạc đường may nhờ công nghệ mẫu 3D, Choppin và đồng nghiệp “nhận ra độ sâu các đường may của Janulani vào khoảng 0,48 mm, trong khi độ sâu này của Brazuca là 1,56 mm. Bên cạnh đó, tổng độ dài của các đường may trên Jabulani vào khoảng 203 cm và độ dài này ở Brazuca là khoảng 327 cm”.
Theo Choppin, các đường may sâu hơn và dài hơn khiến Brazuca trở nên giống trái bóng khâu truyền thống hơn. Các bài kiểm tra trong hầm gió cũng ủng hộ khẳng định này. Điều này có nghĩa, để xảy ra hiệu ứng đảo hướng với Brazuca nhằm tạo ra cơn ác mộng cho các thủ thành, các cầu thủ chỉ cần tạo ra vận tốc bé vào khoảng 48 km/h.
Một đặc điểm khác là khi trái bóng xù xì hơn, nó sẽ bay xa hơn, vì khi bay, các đường may sẽ làm đảo dòng không khí, như các chấm nhỏ trên bóng golf hay lông mềm trên bóng tenis.
Choppin giải thích: “Sự tác động này đóng vai trò quan trọng cho một đường bay ổn định và nhanh. Một trái bóng nhẵn hoàn toàn sẽ chịu tác động của nhiều lực khí động học cao và lực kéo. Trong khi đó, các đường may giúp tạo ra một vùng áp suất thấp và nhỏ phía sau trái bóng, hạn chế sự chênh lệch áp suất và hạn chế lực, cho phép làm chậm sự rơi của trái bóng. Lực kéo thấp hơn có nghĩa là trái bóng đi xa hơn”.
(Theo Dailymail, Livescience)



Xin Chân Thành Cảm Tạ
Quý Đồng hương/Thân hữu Bến Tre, Thầy Huỳnh Hải Căn đã hiện diện, đóng góp cho ngày Hội Ngộ thêm tràn đầy ý nghĩa và mong thứ lỗi cho những thiếu xót ngoài ý muốn.
Kính chúc bà con Bến Tre cùng gia quyến xa gần một mùa Hè vui khoẻ và hẹn gặp lại lần Tao ngộ sau đông đủ, trọn vẹn, phong phú hơn.
Gia đình Lý Bính Hiền - Braunschweig, 10-06-2014
(Đặc biệt xin biết ơn anh Long đen, Ín và nhà bếp đã hổ trợ sự tổ chức được muôn
phần đầy đủ và chu đáo)

Click vào hình xem lớn hoặc vào Menü Lưu Ảnh lưu bút

Buoi hop mat tai nha Anh Chi Hien

Bầu cử California:
Ứng cử viên gốc Việt thắng sơ bộ
Santa Ana/CA - Kết quả được công bố cho tới 8 giờ tối thứ Tư 4-6, một ngày sau cuộc bầu cử sơ bộ 2014 tại California, cho thấy, trong 10 ứng cử viên gốc Việt ra tranh cử các cấp từ liên bang đến địa phương, chỉ có 4 người thắng phiếu, trong đó một thắng với tỉ lệ phiếu quá bán, không cần phải ứng cử trong cuộc tổng tuyển cử hôm 4 Tháng 11 tới đây.
Theo luật bầu cử sơ bộ California, đối với các chức vụ thuộc quận hạt, hoặc địa phương, nếu một ứng cử viên nào đạt trên 50% số phiếu, người đó được thắng cử. Nếu không ai đạt được tỉ lệ này, hai ứng cử viên có nhiều phiếu nhất tranh với nhau trong ngày tổng tuyển cử.
Riêng các chức vụ tiểu bang và liên bang, hai ứng viên đạt nhiều phiếu nhất, bất kể tỉ lệ phiếu đạt được là bao nhiêu cũng như bất kể thuộc đảng phái nào, sẽ vào tranh trong cuộc tổng tuyển cử.
Tại Orange County, chánh Lục Sự Hugh Nguyễn được 126,296 phiếu, tương đương 60.3% tổng số phiếu, so với 3 ứng cử viên còn lại. Cả ba ứng viên này đều không phải gốc Việt. Như thế, Hugh Nguyễn sẽ bắt đầu nhiệm kỳ đầu tiên của ông kéo dài 4 năm kể từ 2015. Ðây còn là lần đầu tiên ông tranh cử, vì chức vụ của ông hiện là do Hội đồng Giám sát Orange County bổ nhiệm hồi tháng 4-2013.
Trong khi đó, cuộc tranh cử vào chức Thượng nghị sĩ tiểu bang cho Ðịa hạt 34, có 3 ứng cử viên, trong đó có 2 người gốc Việt, là Giám sát viên Janet Nguyễn và cựu Ủy viên Giáo dục Orange County Phạm Kim Long.
Kết quả mới nhất cho thấy, bà Janet Nguyễn đã dẫn đầu, với 28,385 phiếu (52.4%), hạng nhì là ông Jose Solorio, 17,541 phiếu (32.4%, chủ tịch Hội đồng Giáo dục Học khu Rancho Santiago Community College), và về ba là ông Phạm Kim Long, 8,252 phiếu (15.2%). Bà Janet Nguyễn và Jose Solorio khi đó sẽ tiếp tục tranh giành ghế Thượng nghị sĩ tiểu bang vào hôm 4 tháng 11 tới.
Ðịa hạt 34 bao gồm một phần các thành phố Anaheim, Fountain Valley, Garden Grove, Huntington Beach, Los Alamitos, Orange, Santa Ana, Seal Beach, và Westminster, trong đó có Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại đang an cư lạc nghiệp.
Tại phía Nam California, cuộc tranh cử vào chức vụ ủy viên Hội đồng Thuế California, Ðịa hạt 4, bao gồm năm quận hạt Imperial, Orange, Riverside, San Diego, và San Bernardino, có 6 ứng cử viên, trong đó có cựu dân biểu Trần Thái Văn là người gốc Việt duy nhất. Kết quả đăng trên trang web của Bộ Thường vụ California cho thấy, ông Văn về tư, với 62,466 phiếu (8.7%).
Tại Hội đồng Giáo dục Irvine, ông Bob Vũ ra ứng cử cùng 2 ứng viên khác, không phải người Việt, và chỉ về hạng ba, với 2,883 phiếu (21.7%).
Tại phía Bắc, cuộc tranh cử được nhiều người Việt Nam chú ý nhất là chức thị trưởng San Jose, nơi có khoảng 10% cử tri là gốc Việt.
Có 8 ứng cử viên trong cuộc đua này, trong đó phó Thị trưởng hiện nay, bà Madison Nguyễn là người gốc Việt duy nhất, về hạng ba, với 18,816 phiếu (20.93%).
Trong điện thư gởi các ủng hộ viên, vị dân cử gốc Việt đầu tiên của San Jose cho hay : “Tôi vô cùng cảm ơn sự ủng hộ và tình thân hữu quý vị dành cho tôi trong cuộc vận động kéo dài 5 tháng qua. Cho dù kết quả không thuận lợi cho chúng ta, tôi cảm thấy rất vinh dự và rất hài lòng với những gì chúng ta đã có thể làm được cùng với nhau. Chúng ta đã có một cuộc vận động gây tiếng vang và làm mọi người nể phục, với phương tiện rất giới hạn. Trong khi không có đủ ủng hộ tài chánh, chúng ta vẫn có được sự hăng say, nhiệt tình, và năng lực của các ủng hộ viên và tình nguyện viên.”
Cũng tại San Jose, cuộc đua vào chức vụ Nghị viên Khu vực 7 có 4 ứng cử viên, trong đó có tới 3 người gốc Việt, là luật sư Tâm Nguyễn, Ủy viên Học khu East Side Vân Lê,và Ủy viên Học khu Franklin McKinley Bửu Thái. Ông Tâm Nguyễn đã về nhất với 2,421 phiếu (32.59%), trong khi người về nhì là bà Maya Esparza, được 2,102 phiếu (28.30%). Cả hai như thế sẽ phải tiếp tục tranh chức nghị viên đại diện khu vực có đa số cử tri gốc Việt vào tháng 11.
Cũng tại miền Bắc California, cựu Thẩm phán Phan Quang Tuệ, được 19,103 phiếu (27.69%), về nhì trong cuộc bầu cử chức vụ dân biểu liên bang, Ðịa Hạt 11 của California. Ngoài ông Tuệ, cuộc đua này còn có ứng cử viên khác nữa, nhưng không phải là người Việt. Như vậy, ông Phan Quang Tuệ (đảng Cộng Hòa) sẽ tranh với người về nhất là Dân biểu tiểu bang Mark DeSaulnier (đảng Dân Chủ), được 40,615 phiếu (58.88%).
Ðịa Hạt 11, hiện do Dân biểu George Miller (Dân Chủ) đại diện, bao gồm nhiều thành phố nhỏ thuộc Contra Costa County ở phía Bắc vịnh San Francisco. Hồi năm ngoái, ông Miller tuyên bố về hưu sau gần bốn thập niên ở Hạ viện Hoa Kỳ.

Nguồn : Nguoiviet.com


Trung thu rướt đèn bên nhà Eric/Nguyễn Hùng?
AUSTRALIA - "VIVID SYDNEY FESTIVAL"





The mystery is revealed ...
Why Women Have Handbags ?


Thời trang Nhật ...
Nổi tiếng với nhiều trào lưu thiết kế thời trang độc đáo, thường theo trường phái hẳn hoi như Harajuku chuộng trang phục khác người, hoặc cầu kì theo hướng Cosplay (sao chép y phục nhân vật trong truyện tranh), giới trẻ Nhật Bản gần đây vừa lại tung ra mốt áo thung khoe ngực, in hẳn phần vòng một căng đầy lấp ló dưới lớp vải áo lót nhiều mầu. Nét vẽ 3D trên áo quá giống thật nên nếu nhìn qua rất người ta dễ bị đánh lừa và hoảng hốt trước các cô gái đang ăn mặc xẻ ngực táo bạo. Một mẩu quảng cáo loại áo thời trang này còn đã gây chú ý qua thông tin vui nhộn, cho rằng “Ngành phẫu thuật thẩm mỹ dường như đang bị "đe dọa" bởi một sản phẩm áo thú vị. Nó sẽ đem đến cuộc sống một thế giới ảo mà mọi người vẫn thường thầm tưởng". Phong cách rất nổi bật này hiện đang diễn ra tại Tokyo. Đến đây, khách du lịch không khỏi ngạc nhiên về những bộ áo cánh kì lạ của giới trẻ Nhật. Điều thú vị là không chỉ có nữ giới mà cả nam giới cũng rất thích thú với chiếc áo lạ mắt này


Why Google's new self-driving cars could be the safest on the road
Google vừa cho chạy thử xe không tay lái, không thắng chỉ cần bấm nút Go hoặc Stop.
Khi tới nhà bạn bè nhậu uống vô tư chỉ cần nhớ ra tới chỗ đậu xe ra về .... sẽ không bị cảnh sát phạt tội say xỉn lái xe!

FIFA World Cup 2014 Brazil - All Stadiums + Schedule

I AM NOT VIETNAMESE
Jenni struggles with her identity as a vietnamese american girl. Through a spoken word piece we follow along with her as she realizes the hardships that her mother and culture have gone through to provide for her the comforts and life she now has the opportunity to live.
(
I don't own this video. I only re-upload for educational purposes)


 5 Nice Little Beliefs - 5 Niềm Tin nhỏ dễ thương

THAT'S FAITH! - THAT'S TRUST!

THAT'S CONFIDENCE! - THAT'S HOPE!


Cổ học tinh hoa Trung Quốc ...
KHÔNG QUÊN ÐƯỢC CÁI CŨ
Khổng Tử ra chơi ngoài đồng, thấy một người đàn bà đứng khóc nỉ non ở chỗ bờ đầm. Khổng Tử lấy làm lạ, bảo học trò hỏi vì cớ gì mà khóc.
Người đàn bà nói: "Ðộ trước tôi cắt cỏ thi, tôi đánh mất cái trâm cài đầu bằng cỏ thi, cho nên tôi khóc".
Khổng Tử hỏi: "Ði cắt cỏ thi, mà mất cái trâm cài bằng cỏ thi thì việc gì mà phải khóc ?"
Người đàn bà nói: "Không phải vì tôi đánh mất cái trâm cỏ thi mà tôi khóc; tôi sở dĩ khóc là vì thương tiếc một vật cũ, dùng đã lâu, mà ngày nay không sao thấy được nữa".
(Khổng Tử tập ngữ)
Chú thích: cỏ thi là một thứ cỏ giống như cỏ le, thân tròn, ruột vuông, lá nhỏ mà dài, cạnh sắc, hoa tựa như hoa cúc, trắng hay đỏ phớt, người ta dùng cuống cỏ để bói dịch gọi là bói cỏ thi . Ở nước ta, núi Quyền sơn (Hà Nam) cũng có Cỏ thi .
Khổng Tử tập ngữ: sách chép những lời nói, những chuyện về Khổng Tử. Khổng Tử tên là Khâu, tên tự là Trọng Ni, người nước Lỗ, thời Xuân Thu nhà Chu, học về Lễ, Nhạc, Văn Chương đời cổ, đi nhiều nước chư hầu không được dụng, trở về làm kinh Xuân Thu, san định các kinh Thi, Thư, Dịch, Lễ, Nhạc, và dạy học trò được ba nghìn người, có bảy mươi hai người giỏi . Nước Trung Hoa xưng làm Tổ đạo Nho .
Lời bàn: Cái gì là của mình, mình có bụng yêu mà lỡ khi mất thì về sau dù có được cái khác giống như thế, hay hơn thế, cũng không thể sao yêu cho bằng. Thường, lại chỉ vì thấy cái mới mà hồi nhớ đến cái cũ, sinh ra trạnh lòng, nên câu ta thán, có khi ngậm ngùi thương khóc nỉ non. Tại sao vậy? Tại đối với mình, cái của mất không chỉ có giá trị mà thôi, lại hình như còn có một phần tâm hồn của mình hay tâm hồn người để lại cho mình ngụ ở trong nữa . Sự cảm động đầu tiên bao giờ cũng là sự cảm động hay nhất, bền nhất . Ôi ! Cáo chết ba năm quay đầu về núi, con người ta, dù cho lông bông xiêu bạt đến thế nào, còn có chút tâm tình, cũng không sao quên được gốc tích xứ sở mịnh "Hồ mã tê bắc phong, Việt điểu xà nam chi". Con ngựa rợ Hồ (phía bắc Trung Quốc) thấy gió bắc còn cất tiếng kêu, con chim đất Việt (phía nam Trung Quốc) chọn cành nam mới chịu làm tổ, huống chi là người mà quên nguồn gốc ư .

ÐI TRẮNG VỀ ÐEN
Một hôm trời nắng, Dương Bố đi chơi . Khi ở nhà ra, thì mặc áo trắng; đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ước hết, mới vào ẩn mưa ở nhà một người bà con . Người ấy thấy Dương Bố ướt cả cho mượn cái áo thâm .
Một lúc trời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm về nhà . Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi . Dương Bố giận, toan cầm gậy đánh .
Người anh là Dương Chu chạy ra bảo:
"Ðừng đánh nó làm gì ! Nó đuổi như thế cũng phải . Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi thì trắng, lúc về thì đen, phỏng em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không ?"
(sách Liệt Tử)
Chú thích: áo thâm là áo đen; Dương Chu là người đời Chiến quốc xướng lên các học thuyết vị kỷ. Liệt Tử: Sách của Liệt Tử Khấu hay người truyền học thuyết của Liệt Tử khấu soạn ra, có tám quyển, sau nhà Ðường, nhà Tống, đặt tên là Sung Hư chân kinh hay Sung Hư Chí Ðức chân kinh
Lời bàn: Lúc đi mặc áo trắng, lúc về mặc áo thâm, chính mình không biết mình thay đổi, con chó thấy khác thì xua đuổi . Mình đánh chó chẳng hóa ra nhầm lắm ư! Lỗi tại mình thay đổi, không tại con chó cắn xằng . Vậy nên, ở đời khi mình làm điều gì khác thường mà người ta không rõ thì tất nhiên người ta bàn trái bàn phải . Nếu mình không tự xét mình thay đổi, hay dở, chỉ biết trách người nghị luận kia thì chẳng khác nào như Dương Bố đánh chó trong truyện này

CÁCH CƯ XỬ Ở ÐỜI
Thầy Nhan Uyên hỏi Khổng Tử : "Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà có oai, chơi bời với người ta suốt đời không sợ gì, muốn như vậy, có nên không ?"
Khổng Tử nói : "Ngươi hỏi thế phải lắm . Nghèo, mà muốn cũng như giàu, thế là biết bằng lòng số phận không ham mê gì . Hèn, mà muốn cũng như sang, thế là biết nhún nhường và có lễ độ . Không khỏe, mà muốn có oai, thế là biết thận trọng, cung kính không nhầm lỗi gì . Chơi bời với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ, thế là biết chọn lời rồi mới nói ."
(Khổng Tử tập ngữ)
Chú thích: Nhan Uyên, tên là Hồi, người nước Lỗ, thời Xuân Thu, học trò giỏi nhất của Khổng Tử; Hồi : Theo lễ xưa, hầu chuyện những bậc trên như vua, cha, thầy học, thường hay xưng tên .
Lời bàn: Không cần công danh phú quý thế là biết giữ thiên tước hơn nhân tước, không để ai khinh lờn được, thế là biết trọng phẩm giá mình, không muốn đeo cái lo vào mình, thế là biết giữ thân không phiền lụy đến ai . Ở đời mà giữ trọn vẹn được mấy điều như thiết tưởng thật là một cách vui thú rất cao thượng vậy .

HÀ BÁ LẤY VỢ
Dân đất Nghiệp có tục cứ mỗi năm góp tiền mua một người con gái ném xuống sông để làm vợ cho Hà Bá . Sư mê tín ấy có đã lâu ngày, không ai phá nổi .
Lúc ông Tây Môn Báo, đến làm quan ở đấy, ông thân hành ra đứng làm chủ lễ cưới cho Hà Bá . Trước mặt đông đủ cả bô lão, hào trưởng, ông đồng bà cốt, ông cho gọi người con gái đến . Ông xem mặt xong, chê rằng: "Người con gái này không được đẹp ! Ta nhờ bọn ông đồng xuống nói với Hà Bá xin hoãn lại hôm khác, để tìm người đẹp hơn ."
Ông lập tức sai lính khiêng một ông đồng quăng xuống sông .
Một lúc, ông nói: "Sao lâu thế này !" Rồi ông bảo đám bà cốt xuống nói hộ . Lập tức sai lính bắt một bà cốt ném xuống sông .
Một lúc, ông nói: "Sao không thấy tin tức gì cả ! Chừng lũ đồng cốt xuống nói không nên lời . Dám phiền các cụ bô lão đi giúp cho ."
Lập tức sai lính lôi một cụ vứt xuống sông .
Một lúc, ông nói: "Sao mãi không thấy về thế này ! Bọn đồng cốt, bô lão dễ đi cũng không được việc . Phải nhờ đến bậc hào trưởng mới xong ."
Lúc bấy giờ bao nhiêu người đều xám xanh mặt lại, van lạy xin thôi . Tây Môn Báo nói: "Ðể thong thả ta xem đã ..." Mọi người run như cầy sấy . Một chốc ông ta mới bảo: "Thôi ta cho . Thế là Hà Bá không lấy vợ nữa rồi ."
Thành thử từ đấy dân đất Nghiệp không ai dám nhắc đến chuyện Hà Bá lấy vợ nữa .
(sách Sử Ký)
Chú thích: Nghiệp: tên một huyện đời nhà Hán, tức là huyện Lâm Chương tỉnh Hà Nam (TQ) bây giờ; Tây Môn Báo, người nước Ngụy thời Chiến Quốc làm quan rất giỏi, trừ được hại, hưng được lợi cho dân
:Lời bàn: Sự mê tín thường làm hư người, tốn của, nát nhà, có khi mất cả mạng, thật là tai hại . Khi mê tín đã thành tục, thì khó lòng mà phá nổi . Muốn phá, tất cá dụng tâm khéo làm sao mới được. Ông Tây Môn Báo sở dĩ mà phá nổi cái tục cưới vợ cho Hà Bá, là vì ông biết trừ tự cái gốc rễ; tức là đám đồng cốt quàng xiên, bọn cường hào ngoan cố, xưa nay quen thói cổ hoặc nhũng nhiễu người ta để kiếm ăn, để cầu lợi . Trừ hai hạng ấy để cứu lương dân, chỉnh đốn phong tục, thật là công minh và cương quyết vậy .



13-5-2014: Thời sự VN-TQ
Chuyện “Anh em như Môi với Răng” hay "Răng cắn thì Môi đau chỉ kêu khóc!
Từ Bụi Chuối Đến Giàn Khoan
K
hông biết người phương Tây có kiểu giành đất, lấn đất giống như phương Đông hay không, chứ người phương Đông thì hình như có nét rất giống nhau ở chỗ lấn lướt bằng chiến thuật “Bụi chuối, Mụt măng”.
Nhà hàng xóm có chung bờ rào, một bữa, ông hàng xóm đông con nảy ra ý đồ, trồng một dãy chuối dọc theo bờ rào.
Như vậy là sự lấn lướt bắt đầu, cứ theo thời gian, mụt chuối nhảy đến đâu, đất của ông ta lan đến đó. Kiểu lấn đất giữa Trung Quốc với Việt Nam cũng na ná giống như vậy. Và cách ứng xử đôi bên thì tuyệt đối giống, giống như thế nào?
biên giới phía Bắc, Trung Quốc cho trồng những cột mốc lấn dần về phía Nam, chưa đầy bốn chục năm, biên giới của họ lệch về phía Việt Nam trên 10km, có nghĩa là 4 năm họ lấn 1000 m, như vậy, lấy 1000m chia cho (365 x 4) ngày, bình quân mỗi ngày họ lấn gần bảy tất đất. Từng ngày một, chôn cột mốc B lấn sang Việt Nam từ sáu đến bảy tất, đào cột mốc A đi rồi ngày mai lại chôn cột mốc A lệch về phía Nam và đào cột mốc B, đó cũng là một kiểu của chiến lược tằm ăn dâu, rỉ rả nhưng lâu ngày thì lá dâu nằm gọn trong bụng tằm.
Và, trở lại chuyện lấn đất bằng bụi chuối, mụt măng, thường thì ông hàng xóm trước khi quyết định trồng chuối, tre để lấn đất phải quan sát, cân nhắc trước thái độ cũng như thế lực của nhà hàng xóm. Và đa phần những người bị lấn đất có thế lực yếu hơn kẻ lấn, hoặc là góa bụa, hoặc là con cái đi làm ăn xa, con mọn…
Và để phản ứng lại sự xâm lấn của ông hàng xóm, thay vì kiện tụng hoặc đích thân cầm xẻng, cầm cuốc bứng những cây chuối mọc sang vườn nhà mình hoặc làm một bờ rào bằng bê tông để che chắn thì người bị lấn chỉ phản đối suông bằng cách ban đầu thì nói nhẹ, lâu ngày thì xỉa xói, chửi bới và cứ như thế, bà chửi cứ chửi, chuối mọc vẫn mọc và ông lấn vẫn cứ lấn.

Mấy ngày gần đây, khi mà Cộng sản Trung Quốc chính thức mang giàn khoan HD 981 vào cắm ở vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, có thể nói đây là kiểu trồng một bụi tre gộc ngay vào phần đất vườn nhà hàng xóm và ngang nhiên tuyên bố bụi tre của tôi mọc ở đâu thì đất đó là của tôi. Và cách phản đối của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam cũng chẳng khác gì mấy bà góa đứng xỉa xói sang nhà hàng xóm cho đỡ nhục vì nhiều lý do tế nhị.
Cũng xin nói thêm là đa phần các cuộc lấn chiếm đất đai theo kiểu bụi chuối mụt măng ở xứ Á Đông thường bị một cái “khàn” nên chuyện chửi qua mắng lại chỉ là diễn kịch cho đỡ nhục với gia đình mà thôi. Ví dụ như trước khi trồng bụi chuối, bụi tre, ông hàng xóm đã lén lút cùng bà hàng xóm trồng một thứ khác mà chỉ có hai người biết với nhau.
Được nước lấn tới, ông hàng xóm lấn đất vừa có tính thị uy quyền lực giống đực lại vừa lấy lòng bà vợ và các con ở nhà để thấy ông hết lòng vì vợ con, sẵn sàng chịu tiếng vì “tương lai con cái”. Và bà hàng xóm có chửi mắng gì thì cũng dừng ở mức cả hai người có thể hiểu nhau và thông cảm nhau được chứ không bao giờ dám quá lời vì sợ bể chuyện.
Câu chuyện giàn khoan HD 981 cũng có nét na ná như vậy, thật ra, ông hàng xóm Cộng sản Trung Quốc đã đi đêm với bà hàng xóm góa bụa Cộng sản Việt Nam từ trước, cả hai đã trồng nhiều cây ân ái vừa nồng nàn lại vừa bạo liệt và đôi khi có chút bệnh hoạn với nhau.
Chính vì thế, nếu ông hàng xóm Trung Cộng có mang bụi chuối HD 981 sang trồng ở góc vườn nhà mình thì bà hàng xóm Việt Cộng cũng chỉ mắng mỏ lấy lệ để người đời khỏi đánh giá mình ngu mà cũng để che đi những hành tung lén lút bấy lâu nay của mình mà thôi.
Thử hỏi, một cái giàn khoan tỉ đô, với diện tích rộng tương đương một cái sân vận động và chiều cao của nó cũng tương đương với giàn đèn chiếu sáng sân vận động, đương nhiên là thời gian định vị nó ở một điểm cũng tương đương với việc xây dựng một sân vận động, ít nhất cũng tốn hai năm.
Trong khi đó, mỗi ngày cảnh sát biển Việt Nam đều tuần tra, nhất là trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, vậy mà không nghe gì, thấy gì và cũng không có phản ứng gì nghĩa là sao? Đến khi cái giàn khoan lồ lộ ra đó mới lên tiếng thì làm gì được nữa?
Và bây giờ, khi Trung Cộng gây hấn, muốn “dạy cho Việt Nam một bài học” thì một lần nữa, cách hành xử rất giống với con của ông hàng xóm vốn ghét cay ghét đắng bà hàng xóm đi đêm với ông già trong nhà mà chưa có cơ hội ra tay, nhân lúc bà ta xỉa xói nhà mình, tìm cách sang vả mồm vài cái cho hả dạ.
Cách hành xử cấp quốc gia nhưng lại chẳng khác gì chợ búa, gà qué! Và để đỡ nhục với người trong nhà, bà hàng xóm lại tuyên bố nếu gia đình ông hàng xóm bước sang nhà bà, bà sẽ đánh vỡ sọ. Nói xong thì vào nhà, đóng cửa đứng chửi ra.
Để rồi xem, rồi đây bà hàng xóm Việt Cộng sẽ xỉa xói, vung tay múa chân với ông hàng xóm Trung Cộng cỡ nào. Và đương nhiên ông hàng xóm Trung Cộng vừa khó chịu nhưng lại vừa thích thú đứng nhìn bà hàng xóm nhảy tê tê, các phần thịt trên thân thể điên đảo rung lắc… Để rồi lại anh anh em em trong một đêm trăng sáng và “thôi thì chúng mình vốn không thể thiếu nhau, chúng mình là của nhau, cùng chung một cái giường nên chi em để cho anh trồng cái bụi tre chỗ góc vườn em đi, mai mốt nó lên cao, em mát, anh mát, tre ra măng thì em hái về mà luộc rồi xào thịt lợn, anh sang uống rượu với em, còn gì thú bằng! Mà em đứng chửi anh, nhìn rung lắc hay lắm đó nha! Em nghĩ đi, tụi mình có giành giật thì cũng ba tấc đất là xong chứ mấy, em mất một tí cũng chẳng chết mà anh thêm một thí cũng chẳng giàu. Thôi thì mình hái măng chung…”.
Để rồi xem, màn kịch xỉa xói, rung lắc của bà hàng xóm Cộng Việt đã lên cao trào. Và chửi thì cứ chửi nhưng không chừng, sáng mai, lúc mọi người trong nhà đang ngon giấc, ông hàng xóm Cộng Trung lại lén lút sang tận giường nhà bà Cộng Việt, hú hí với nhau xong còn lấy gạo ra nấu cơm ăn no bụng rồi mới chịu về. Để rồi xem, với trò đi đêm với nhau như thế này.
Không chừng, một ngày nào đó, người Việt Nam ngủ dậy, mở mắt ra thấy cờ Trung Cộng, lính Tàu bồng súng đi qua đi lại trước sân đông nghẹt và chẳng biết tính làm sao. Chiến tranh cứ như nước lụt, hôm qua không nghe gì hết, sáng mai ngủ dậy, bước chân xuống đất nghe bì bõm mới biết là lụt đã vào nhà!

Với kiểu diễn kịch và bưng bít thông tin như hiện tại, nếu có chiến tranh hoặc có xâm lăng theo kiểu đi đêm giửa hai chính quyền Cộng sản Việt – Trung. Chắc chắn người Việt Nam sẽ bị bất ngờ giống như lũ quét hoặc lụt ngập nhà trong lúc đang ngủ say! Đó là cái giá mà cả dân tộc này phải trả cho cuộc tình vụng trộm, bạo liệt và bệnh hoạn của ông hàng xóm cuồng bạo Trung Cộng và bà hàng xóm lẳng lơ Việt Cộng. Suy cho cùng, thiệt thòi bao giờ cũng ném về phía nhân dân!
(Viết từ Sài Gòn, 08/05/2014)
*** Đằng sau “4 Tốt" (Láng giềng tốt, Bạn bè tốt, Đồng chí tốt, Đối tác tốt) và "16 chữ vàng" (Láng Giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai) cùng những cái bắt tay thắm thiết tình đồng chí là cả một âm ưu thâm độc, lâu dài và không hề giấu diếm ...



Bước ngoặt chính trị tại Việt Nam
Biểu tình tại Hà Nội, Saigon:
Chống Trung Quốc đặt giàn khoan dầu Biển Đông
(Nguyễn Hưng Quốc - 12.05.2014)

Các biến động ồn ào chung quanh sự kiện Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 vào khu vực được xem là thuộc đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam chưa biết sẽ kết thúc như thế nào, tuy nhiên, theo tôi, có một điều hầu như chắc chắn: sau này, nhìn lại, có thể thấy đây là một trong những bước ngoặt quan trọng trong tiến trình phát triển của chính trị Việt Nam trong mấy thập niên vừa qua.
Khả năng xấu nhất, đáng lo ngại và đáng buồn nhất là nó biến cuộc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc từ phạm vi pháp lý và ngoại giao sang phạm vi quân sự. Khi tiếng súng đã nổ, không ai dám chắc là diễn tiến của cuộc chiến sẽ như thế nào. Từ xưa đến nay, trong lịch sử, tất cả các nhà lãnh đạo đều chỉ biết khai chiến nhưng không ai dám chắc chắn cách thức kết thúc cuộc chiến ấy cả. Tất cả đều tùy thuộc vào đối thủ và những yếu tố bên ngoài, có khi rất ngẫu nhiên, làm lệch hẳn những dự định ban đầu.
Tạm thời loại trừ khả năng quân sự ở trên, biến cố HD-981 chắc chắn sẽ làm thay đổi quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Lâu nay, hầu như ai cũng thấy Trung Quốc có một tham vọng chính: trở thành một siêu cường quốc số một nếu không phải của thế giới thì ít nhất của khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Để thực hiện tham vọng ấy, một trong những điều Trung Quốc cần làm và nhất định sẽ làm là chiếm lĩnh các con đường hàng hải phía đông và phía nam, trong đó, có Biển Đông thuộc về Việt Nam. Khó tin là giới lãnh đạo Việt Nam không thấy được điều đó. Nhưng, căn cứ vào ngôn ngữ và cách hành xử của họ, không loại trừ khả năng là họ vẫn có chút ảo tưởng là sự nhẫn nhục của có thể sẽ làm động lòng Bắc Kinh để Bắc Kinh sẽ nhẹ tay với họ hoặc trì hoãn các ý đồ tấn công, nhờ đó, họ sẽ có thêm thời gian để phát triển kinh tế và chuẩn bị lực lượng.
Bây giờ, sự ngang ngược của Trung Quốc chắc chắn sẽ khiến nhà cầm quyền Việt Nam thức tỉnh, thấy những hy vọng của họ thực chất chỉ là một ảo tưởng.

Sự thay đổi trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ dẫn đến những sự thay đổi trong quan hệ giữa Việt Nam và các nước khác. Trước đây, chắn chắn là chính quyền Việt Nam muốn và cố tìm cách mở rộng, hơn nữa, thắt chặt quan hệ với nhiều nước khác, nhất là với Mỹ, để tạo thế liên minh chiến lược. Nhưng họ lại sợ Trung Quốc. Khi sự xung đột đã bị đẩy lên điểm cao và công khai, có lẽ chính quyền Việt Nam có thể vượt qua những sự sợ hãi ấy để xúc tiến thật nhanh các quan hệ chiến lược họ cần.
Hai sự thay đổi trên sẽ dẫn đến sự thay đổi trong tuyên truyền. Thứ nhất, những khẩu hiệu 4 tốt (Láng giềng tốt, Bạn bè tốt, Đồng chí tốt, Đối tác tốt) và 16 chữ vàng (Láng Giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai) mà họ cứ lặp đi lặp lại trong các diễn văn và các cơ quan truyền thông sẽ trở thành vô duyên, thậm chí, ngu ngốc. Thứ hai, nếu họ không đủ can đảm để gọi thẳng Trung Quốc là kẻ thù thì ít nhất cũng xem các hành động bành trướng trên Biển Đông của Trung Quốc là một hành động xâm lược. Những thay đổi trong tên gọi này sẽ là điều kiện để thổi bùng lòng yêu nước của người Việt Nam. Nói chung, khó nói được là người Việt Nam hiện nay không yêu nước như lời phàn nàn của một số nhà bình luận hoặc hoạt động. Tuy nhiên, khác với các loại tình cảm cá nhân vốn dễ thể hiện trong đời sống hàng ngày, lòng yêu nước thường chỉ chìm ẩn, có khi ngỡ không hề tồn tại, nếu nó không được nuôi dưỡng và khơi động bằng hai hoặc một trong hai thứ cảm xúc khác: tự hào và/hoặc căm thù. Tự hào thì Việt Nam không có hoặc chưa có gì để tự hào. Nhưng căm thù thì có sẵn, chỉ cần chính quyền gọi thẳng tên ra: xâm lược.

Khi đã thừa nhận Trung Quốc là kẻ thù hoặc ít nhất, kẻ đang tiến hành một hành động xâm lược trên biển đảo, chính quyền khó có lý do để ngăn chận các biểu hiện căm thù của dân chúng đối với Trung Quốc. Không sớm thì muộn, họ sẽ bị buộc phải phóng thích những người đã bị bắt bớ và giam cầm chỉ vì cái “tội” xuống đường biểu tình chống Trung Quốc trước đây và cũng bị buộc phải ít nhiều hợp thức hóa việc bày tỏ thái độ phẫn nộ của dân chúng đối với Trung Quốc.
Việc hợp thức hóa ấy, bất kể ở mức độ nào, cũng là một cách mở ngỏ cho khả năng hình thành và phát triển các loại hình xã hội dân sự tại Việt Nam. Tôi cho đó là một trong những điều kiện quan trọng nhất để xây dựng một nền dân chủ thực sự trong tương lai. Những thay đổi về thể chế rất dễ có nguy cơ dẫn đến một nền độc tài kiểu khác khi người dân chưa sẵn sàng cho sinh hoạt dân chủ. Sự sẵn sàng ấy có thể được nhìn thấy qua hai hiện tượng: một, hữu hình: các tổ chức xã hội dân sự; và hai, mơ hồ và trừu tượng hơn: văn hóa dân chủ ở đó mọi người biết tôn trọng những cái khác và sẵn sàng chấp nhận giải quyết các xung đột qua biện pháp thương thảo, kể cả nhân nhượng.

Cuối cùng, một điều có thể sẽ xảy ra, khi Việt Nam dám công khai xem Trung Quốc là kẻ thù, là sự sụp đổ của ý thức hệ xã hội chủ nghĩa. Người Việt Nam, từ xưa đến nay, chưa bao giờ mạnh về lý thuyết và cũng chưa bao giờ tự tin trong các vấn đề liên quan đến chủ thuyết. Sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ tại Nga và Đông Âu, lý do chính khiến nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa xã hội là vì họ có một chỗ dựa về trí thức cũng như tính thần nói chung: Trung Quốc.
Khi Trung Quốc đã trở thành kẻ thù hoặc, ít nhất, kẻ đối lập, Việt Nam sẽ trở thành lố bịch nếu vẫn tiếp tục nhân danh lý tưởng xã hội chủ nghĩa theo mô hình của Trung Quốc.
Ngay cả khi những khả năng ở trên (trừ điểm thứ nhất) thành hiện thực, một kết thúc thực sự có hậu cũng chưa chắc đã xảy ra. Không nói, hầu như ai cũng biết, chính quyền Việt Nam hiện nay theo đuổi hai tính toán khác nhau: Một, hòa giải các áp lực đến từ Trung Quốc; và hai, hoá giải các yêu sách dân chủ hóa của dân chúng. Mục tiêu lớn nhất của họ là, một mặt, không có xung đột với Trung Quốc, hoặc nếu có, sẽ chiến thắng và chấm dứt xung đột một cách nhanh chóng; và hai, vẫn duy trì được quyền lực độc tôn tại Việt Nam.
Nếu phải chọn một, có khi họ chọn mục tiêu sau. Trong trường hợp đó, không có gì bất hạnh hơn cho dân tộc.
(voatiengviet.com / Nguyễn Hưng Quốc)


Ai là Tổng bí thư?
John Mc Cain hay Nguyễn Phú Trọng
T
rung Quốc đã xâm lăng Việt Nam bằng việc đem một giàn khoan khổng lồ cắm sâu trong thềm lục địa thuộc vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tại địa điểm chỉ cách đảo Tri Tôn 34 km về phía nam, cách đảo Lý Sơn 221 km về phía đông, cách bờ biển Việt Nam 120 hải lý.
Giàn khoan Hải Dương 981 (HD-981) là giàn khoan nửa nổi nửa chìm, dài 114 m, rộng 90 m, cao 137 m . Diện tích mặt sàn của nó rộng bằng một sân bóng đá tiêu chuẩn.
Gần hai năm trước (9-5-2012), khi đặt HD-981 ở mỏ dầu Lệ Loan 6-1-1 tại khu vực cách Hong Kong 320km về phía đông nam, chủ tịch Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC) Vương Nghi Lâm đã hùng hồn tuyên bố đây là biên giới di động, là lãnh thổ di động và là một trong những vũ khí chiến lược của Trung Quốc trong cuộc chiến năng lượng dầu khí”.

Trung Quốc đã tấn công Việt Nam bằng cả một đạo quân mạnh gồm 80 tàu biển các loại, trong đó có 07 tàu quân sự gồm: tàu hộ vệ tên lửa, tàu tuần tiễu tấn công nhanh, tàu hải cảnh, hải giám, ngư chính …Trên không phận khu vực này, hàng ngày còn có hàng chục tốp máy bay khuấy đảo. Họ bắn đại bác nước vào ta, phun vòi rồng vào tầu ta, húc rách hai tầu hải giám của ta, sát thương nhiều chiến sỹ của ta…
Cho nên trong cuộc biểu tình ngày 9-5-2014 trước Đại sứ quán Trung Quốc, tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện đã cấp báo: Chúng tôi rất là căm phẫn. Yêu cầu Trung Quốc rút khỏi Biển Đông. Hành động của TQ trong những ngày vừa rồi thực sự là xâm lăng Việt Nam. Tổ Quốc thật sự lâm nguy. Chúng tôi đề nghị tất cả mọi người đứng lên để cứu nước.”
Sự việc nghiêm trọng như vậy nhưng báo chí ta chỉ lên tiếng rất dè dặt. Đã vậy, mình không dám nói nhưng cũng không chịu để thiên hạ góp lời. Tiến sỹ Tô Văn Trường cho biết: Đài Truyền hình Nhật Bản NHK muốn xin sử dụng hình ảnh về tàu của Trung Quốc phun vòi rồng, húc hư hại các tàu cảnh sát biển của ta, Bộ Ngoại giao đồng ý nhưng Ban Tuyên Giáo Trung ương Đảng ngăn cản!.
Càng đáng phàn nàn hơn khi cái người đang lãnh trách nhiệm tổng chỉ huy toàn dân tộc, tổng chỉ huy các lực lượng vũ trang Việt Nam lại như không còn khả năng nghe, không còn khả năng nhìn, không còn khả năng nói, không còn khả năng biểu cảm. Ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương, hiện là giám đốc Trung tâm nghiên cứu Văn hoá Minh Triết phẫn nộ:
“Anh Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư, ngày mùng 3 tháng 5 đi tiếp xúc cử tri để chuẩn bị ra họp Quốc hội không hề có một nửa tiếng, nửa lời. Tôi hỏi anh trong tư cách một Tổng Bi thư của đảng cầm quyền mà như vậy thì là thế nào? Và tư cách của anh là một lãnh đạo cao nhất của đất nước hiện nay thì như thế nào? Tôi rất bất bình và thấy xấu hổ, nhục nhã khi một người lãnh đạo trước một sự kiện lớn của dân tộc lại không hề có một nửa ý kiến. Như thế tấm lòng của anh với dân, với đất nước là thế nào, anh sợ cái gì và tại sao anh không dám lên tiếng để phát động sức mạnh của nhân dân bảo vệ đất nước?
Tôi xin nói rõ là 4 triệu đảng viên không đủ sức để bảo vệ dân tộc đâu mà phải toàn dân. Anh không dựa vào dân, anh không phát động dân anh không nói rõ chính kiến của mình đối với dân thì dân sẽ nghi ngờ anh có làm tay sai cho họ không? Anh có ngậm miệng trong việc họ cho anh cái gì không mà anh lại im lặng?”.

Từ bên kia Thái Bình Dương, ứng cử viên Tổng thống Hoa Kỳ năm 2008, người tù binh chiến tranh Việt Nam năm xưa, ông John Mc Cain đã tức tốc lên tiếng: Các tàu Trung Quốc bao vây và đâm vào tàu của Cảnh sát Biển Việt Nam là biểu hiện của quấy rối hung hăng. Không có gì nghi ngờ rằng Trung Quốc phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về hành động đơn phương nhằm thay đổi hiện trạng này”. “Tất cả các quốc gia có trách nhiệm đều có bổn phận yêu cầu các lãnh đạo Trung Quốc ngay lập tức có các bước đi nhằm làm giảm căng thẳng và trả lại nguyên trạng”.
Và bà Jen Psaki, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ: "Chúng tôi rất quan ngại về những hành động nguy hiểm và đe dọa của các tàu trong khu vực tranh chấp. Hành động đơn phương” của Trung Quốc “dường như là một phần trong cách hành xử tổng thể của nước này nhằm yêu sách chủ quyền theo cách có thể gây hại cho hòa bình và ổn định của khu vực.
Nhưng … ông Trọng không những không bầy tỏ được mối quan tâm cần thiết đối với tình trạng “sơn hà nguy biến”, mà thấy như, ông còn muốn xuê xoa, lấp liếm cho tội ác của “nguời bạn 4 tốt, 16 chữ vàng”.
Ngày 2 tháng 5 giàn HD 981 xâm lăng vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam thì ngày 5 tháng 5 Nguyễn Phú Trọng triệu tập hội nghị toàn quốc để nghe ông đọc một diễn văn lê thê, vô bổ về chống tham nhũng với toàn những câu, những ý nói ở đâu cũng được, nói lúc nào cũng được, không thấy thực tế cụ thể, không có gì mới.
Ngày 7 tháng 5 Trung Quốc tấn công phá hủy khí tài, khí cụ, sát thương binh sỹ của ta thì ngày mồng 8 Nguyễn Phú Trung triệu tập Hội nghị lần thứ 9 Ban Chấp hành Trung ương Đảng để bàn về … văn hóa. Dưới quyền điều hành của ông TBT này, Hội nghị lờ tịt, coi như không nghe, không biết, không mảy may quan tâm đến một sự kiện vô cùng nguy cấp đang diễn ra trên đất nước.
(Trời ơi! với một vị “lãnh tụ” như vậy thì không mất biển, mất đảo, không bị đô hộ bởi Đại Hán cuồng vọng mới là lạ. Cho nên, chúng tôi khẩn thiết mong Hội nghị Trung ương 9 hãy chuyển ngay nội dung để bàn một vấn đề rất sống còn trước mắt: Thay Tổng Bí thư. Bị ngoại bang đô hộ thì còn chống tham nhũng làm gì? Bị ngoại bang đô hộ thì còn xây dựng nền văn hóa nào nữa!).

Tình hình rồi sẽ ra sao?
Trung Quốc chắc chắn đã và sẽ bỏ ngoài tai những điệp khúc phản kháng đã trở nên vô hồn như: Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình được xác định phù hợp với Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển 1982″.
Ông Dương Danh Huy, một nhà nghiên cứu kỳ cựu về Trung Quốc đã rất có lý khi nói: “Trước chủ trương của Trung Quốc, một chủ trương bất di bất dịch bất kể lời lẽ ngoại giao phù phiếm, trước hết Việt Nam cần nhìn nhận rằng việc phản đối phi đối sách chỉ có thể dẫn tới bị chinh phục trên thực tế. Chỉ phản đối phi đối sách là tương đương với thầm chấp nhận bị chinh phục trên thực tế”.
“Cứ để Đảng và Nhà nước lo”, nhưng “dưới sự lãnh đạo tài ba, sáng suốt” của mấy ông lãnh đạo này thì liệu cái “chiến hạm khổng lồ ” HD 981 có sẽ phải rời khỏi vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam không???
Nếu mũi khoan cứ cắm đấy mà chỉ đưa được Trung Quốc vào bàn đàm phán để “gác tranh chấp, cùng khai thác” tức là ta thất bại hoàn toàn. Tức là, Trung Quốc đã đạt được âm mưu biến vùng biển đặc quyền kinh tế của ta thành vùng tranh chấp. Trận thua này sẽ làm tiền đề cho những trận thua tiếp sau. Cái lưỡi bò của họ sẽ liếm hết Biển Đông của ta. Tin cho hay hải quân Trung Quốc lại đang chuẩn bị xây một sân bay trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của ta.
Muốn đuổi được HD 981 đi, chỉ còn cách giao nó cho binh chủng tên lửa đặt trên bờ biển hoặc trong tầu ngầm xử lý. Nhưng, nếu vậy thì tình hình sẽ trở nên rất phức tạp, rất nặng nề. Nhẽ ra, những người lãnh đạo ĐCSVN không được để cho tình trạng như hiện nay diễn ra.
Chắc hẳn Trung Quốc không dám ngang nhiên kéo giàn khoan HD 981 vào hải phận của ta nếu trong chuyến công du Châu Á vừa qua, Tổng thống Obama đến thêm nước thứ 5 mà tại Việt Nam ông cũng có lời tuyên bố tương tự như đã tuyên bố đối với Nhật Bản: “Hoa Kỳ sẵn sàng bảo vệ đồng minh Nhật Bản về an toàn lãnh thổ trong đó có cả quần đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là đảo Điếu Ngư). Các nhà lãnh đạo Philippine do biết thực sự cầu thị cũng đã sẵn sàng chấp nhận sự bảo trợ như thế qua thỏa thuận lịch sử về việc để cho Hoa Kỳ sử dụng lại các căn cứ quân sự trên lãnh thổ mình sau hơn 22 năm rút quân. (Sao Việt không noi tấm gương sáng suốt đó để mời Hoa Kỳ trở lại Cam Ranh?)
Liên minh Nhật Bản – Hoa Kỳ chặn đường đến Senkaku, liên minh Phillipine – Hoa Kỳ chặn đường đến Scarborough nên Trung Quốc đành chọc khe Việt Nam. Trung Quốc chỉ có thể thẳng tay ức hiếp, băt nạt Việt khi thấy Việt Nam bị cô lập.
Tình trạng cô lập do chính tự ta gây ra. Cái trò láu cá vặt chỉ thả vài người: Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi, Nguyễn Tién Trung … hòng đổi lấy TPP trong khi không những không chịu thả Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu Cày, Đỗ thị Minh Hạnh, Nguyễn Văn Lý, Lê Quốc Quân … mà còn bắt thêm Trương Minh Đức, Nguyễn Hữu Vinh … làm cho thế giới tiên tiến vẫn thấy chính quyền Việt Nam là “cái mặt không chơi được”. Chẳng những thế, Hiến pháp sửa đổi vẫn không chịu thừa nhận tự do lập hội, không chịu thừa nhận tự do ngôn luận, không chịu thừa nhận quyền bình đẳng giữa các thành phần kinh tế, không chịu thừa nhận đa sở hữu đất đai …


Làm gì bây giờ?
Đ
ệ đơn kiện ngay Trung Quốc ra Tòa Trọng tài Luật Biển Quốc tế.
Không nên chần chừ, không việc gì phải e ngại đối với khả năng Trung Quốc trả đũa về kinh tế. Hãy noi gương Phillipine. Hơn một năm qua, từ ngày bị kiện (1-2013), Trung Quốc chưa đưa ra được một đòn kinh tế nào đáng kể đối với Phillipines. Chẳng những thế, uy tín của tổng thong Philippines lên cao, toàn dân càng xiết chặt khối đại đoàn kết để cùng đương đầu.
Sự xâm nhập về kinh tế của Trung Quốc đang gây cho ta nhiều hệ lụy, nếu họ dở trò trừng phạt kinh tế thì “ta biêu đầu, họ cũng sứt trán”, đồng thời sẽ tạo điều kiện để ta hạn chế bớt những hệ lụy đang tiềm ẩn nhiều hậu họa khôn lường.
Nhẽ ra, ta đã phải đưa vấn đề Hoàng Sa ra Liên Hiệp Quốc từ lâu, và nếu vậy thì hôm nay đã không có việc họ dám đưa HD 981 vào vùng biển Hoàng Sa này.
Nhanh chóng thiết lập liên minh quân sự với Hoa Kỳ
Hủy diệt HD 981 là khả năng trong tầm tay của ta nhưng e rằng ta không thể đương đầu với Trung Quốc trong trận chiến mở rộng trên Biển Đông.
Chỉ hiểu nội lực là sức mạnh của riêng mình thì dù có vươn lên mạnh mẽ gấp mấy cũng chưa thể đương đầu với Trung Quốc trên Biển Đông. Nội lực phải gồm cả khả năng huy động được sức mạnh của quốc tế gộp vào cho mình. Sức mạnh quốc tế mà hiện nay ta có thể huy động chủ yếu nằm ở Hoa Kỳ. Tiềm lực quân sự các nước Đông Nam Á không lớn. Trong các cường quốc quân sự trên thế giới hiện nay, Hoa Kỳ là một trong mấy nước sẵn sàng chia sẻ với ta hơn cả về mối quan tâm đối với quyền tự do hàng hải trên Biển Đông.
Thực tế lịch sử và phân tích logic cho biết Hoa Kỳ không có nhu cầu (và không còn dám) xâm lăng hoặc đô hộ Việt Nam như âm mưu của bè lũ Đại Hán, cho nên liên minh quân sự với Hoa Kỳ thông qua những ràng buộc bởi những cam kết chặt chẽ sẽ không thể uy hiếp nền độc lập của ta.
Liên minh với Hoa Kỳ, dựa vào Hoa Kỳ không thể xem là hèn, là thương tổn lòng tự hào dân tộc. Không một ai trên thế giới có thể nghi ngờ về ý chí tự lực, tự cường và tinh thần tự tôn dân tộc của người Nhật.
Liên minh với Hoa Kỳ cũng không thể xem là cớ chọc giận Trung Quốc bởi vì Liên minh Việt – Hoa Kỳ không phải để chống Trung Quốc mà là để bảo vệ Biển Đông của ta.
Vừa kết thúc bài viết, nước mắt tôi bỗng giàn giụa khi nghe ca sỹ Nhật Thủy đăng quang ngôi vị Idol Việt Nam 2014 bằng ca khúc “Tự nguyện” với câu hát hào hùng mê đắm “Là người, một lần khi nằm xuống, cùng anh em đứng lên phất cao ngọn cờ”. Thất vọng về bản thân đã gìà (gần 80), thất vọng về những người lãnh đạo, nhưng tôi hoàn toàn tin vào tuổi trẻ Việt Nam, hoàn toàn tin vào dân tộc tôi.
Hà Nội 11 tháng 5 năm 2014, © Nguyễn Thanh Giang
(Nguồn © Đàn Chim Việt)



-

Cổ học tinh hoa Trung Quốc ...
GHÉT CON KHÔNG GIỐNG MÌNH
Doãn Văn Tử sinh được một đứa con, không thấy giống mình, lấy làm giận lắm, thường đánh đập luôn . Một hôm đang cầm gậy đánh, thấy Tử Tư đến chơi bèn nói rằng: "Nó không giống tôi, không phải là con tôi . Tôi lại ngờ mẹ nó có ngoại tình mà đẻ ra nó, nên tôi muốn bỏ ..."
Tử Tư hỏi: "Cứ như ông nói thì vợ vua Nghiêu vua Thuấn cũng chẳng đáng ngờ ư Hai ông là bậc thánh đế mà đẻ ra Ðan Chu và Thương Quân thực không bằng kẻ thất phu. Như thế thì còn cái gì mà giống cha? Cái đạo thường, thì phần nhiều cha mẹ làm sao đẻ ra con được như vậy. Nhưng cha hiền mà đẻ con ngu thì cũng là cái thế thường tự nhiên như thế, chớ nào có phải tội tự người vợ đâu?.."
Doãn Văn Tử nghe hiểu, nói rằng: "Thôi, xin ông đừng nói nữa ". Rồi về sau Văn Tử không bỏ vợ .
(sách Khổng Tùng Tử)
Chú thích: Khổng Tùng Tử là tên bộ sách, ba quyển, 21 thiên của Khổng Phụ làm ra. Khổng Phụ, tên Tử Ngư hay Tử Giáp, cháu đời thứ tám của Khổng Tử .
Lời bàn: Có cha ấy tất phải có con ấy, thường thì vẫn thế . Nhưng không phải cái lý nhất định bao giờ cũng như thế . Có khi cha mẹ rất hay mà đẻ con ra rất dở . Hổ phụ khuyến tử cũng nhiều, chớ ghét đứa con vì nó không giống mình, cầm gậy đánh nó, rồi lại rắp tâm đuổi mẹ nó đi, thì cũng chẳng là tự ái quá mà hóa ra si ư ? Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, cố nhiên là thế . Nhưng đẻ con phải dạy, dạy con là việc rất cần . Nếu đẻ con chẳng dạy, để vậy mà nuôi rồi cứ trách con dở, giận con hư, đó là lỗi nặng của người làm cha mẹ vậy

Người Nước Lỗ Sang Nưóc Việt
Hai vợ chồng người nước Lỗ, chồng khéo đóng giày, vợ khéo đan mũ, muốn đem nhau sang kiếm ăn ở nước Việt.
Có người đến bảo rằng: “Vợ chồng nhà bác đi chuyến này thế nào cũng cùng khổ.
Người nước Lỗ hỏi: Sao bác lại nói thế?
Người kia bảo: Giày dùng để đi, mà người Việt đi chân không, không thích đi giày; mũ dùng để đội, mà người Việt để đầu không, không cần đội mũ. Vợ chồng nhà bác làm giày, đan mũ giỏi thật, song đến ở nước người ta, người ta không dùng đến tài nghề của mình, thì làm thế naò mà không khốn cùng?”
Hai vợ chồng người nước Lỗ nghe nói, không sang nước Việt nữa.
(Hàn Phi Tử)
Giải nghĩa: Việt: tên nước thời Xuân Thu ởvào tỉnh Chiết giang, Giang Tô và một phần Sơn đông bây giờ
Lời bàn: Đến chỗ đi đầu không, mà bán mũ, đến chỗ đi chân không mà bán giày thì cũng giống như mùa rét mà bán quạt, mùa nực mà bán chăn bông, tuy trái nơi và trái thời khác nhau, nhưng cũng là trái, không được việc cho mình mà lại còn để tiếng cười cho thiên hạ nữa. Cho nên người có tài phải tìm nơi đáng ở mà ở chớ đem đàn mà gảy ta trâu thì có ích chi.

CHUYỆN A LƯU
A Lưu là một tên tiểu đồng nhà ông Chu Nguyên Tố . Nó thực là ngây ngô, không được việc gì cả, mà ông Nguyên Tố vẫn nuôi nó suốt đời .
Lúc ông bảo nó quét nhà, nó cầm chổi quanh quẩn suốt buổi mà không sạch được một cái buồng con . Ông giận mắng, thì nó quăng chổi xuống đất, lẩm bẩm nói: "Ông quét giỏi, thì ông phiền tôi làm gì !"
Khi ông đi đâu vắng , sai nó chực ngoài cửa, dù khách quen đến, nó cũng không nhớ được tên ai . Có hỏi, thì nó nói: "Người ấy lùn mà béo . - Người ấy gầy mà lắm râu . - Người ấy xinh đẹp . - Người ấy tuổi tác và chống gậy . .." Ðến lúc nó liệu chừng không nhớ xuể, thì nó đóng cửa lại, không cho ai vào nữa .
Trong nhà có chứa một ít đồ cổ như chén, lọ , đỉnh, đôn . Khách đến chơi, nó đem bầy ra cho xem . Lúc khác về, nó lén đến gõ các thứ ấy, mà nói: "Những cái này có khi bằng đồng mà sao nó đen xì lại như thế này !" . Rồi nó chạy đi lấy cát, lấy đá, lấy nước để đánh .Nhà có cái ghế gãy chân, ông sai đi chặt cành cây có chạc, để chữa lại thì nó cầm búa, cầm cưa đi khắp vườn . Hết ngày, về, nó chìa hai ngón tay làm hiệu mà nói : "Cành cây có chạc đều chỉa trở lên cả , không có cành nào mọc chúc xuống đất ." Cả nhà ai cũng phải phì cười .
Trước sân có vài cây liễu mới trồng . Ông sợ trẻ láng giềng đến nghịch hỏng, sai nó trông nom giữ gìn, đến lúc nó vào ăn cơm, thì nó nhổ cả cây lên mà cất đi một chỗ .
Công việc nó làm, nhiều chuyện đáng bật cười như thế cả .
Ông Nguyên Tố là một người viết chữ chân tốt mà vẽ lại giỏi lắm . Một hôm, ông hòa phấn với mực để vẽ, thấy A Lưu đấy, nói đùa với nó răng : "Mày có vẽ được không ?"
A Lưu đáp: "Khó gì mà không vẽ đươc." Ông bảo vẽ thì A Lư vẽ nét đậm, nét nhạt, nét xa, nét gần, như người xưa nay vốn đã biết vẽ. Ông thấy vậy thử luôn mấy lần, lần nào A Lưu vẽ cũng được như ý cả .
Tự bấy giờ, ông dùng dến A Lưu luôn không lúc nào là rời ra nữa . Sau A Lưu nổi tiếng là một nhà danh họa
Chú thích: Tiểu đồng: thằng nhỏ giúp việc - Chữ châu: lối chữ nho viết phân minh từng nét .
Lời bàn: Quét nhà suốt buổi không sạch được cái buồng con, trồng cây lúc ăn cơm, nhổ cả cây đem vào, người mà ngốc như thế , thì bảo còn dụng làm được gì nữa ! Tuy vậy không nhớ tên người, chỉ nhớ hình người , thấy cành mọc lên, không thấy cành chúc xuống, xem đồ vật biết phân biệt đồng hay đất, thế đủ hay A Lưu có cái trí khuynh hướng về nghề vẽ vậy . Ôi ! gỗ mục vứt đi người kiếm củi vẫn nhặt, đá cuội là xấu, tợ ngọc vẫn dùng, trong trời đất thì không có vật gì là vật bỏ đi, huống chi là người ta tinh khôn hơn vạn vật , lại không được một điều gì khả thủ ư ? A Lưu ngây dại, tưởng là người bỏ đi, thế mà được nổi tiếng về nghề họa, cũng nhờ ông Nguyên Tố có lượng bao dung, biết dụng nhân như dụng mộc . Xem bài này thì cha mẹ dạy con, thầy dạy học trò chẳng nên tìm rõ cái sở trường của mỗi đứa mà dẫn dụ, mà luyện tập nó mặt ấy, ngay tự lúc còn trẻ tuổi, để cho nó may có cơ thành tài được ru ! Ðã đành : Thiên địa vô khí vật, thánh nhân vô khí nhân, nhưng cốt phải biết: nhân tài nhi đốc, (tùy theo cái tài mà bồi bổ khải phát cho nẩy nở ra) thì tài mới thành được .

... thay Thư Mời là giấy Khai Bịnh xin phép cho chồng/vợ được tới nhập tiệc ...

.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...
Đạo
Không - Mô Phật
Nhàn hạ
Vô thường
Khang ninh
Khánh phát
Tâm
Thiền
Vấn tịnh