探索植物生命奥秘

大千世界,生命庞杂,“万物皆有灵”(《中国法轮功(修 订本)》)。“不只是人、动物,还有植物都有生命,在另外空间里任何物质都会体现出生命来。”(《转法轮》)。正见网从今日起将陆续向读者介绍科技界对植 物生命活动的研究和发现

-------------------------------------------------------------

巴克斯特是美国测慌仪专家。1966年他意外地通过测慌仪记录到了植物的类似人类的高级情感活动并随之开展了一系列研究,他的研究轰动了全世界。

“植物是有感情的!”

一 天,巴克斯特把测慌仪接在一棵龙血树(牛舌兰)的叶子上,他想看看往树的根部浇水,多长时间叶子会有反应。植物吸了水会增强导电性, 电阻会降低,纸上的记录曲线应该往上走。可实际画出的是锯齿状向下的曲线。当测慌仪接在人身上时,它会根据人的情绪波动画出不同曲线。龙血树作出的反应就 象人情绪波动时的样子。看来是喝了水高兴了。

植物有感知能力!

他想看看这棵树还会有什么反应。 根据以往的经验, 让人产生强烈反应的办法是让他感觉到威胁:于是巴克斯特就把这棵植物的叶子泡到热咖啡里面,没反应,他想出一招更厉害的:烧一烧接在测慌仪上的叶子。刚想 到这儿,还没等他去拿火柴, 纸上急速出现一条上扬的曲线,等他拿火柴回来,他看到曲线上又出现一个高峰,可能是植物看到他下决心要动手,又吓了一跳。他犹犹豫豫地作着准备,测慌仪记 录的反应不那么强烈了。等他开始做着假装要烧的动作时,植物就没什么反应了。这株植物竟能辨别出来他的真假意图。巴克斯特差点跑到街上去喊: 植物能思考!植物能思考!随着这一惊人的发现他的生活也永远地改变了。

后来巴克斯特和同事用其他仪器和其他植物在全国各地做试验也都观察到类似结果。他发现,把植物叶子摘下来剪碎,放在电极表面, 还能测到这种反应, 屋子里突然进来只狗, 或进来个不友好的人,植物都会有反应。

另一个试验也证明植物的这种感知能力:屋里有个人,还有只蜘蛛。人要限制蜘蛛的活动,蜘蛛躲来躲去。 每次蜘蛛遇到障碍决定摆脱人时, 植物都接收到了。

通过昏厥保护自己

巴 克斯特发现植物在面临极大危险时,会采取一种类似人昏迷的自我保护方法。一天,一位加拿大心理学家去看巴克斯特的植物试验,第一棵植物没反应, 第二棵,第三棵...前五棵都没有反映,直到第六棵才有反应。巴克斯特问心理学家,你在工作中伤害过植物么? 他说:我有时把植物烘干称出它的重量做分析。看来植物遇到这位令他们感到恐惧的心理学家,会让自己晕掉,来回避死亡的痛苦。在这位老兄走了45分钟以后, 这些植物又开始在巴克斯特的测谎仪上恢复了知觉。

美洲印第安人有一种古老仪式也体现了人与植物交流的重要性。他们要跟“玉米妈妈”交流, 达成友好共识:你的孩子(玉米种子)养活我的孩子,我也让我的孩子养活你的孩子(世世代代种玉米)。 有些文化中流传的东西,可能被现代人一笑了之地嗤为“迷信” 那些做法其实不一定像我们想象的源于一种对自然的畏惧, 很可能是出于对自然的了解。 现在巴克斯特用仪器测到了植物的情感反应, 过去的印第安人没有这些仪器,他们不需要仪器去帮助他们相信。

植物能当测慌专家

一般做测慌试验要把仪器接在嫌疑人身上, 然后问他一些精心设计的问题。人总有明白的那一面即通常说的“良心”。所以,不管有多少理由和借口,说慌或做坏事时,他自己心里清楚那是谎言,那是坏事。 因而身体上的电场会有变化, 被仪器记录下来.。

巴克斯特做的一个试验并没有把测慌仪接在人身上, 而是接在植物上。结果发现植物也能分辨人是否在说谎。 他问一个人的出生年代, 报了7年代, 其中有一个是正确的。 但是让这个人把7 个都否定,结果那个正确年代被否定的时候,记录纸上出现一个高峰。

纽 约若克兰德(ROCKLAND)州立医院的医学研究部主任阿里斯泰德 依塞(ARISTIDE ESSER)博士重复过这个实验: 让一名男子对一些问题给出错误的回答,结果他从小苗养大的那棵植物一点没有包庇他,把错误回答都反映在记录纸上。依塞曾经笑话过巴克斯特, 现他得自食其果了。

【编者按】

过去人常说: 若要人不知,除非己莫为。或者说, 三尺头上有神灵,意思是说神在看着呢。 不管神灵在头上还是在哪里, 在一旁不声不响的植物都知道实际情况是什么。因为人做过什么事都是客观存在的。物质是不灭的。

识别凶手

为 了测试植物的识别能力, 巴克斯特找了六个学生,蒙上眼睛从帽子里抽签, 其中一个签上写着任务: 屋里有两棵植物,把其中一颗连根拔起, 踩碎。这个“凶手”必须自己干, 任何人都不知道是谁是“凶手” (免得活下来的那棵植物从他们的思想中看出来)。实验的设置是使那棵植物成为唯一的证人。

当这个没被踩死的植物接上仪器之后, 每个学生在它面前走过, 对五个人都没反应。只在那个干坏事的人走过时,电子笔开始疯狂地跳动。 这说明植物有记忆并且能识别“凶手”。

遥感功能

植物跟主人之间也有着亲密的纽带。 例如当巴克斯特从新泽西回到纽约时,他发现纸上记录有植物都有反应,不知这些植物是说“放心了”, 还是 “欢迎归来”,而且作出反应的时间是他主人在新泽西决定回纽约的时候。

此外,巴克斯特在各地讲课中介绍1966年那次意外试验。每当他用幻灯打出那棵龙血树的照片时,.留在办公室的龙血树就有相应的反应。而他的朋友坐飞机去700英里以外的地方,结果每次飞机着陆时她的紧张心态都被自己养的植物记录下来。

生命无大小

巴 克斯特发现, 植物看到一些活组织死亡,会在纸上反映出一种固定的曲线。 例如, 把活蹦乱跳的盐水虾扔到锅里煮, 植物作出强烈反应。 他把果酱拌进酸奶, 果酱中的防腐剂杀死了一些乳酸菌, 热水倒进水池, 杀死了管道中的细菌, 植物都会有类似反应。令他惊奇的是植物对那样微小的生命都有感知能力。

新泽西的细胞学家米勒(HOWARD MILLER)博士认为, 生命在细胞水平上都存在着意识。当巴克斯特把电极接入各种细胞溶液, 如变形虫,草履虫, 酵母菌, 血液,精子等,他发现, 捐献精子的人如果在场, 精子会作出反应。这说明单细胞中也存有整体生命的全部思维。大脑不一定像我们一般认为的是一个记忆存储器, 它可能只是个信息转换台。巴克斯特说, 可能不止细胞具有感知能力, 分子,原子,甚至原子核中的粒子,都可能有意识,有感知能力。如果真是这样,人们以往认为的没有生命的东西都需要重新看待了。

我 们人衡量周围的事物都有一个标准, 以自己的身体做比例尺来看其它东西的大小, (以个人的好恶观念衡量其它人的好坏)。 什么是真正的大,真正的小呢? 什么才是生命的定义呢? 如果人不受五种感官的局限, 也能像植物那样与其他生命沟通, 也许会发现一个全新的世界。

鸡蛋的心跳

巴 克斯特没想到他打破一只生鸡蛋植物都有很大反应, 就把仪器接在鸡蛋上看鸡蛋自己的感觉。9个小时,纸上记录的就像小鸡胚胎的心跳一样, 每分钟160-170下的节奏。跟孵化器中呆了三四天的小鸡胚胎一样,可那鸡蛋是商店买的,没有受精的,里面也没有血液循环的组织结构。怎么解释一下一下 的脉搏呢?

已故的波尔(HAROLD SAXTON BURR)教授1930-1940年代在耶鲁大学医学院做的试验就发现,植物,树,人,细胞周围都有能量场。在经过一些考虑后,巴克斯特决定先放一放他的 植物实验去开拓他的鸡蛋实验带来的影响,因为这可能直接关系到生命的起源问题

人们刚刚开始认识和了解这些传统科学体系 还不能解释的现象。世界是复杂的,多层面的,认识世界的方法也不是单一的。 如果更多的人不是抱着狭隘的观念去排斥,而是投入这方面的研究, 一定会把我们已知的领域向外扩展。随着视野的扩大, 我们看到的就会是越来越完整的真正的象,真象。

(未完待续)

Đời sống bí mật của cây cối

Cleve Backster là một chuyên gia người Mỹ về phát hiện nói dối. Vào năm 1966, bằng cách sử dụng một máy dò nói dối, ông đã tình cờ khám phá ra rằng thực vật cũng có những hoạt động cảm xúc ở cấp cao và khá tương đồng với cảm tình ở con người. Ông đã thực hiện một chuỗi các nghiên cứu làm chấn động cả thế giới.

Thực vật cũng có cảm tình

Một ngày, Backster nối một máy dò nói dối với những chiếc lá của cây huyết dụ, thường được biết với cái tên “cây rồng”. Ông muốn biết sau bao lâu thì những chiếc lá phản ứng khi ông tưới nước vào rễ của cây. Trên lý thuyết, một cái cây sẽ gia tăng tính dẫn và giảm sự kháng cự khi nó hấp thụ nước, và đường cong được ghi lại trên biểu đồ sẽ có hình hướng lên. Nhưng sự thật là, đường vẽ lại cong xuống dưới. Khi một máy dò nói dối được nối vào cơ thể người, bút vẽ sẽ ghi lại những đường cong khác nhau phụ thuộc vào sự thay đổi trong tâm trạng con người. Sự phản ứng của cây huyết dụ cũng lên xuống như là tâm trạng con người. Dường như nó rất hạnh phúc khi được uống nước.

Thực vật có tri giác ngoại cảm

Backster muốn biết liệu thực vật có thể có phản ứng nào khác không. Theo kinh nghiệm của ông, Backster biết rằng có một cách tốt để gây ra phản ứng mạnh mẽ đó là lấy người này để đe dọa người kia. Vì vậy, Backster nhúng lá cây vào nước cà phê nóng. Không có phản ứng nào xảy ra. Ông bèn nghĩ ra một điều đáng sợ hơn: đốt chiếc lá mà được nối với máy dò nói dối. Với ý nghĩ này, thậm chí trước khi ông làm thí nghiệm, một đường cong lập tức được vẽ lên giấy. Khi ông trở lại với một bao diêm, ông thấy một đường cong khác xuất hiện. Dường như khi cái cây thấy ông quyết tâm đốt nó, nó đã rất sợ sệt. Nếu ông do dự hay ngập ngừng khi muốn đốt cái cây, phản ứng được ghi lại bởi máy dò nói dối là không rõ ràng. Và khi ông giả vờ đốt chiếc lá, cái cây hầu như không có phản ứng gì. Cái cây thậm chí còn có thể phân biệt được ý định thực sự hay là sự giả vờ. Backster gần như đã chạy ra ngoài phố và hét lên rằng: “Thực vật cũng có cảm tình! Thực vật cũng có cảm tình!” Với khám phá đáng kinh ngạc này, cuộc sống của ông đã thay đổi mãi mãi.

Sau này, khi Backster và đồng nghiệp làm các thí nghiệm khắp đất nước với các dụng cụ khác nhau và các loại cây khác nhau, họ đã quan sát được những kết quả tương tự. Họ khám phá ra rằng thậm chí nếu lá cây bị bứt ra hay bị cắt thành từng mảnh, phản ứng tương tự cũng xảy ra với những mảnh lá này khi chúng được đặt gần điện cực của máy dò nói dối. Khi một con chó hay một người thiếu thân thiện thình lình bước vào, cái cây cũng lại có phản ứng.

Thực vật là chuyên gia về phát hiện nói dối

Nhìn chung, khi tiến hành thí nghiệm với máy dò nói dối, các cực được nối vào người bị tình nghi và người bị tình nghi được hỏi các câu hỏi đã được thiết kế tỉ mỉ. Ai cũng có một phần minh bạch của mình, thường được gọi là “lương tri.” Vì vậy, không kể là bao nhiêu lý do và cớ mà một người viện vào, thì khi nói dối hay thực hiện một hành vi xấu, người đó biết rõ rằng đó là một sự lừa dối, hay một hành vi xấu. Do đó, trường điện của thân thể người đó thay đổi, và sự thay đổi này có thể được ghi lại bởi các thiết bị.

Backster đã làm một thí nghiệm, trong đó ông nối máy dò nói dối vào một cái cây và rồi hỏi một người vài câu hỏi. Kết quả là, Backster đã khám phá ra rằng cái cây có thể nói được người ấy có nói dối hay không. Ông hỏi người đó năm sinh, đưa cho anh ta bảy sự lựa chọn và hướng dẫn anh ta trả lời “không” với tất cả số đó, trong đó có một câu trả lời đúng. Khi người đó trả lời “không” với năm sinh chính xác, cái cây có phản ứng và một hình chóp nhọn trên giấy được vẽ ra.

Tiến sĩ Aristide Esser, trưởng nhóm nghiên cứu y tế thuộc Bệnh viện bang Rockland tại New York, đã làm lại thí nghiệm này bằng cách hỏi một người đàn ông một câu hỏi mà có câu trả lời không chính xác ở phía trước một cái cây mà anh ta đã chăm sóc nó từ khi nó mới nảy mầm. Cái cây không che dấu cho người chủ của nó chút nào. Câu trả lời không chính xác được phản ánh ở biểu đồ được vẽ trên giấy. Ông Esser, người không tin Backster, đã tận mắt chứng kiến rằng lý thuyết của Backster là hoàn toàn đúng đắn.

Thực vật có thể nhận ra con người

Để kiểm tra xem liệu một cái cây có thể nhận ra các đồ vật hay không, Backster đã gọi tới sáu sinh viên, bịt mắt họ, và yêu cầu họ rút thăm từ một chiếc mũ. Một trong số các sự lựa chọn có hướng dẫn về việc nhổ rễ hai cái cây trong phòng và phá hoại nó bằng cách dẫm chân lên. “Kẻ sát nhân” phải làm điều đó một mình, và không ai biết được danh tính của thủ phạm, bao gồm cả Backster. Bằng cách đó, cái cây còn lại không thể cảm nhận được ai là “kẻ giết người” từ ý nghĩ của mọi người. Thí nghiệm được thiết kế để cái cây sẽ là nhân chứng duy nhất.

Khi cái cây còn lại được nối vào một máy dò nói dối, mỗi sinh viên được yêu cầu phải đi qua nó. Cái cây không có phản ứng gì với năm sinh viên. Khi người sinh viên đã thực hiện hành vi ‘tội ác’ đi ngang qua, bút điện tử bắt đầu vẽ một cách điên cuồng. Phản ứng này chỉ ra cho Backster rằng những cái cây có khả năng ghi nhớ và nhận diện con người hay đồ vật mà làm hại chúng.

Xúc cảm từ cự ly xa

Cây cối có một mối liên hệ mật thiết với chủ sở hữu chúng. Lấy ví dụ, khi Backster trở về New York từ New Jersey, ông thấy trên biểu đồ ghi lại rằng tất cả những cái cây của ông đều đã có phản ứng. Ông tự hỏi liệu những cái cây có chỉ ra rằng chúng cảm thấy “nhẹ nhõm” hay “chào đón” khi ông trở về hay không. Ông để ý rằng thời gian mà những cái cây phản ứng là thời điểm mà ông đã quyết định trở về nhà từ New York.

Xúc cảm với đời sống ở mức vi quan

Backster đã khám phá ra rằng đường cong cố định tương tự sẽ được vẽ trên biểu đồ khi cây cối dường như cảm giác được cái chết của bất kỳ một mô sống nào, thậm chí ở mức tế bào. Ông tình cờ chú ý đến điều này khi ông trộn mứt vào sữa chua mà ông định ăn. Dường như, chất bảo quản có trong mứt đã giết chết một vài vi khuẩn gây men trong sữa chua, và những cái cây có thể cảm thụ được điều này. Backster cũng đã khám phá ra rằng cây cối có phản ứng khi ông đổ nước nóng vào bồn. Dường như chúng cảm thụ được cái chết của những vi khuẩn ở trong đường ống nước. Để kiểm nghiệm giả thuyết này, Backster làm một thí nghiệm và thấy rằng khi tôm biển được cho vào nước sôi thông qua một cỗ máy tự động và không cần con người tham gia, cây cối có một phản ứng rất mạnh mẽ.

Nhịp đập tim của một quả trứng

Lại trong một lần tình cờ, Backster để ý đến các phản ứng của cây cối khi ông đập một quả trứng. Ông quyết định theo đuổi thí nghiệm này và nối quả trứng với thiết bị của ông. Sau chín giờ đồng hồ, biểu đồ ghi lại được nhịp đập tim của một bào thai gà con – từ 160 đến 170 nhịp đập trong một phút – tương đương với bào thai gà con ở trong lò ấp trứng từ ba đến bốn ngày. Tuy nhiên, quả trứng này là một quả trứng chưa được thụ tinh mà ông mua trong cửa hàng. Cũng không có hệ thống tuần hoàn máu ở bên trong quả trứng đó. Backster liệu có thể giải thích như thế nào về xung động [nhịp tim] của quả trứng này?

Trong các thí nghiệm được tiến hành bởi Trường Y của Đại học Yale trong những năm 1930 và 1940, người mà sau này là giáo sư Harold Saxton Burr đã khám phá ra rằng có tồn tại trường năng lượng xung quanh thực vật, cây cối, con người, và các tế bào. Backster nghĩ rằng các thí nghiệm của Burr có thể đưa ra câu trả lời cho quả trứng của ông. Ông đã quyết định đặt qua một bên các thí nghiệm với cây cối của ông trong một khoảng thời gian và thay vào đó bằng các thí nghiệm với trứng, qua đó tìm hiểu các vấn đề liên quan đến nguồn gốc của sự sống.

Tham khảo:


.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...