Tỷ phú “2 đô” và huyền thoại Việt trên đất Mỹ

Chuyện về một thanh niên người Việt đặt chân đến Mỹ với vỏn vẹn 2 USD trong túi, và rồi 15 năm sau, anh đã bán công ty riêng của mình với giá 1,8 tỉ USD đang trở thành huyền thoại trong thế giới công nghệ cao.

Câu chuyện thành công đầy ấn tượng của nhà doanh nghiệp trẻ người Việt tên làTrung Dung đang thu hút giới truyền thông Mỹ. Những bài viết về ông xuất hiện trên các báo và tạp chí nổi tiếng như Forbes, Fortune, Financial Times, Wall Street Journal, San Francisco Chronicle... và trong cuốn sách Giấc mơ Mỹ của biên tập viên đài CBS Dan Rather.

Từ ước mơ của một người con hiếu thảo...

Bước ngoặt lớn đầu tiên đến với ông 20 năm trước đây khi ông là một chàng trai 17 tuổi.

Ông Trung Dung rời Việt Nam sang Mỹ năm 1984. Lúc bấy giờ, trong túi ông chỉ có vỏn vẹn 2 USD, và vốn tiếng Anh của ông cũng rất ít ỏi. Lúc đầu ông và người chị xin được lưu trú ở Louisiana, một nơi có khí hậu ấm áp, nhưng cuối cùng hai chị em lại được đưa đến Boston. Ông Dung gọi đó là số phận. Một năm sau, ông may mắn vượt qua được kỳ thi tương đương trung học và ghi tên học hai môn Toán và Tin học ở Trường Đại học Massachusetts ở Boston. Ông tiếp tục vừa học vừa làm đủ thứ công việc ở Boston, từ rửa chén bát trong nhà hàng đến kỹ thuật viên trong các phòng máy tính để nuôi sống bản thân và gia đình. Hàng tháng ông trích một phần ba khoản thu nhập - từ 300 đến 400 USD - để gửi về gia đình ở Việt Nam. Cuối cùng ông đã lấy được hai bằng đại học về toán và tin học, đồng thời hoàn tất một phần lớn chương trình cao học.

Cũng trong thời gian đó, mẹ ông bị bệnh ung thư, ông phải tạm dừng việc học để đi làm toàn thời gian hầu có tiền lo cho mẹ. Để giúp mẹ vượt qua những cơn đau, ông kể với mẹ về ước mơ thành lập một công ty, một công ty của riêng ông. Cuối năm 1995, sau khi mẹ ông mất, ông từ bỏ công việc chạy thử phần mềm để theo đuổi kế hoạch của ông: phát triển một chương trình có thể giúp các công ty chỉ đạo, kiểm soát, quản lý công việc kinh doanh qua mạng. Do không có đủ tiền mua máy tính xách tay, ông đành phải gắn chiếc máy tính cá nhân cồng kềnh và màn hình 17-inches lên chiếc xe hơi Honda Civic rồi kéo lê nó đi từ nơi này đến nơi khác để giới thiệu phần mềm của mình. Nhưng do ông không có thành tích trong quá khứ, nên ông chẳng thể thu hút được sự chú ý của các doanh nghiệp. Vốn đã ốm yếu, ông lại càng ốm hơn do bị sụt cân và trở nên xanh xao vì mất ngủ do bị giằng xé giữa sức ép phải nuôi sống gia đình và thực hiện ước mơ của mình.

May mắn thay, một người bạn giới thiệu ông cho Mark Pine, nguyên là Ủy viên Ban Quản trị Sybase Inc. đã về hưu nhưng vẫn muốn nhảy vào ngành công nghệ kỹ thuật cao. Đó là một cơ hội khác mà Dung quyết định không để vuột mất. Đóng gói chiếc máy vi tính cồng kềnh và áo quần, Trung Dung đến nhà của Mark Pine ở Walnut Creek. Với kiến thức về máy tính, ông Trung Dung thành lập OnDisplay, chương trình giúp các doanh nghiệp lấy dữ liệu từ những vị trí khác trên mạng trong khi vẫn ở tại chỗ của mình.

Thành công

Được sự hỗ trợ của Mark Pine, OnDisplay trở thành một trong những công ty phần mềm thành công, thu hút những khách hàng như Travelocity.com. Ý tưởng của ông thuyết phục được các nhà đầu tư và ông đã có thể huy động được 35 triệu USD từ các nhà đầu tư trước khi chuyển sang cổ phần hóa. Và khi công ty chuyển sang cổ phần hóa (năm 1999), trị giá cổ phiếu của ông Trung Dung trên giấy tờ là 85 triệu USD. Năm tháng sau, công ty và thương hiệu của nó được chuyển nhượng cho Vignette với cái giá 1,8 tỉ USD. Ông Trung Dung không xác định rõ số cổ phiếu của ông là bao nhiêu, chỉ nói rằng “không nhiều như mọi người nghĩ”.

Câu chuyện của một Việt kiều từ số vốn 2 USD gầy dựng nên một sản nghiệp 1,8 tỉ USD có thể kết thúc ở đó. Nhưng không. Ở khu trường sở Bishop Ranch tại San Ramon, trong tòa cao ốc cạnh trụ sở cũ của OnDisplay, Trung Dung lại mở một công ty phần mềm mới, một công ty mà ông hy vọng sẽ làm lu mờ công ty đầu của ông.

Ông Trung Dung có thể “gác kiếm” sống cuộc đời vương giả, lái chiếc Porsche chạy vòng vòng, một trong rất ít vật dùng mà ông chi tiêu (“hoàn toàn phung phí tiền bạc”, ông đỏ mặt thừa nhận). Hiện nay ông đã lập gia đình, đi du lịch với vợ - người đang theo học bác sĩ chuyên ngành ung thư ở UC San Francisco. Ông cũng mua một ngôi nhà ở đó cho cha và một ngôi nhà ở Nam California cho bố mẹ vợ. Nhưng trong nhiều tháng dài, ông vẫn khao khát muốn bắt đầu một công ty khác.

Nhiều người cho rằng ông Trung Dung sẽ nghỉ ngơi để tận hưởng cuộc sống vương giả sau khi đã có một gia tài đồ sộ: 1,8 tỉ USD. Không hề có chuyện đó. Đó không phải là phong cách của ông Trung Dung. “Tôi hiểu rằng tôi đang trở nên nổi tiếng, được nhiều người biết đến, nhưng tôi cố gắng để vẫn là tôi như trước đây, bằng cách luôn ghi nhớ về nơi mà tôi đã từ đó đến đây. Tôi chẳng bao giờ cho rằng chuyện gì là ăn chắc cả”.

Ông Trung Dung không hề dừng lại. Ông đầu tư 1 triệu USD tiền túi vào Fogbreak và tìm kiếm nguồn vốn, lần này thì dễ dàng hơn, từ những nhà đầu tư như Mark Pine. Với Fogbreak, ông Dung đặt mức yêu cầu cao hơn trước. Vừa là sáng lập viên, vừa đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành, ông muốn làm cho Fogbreak phát triển thành một công ty lớn và có lợi nhuận ngang ngửa với PeopleSoft nổi tiếng của Mỹ. Yu Hao Lin, cố vấn nghiệp vụ và đầu tư vốn ở San Jose, người đồng sáng lập Vietnamese Silicon Valley Network, mà Dung là giám đốc, từng hỏi ông hồi năm ngoái: “Anh đã làm ra được rất nhiều tiền, tại sao anh lại vẫn cứ muốn làm việc?”. Ông nhớ câu trả lời của Trung Dung: “Anh biết không, với mỗi 100.000 USD mà tôi làm ra được, thì tôi có thể làm được bao nhiêu điều tốt cho người dân Việt Nam?”.

Một ông chủ cần kiệm

Hiện nay Fogbreak vẫn đang đối mặt với những thách thức của thị trường kỹ thuật cao, đang tăng cao trong những tháng gần đây, nhưng không đến nỗi nóng bỏng như thời OnDisplay. Oracle Corp và PeopleSoft xích lại gần nhau trên thị trường phần mềm, trong khi đó các doanh nghiệp vẫn còn thận trọng khi mua những sản phẩm của một công ty mới phát triển mà họ lo rằng sẽ không còn tồn tại trong những năm tới. Dung chẳng hề nhụt chí.

“Là một nhà doanh nghiệp, chúng ta không thể định giờ cho thị trường. Do đó, nếu bạn nghĩ rằng bạn có ý kiến hay, bạn cần phải biến nó thành hiện thực, bất kể thị trường đang lên hay xuống”.

Mark Pine: “Trung Dung là dạng người không để cho trở ngại ngăn chặn đường đi của anh”.

Trụ sở chính của Fogbreak, công ty mới của ông Trung Dung, chẳng chút tối tân, tiên tiến. Nó chẳng có chút gì đi đôi với một người vừa tạo lập một gia tài kếch xù. Chẳng có cô thư ký xinh đẹp chào đón khách ở tiền sảnh, mà chỉ có một số những phòng ngủ nhỏ trống rỗng với màu sắc và thiết kế giản dị. Từng cả gan thành lập công ty trong bối cảnh kinh tế suy sụp, ông Trung Dung hiểu rằng không được hoang phí trong chi tiêu. Thế nên ở Fogbreak, mỗi USD đều được chi tiêu một cách cẩn trọng. Ông Dung thà không có thư ký và một văn phòng xa hoa lộng lẫy để mà tập trung tất cả phục vụ cho nhu cầu của khách hàng.

“Bạn không thể lấy hàng triệu USD của một công ty để làm ra một sản phẩm mà chẳng hề cảm thấy có trách nhiệm nếu như cuối cùng nó không hiệu quả”, ông Dung nói. Ông dùng 1 triệu USD tiền riêng để đầu tư cho Fogbreak.

Ông Dung hiểu rằng có một số người nghĩ rằng ông sẽ thành công một cách dễ dàng một khi ông đã đạt đến đỉnh cao và chẳng liều lĩnh để làm hỏng câu chuyện của một kẻ trắng tay trở thành tỉ phú.

Nhưng ông Trung Dung làm tất cả điều đó không chỉ vì tiền. Những người từng gặp ông Dung, nay đã là một tỉ phú, từng chỉ là một chàng thanh niên với hai bàn tay trắng miêu tả về ông: Khiêm tốn. Ông Dung là người biết nắm bắt cơ hội một cách nghiêm túc.

Tên: Trung Dung

Tuổi: 37

Trình độ: Cử nhân vi tính và toán học ứng dụng của Trường Đại học Massachusetts, Boston năm 1988; Hoàn tất chương trình đào tạo Tiến sĩ Tin học của Trường Đại học Boston.

Nơi cư trú: Alamo.

Chức vụ: Giám đốc điều hành Công ty Phần mềm Fogbreak. “Tôi là người rất may mắn. Tôi vẫn không thể nào hình dung được rằng tôi lại có được cơ hội như ngày hôm nay. Đó là lý do tại sao tôi nghiêm túc khi tôi nói rằng nếu tôi không làm một điều gì tương tự như thế thì quả là ngu xuẩn, vô đạo đức, tội ác. Rất ít người có cơ hội để làm điều gì tương tự như thế. Với tôi, đó là tội ác nếu tôi không phấn đấu”.

Tố Loan - Ngọc Thịnh

(Theo San Francisco Chronicle, Contra Costa Times,

“Đây là con người tài năng và đặc biệt lắm đấy!” - Câu đầu tiên tôi được nghe giới thiệu về Trung Dung là như vậy. Cuộc gặp chỉ trong vòng 5 phút với người đàn ông có đôi mắt sáng, bề ngoài giản dị và khiêm tốn này khiến tôi tò mò về anh...

Trung Dung

Sinh năm 1967, sang Mỹ năm 1985.

Cử nhân ngành Toán và Khoa học máy tính, ĐH Massachusetts

Tiến sĩ ngành Khoa học máy tính, trường ĐH Boston

Là người sáng lập và giám đốc điều hành công ty Fogbreak Software, chuyên về các ứng dụng DN để tối ưu hoá khả năng linh hoạt và hiệu suất của dây chuyền sản xuất

Được Tổng thống Mỹ bổ nhiệm làm thành viên Hội đồng quản trị của Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF)

Đang sống với vợ và con gái 2 tuổi rưỡi ở thành phố Alamo, bang California, Hoa Kỳ

Theo thói quen, địa chỉ đầu tiên mà tôi tìm đến để giải toả thắc mắc là trang web Google. Thật bất ngờ, kết quả đầu tiên nhận được là Wikipedia, trang Bách Khoa Toàn Thư điện tử phổ biến nhất thế giới.

Bên cạnh tấm ảnh của Trung là những thông tin vắn tắt: Sinh ra và lớn lên ở miền nam Việt Nam, sang Mỹ năm 17 tuổi. Là người sáng lập và giám đốc điều hành của hai công ty phần mềm lớn On Display, Inc. và Fogbreak Software. Giải thưởng Đuốc Vàng trao tặng cho người Việt tiêu biểu ở Mỹ trong đại hội cộng đồng Việt Nam hàng năm tổ chức tại Washington, D.C. năm 2004. Câu chuyện cuộc đời và sự nghiệp của anh đã được đăng tải trên các tờ báo nổi tiếng: Forbes, Financial Times, Wall Street Journal, và San Francisco Chronicle... là một trong 17 tấm gương về thành công của người nhập cư trên nước Mỹ trong cuốn sách của Dan Rather: “Giấc mơ nước Mỹ” (The American Dream).

Ngoài ra còn hàng loạt kết quả khác giới thiệu chàng trai trẻ này là một trong những doanh nhân Việt kiều trẻ thành đạt nhất tại Mỹ, là nhà đầu tư sáng lập và thành viên Hội đồng quản trị của Công ty phần mềm DICentral, nhân vật tiêu biểu của Tổ chức pháp lý về di dân Hoa Kỳ, và thành viên danh dự của nhiều hội Việt Kiều ở Mỹ…

"Tôi có một ước mơ..."

Con đường sang Mỹ lập nghiệp của Trung Dung khá truân chuyên. Đến Hoa Kỳ với vẻn vẹn chỉ 2 USD trong túi và vốn tiếng Anh hầu như là con số không, đó là năm Trung Dung 17 tuổi.

Hơn hai chục năm sau, khi người thanh niên ấy xuất hiện ở phòng khách của toà soạn báo TS, chúng tôi khó có thể tưởng tượng anh đã là một “đại gia” ở Sillicon Valley, sở hữu hai công ty phần mềm lớn có giá trị lên đến hàng tỷ đô la. Trước mặt chúng tôi là một người Việt giản dị, bình thản, giọng nói miền Nam trầm ấm và phong thái rất khiêm tốn. Đó có lẽ là những điểm không thay đổi mấy kể từ ngày anh sang Mỹ.

“May mắn là yếu tố rất quan trọng. Nhưng yếu tố quan trọng hơn nữa là phải có một ước mơ thật sự, phải biết những gì mình muốn làm. Martin Lurther King - người đầu tiên nghĩ đến quyền bình đẳng giữa người da đen và da trắng - có một câu nói nổi tiếng “I have a dream" (Tôi có một ước mơ). Tôi nghĩ tất cả mọi người đều nên có một ước mơ. Sau khi có nó rồi thì tuỳ theo sức lực mà đầu tư vào nó, và hy vọng một ngày nào đó sẽ đến được đích". Trung Dung lý giải về những thành công của mình một cách giản dị.

Với cậu học sinh 17 tuổi Trung Dung ngày đó, có lẽ ước mơ lớn nhất là thoát khỏi cuộc sống nghèo khổ bằng tấm bằng Đại học. Mặc dù với vốn tiếng Anh ít ỏi nhưng nhờ trình độ toán và khoa học tự nhiên cao, Trung đã may mắn được nhận vào ĐH Massachusetts. Không bỏ lỡ cơ hội, mỗi học kỳ anh lấy đều đều 8-9 lớp trong khi vẫn xoay đủ nghề: hầu bàn ở nhà hàng, lao công bệnh viện… để có tiền trả học phí, trang trải các chi phí cá nhân và gửi về cho gia đình ở Việt Nam.

Tốt nghiệp ĐH, Trung học lên lấy tiếp tấm bằng tiến sĩ ngành Khoa học máy tính và có ngay việc làm ổn định trong một công ty phần mềm thương mại điện tử ở Massachusetts từ trước khi ra trường.

Tưởng như anh đã có thể tự hài lòng vì giấc mơ của mình đã thành hiện thực nhưng khi nhìn thấy cơ hội tự phát triển một ý tưởng kinh doanh mạng, Trung không thể nghĩ đến việc làm cái gì khác hơn là tập trung vào xây dựng công ty với ý tưởng này. Anh quyết tâm từ bỏ công việc đang có để theo đuổi ước mơ mới, như thế có nghĩa là bỏ đi cơ hội có được một tài sản cổ phiếu trị giá 1 triệu USD!

OnDisplay - Công ty phần mềm đầu tiên của Trung Dung ra đời từ một khái niệm tưởng chừng đơn giản: chế tạo một phần mềm tổng hợp thông tin từ các trang web khác và sắp xếp lại theo thứ tự tiện dụng nhất cho người sử dụng. Là người đầu tiên nhận thấy tiềm năng kinh doanh của ý tưởng này, song với vốn kinh nghiệm trên thương trường còn quá ít ỏi, anh đã vấp phải những lời từ chối của các nhà đầu tư.

Đúng lúc tưởng như bế tắc nhất, OnDisplay đã lọt mắt xanh một đại gia về thương mại điện tử: Mark Pine, giám đốc điều hành một bộ phận quan trọng của công ty Sybase, một công ty thiết kế phần mềm dữ liệu lớn. Ông là người có kinh nghiệm dày dặn trên thương trường cũng như linh cảm sắc bén trong tìm kiếm đối tác, sau khi gặp Trung Dung ông nói: “Tôi nhìn thấy tiềm năng ở Trung và tin tưởng vào anh”.

Mark Pine đã nhận lời làm giám đốc điều hành của OnDisplay. Chỉ sau 2 tuần, giá trị của OnDisplay đã tăng vọt. Công ty này nhanh chóng kiếm được trên 80 khách hàng, trong đó có công ty dịch vụ thương mại điện tử và e-portal lớn như Travelocity. OnDisplay còn hợp tác chiến lược với các đại gia như IBM và Microsoft cũng như các công ty mới nổi giàu tiềm năng như Ariba, BroadVision, và CommerceOne…

Năm 2000, một tập đoàn lớn đã mua lại OnDisplay với giá 1,8 tỷ USD, mang lại cho Trung Dung một tài sản khổng lồ.

Nhưng ước mơ của Trung Dung cũng chưa dừng lại ở đây. Chuyển về California, cái nôi công nghệ của nước Mỹ, chàng trai trẻ tiếp tục đầu tư thành lập công ty thứ hai, Fogbreak Solutions, chuyên về các ứng dụng DN để tối ưu hoá khả năng linh hoạt và hiệu suất của dây chuyền sản xuất. Fogbreak đã nhận được đầu tư của các công ty lớn như Matrix Partners, Greylock, và Sigma Partners.

May mắn chắc chắn là yếu tố không thể thiếu trên con đường đến thành công của người Việt kiều còn khá trẻ này. Song có một điều không thể phủ nhận: Đây là “may mắn” dành cho người có tầm nhìn, bản lĩnh, làm việc nghiêm túc, và biết nắm bắt cơ hội!

Anh có thể chia sẻ một vài kinh nghiệm với các bạn trẻ Việt Nam?

Thời điểm này ở VN có rất nhiều cơ hội cho mọi tầng lớp muốn làm việc. Với các bạn trẻ Việt Nam, các bạn hãy xác định một ước mơ, sau đó bỏ công sức đầu tư để có đủ khả năng, vì nếu có ước mơ mà không có khả năng thì thực hiện nó xa vời quá. Trong một buổi nói chuyện với các sinh viên của quỹ VEF, tôi cũng có nói: cần nhất là phải trang bị học vấn. Học vấn cho mình cơ hội theo đuổi ước mơ.

Một điểm nữa cũng rất quan trọng: làm một mình rất khó. Thường tôi không làm một mình được mà phải làm chung với một nhóm bạn bè. Người này mạnh về vấn đề này, người kia mạnh về vấn đề kia. Nếu có một nhóm bạn bè cùng có chung một ước mơ thì có thể nâng đỡ nhau rất nhiều...

Kinh nghiệm của Trung Dung là tìm đến các bạn bè cùng chí hướng, và từ họ lại tìm thêm những người khác, tạo thành mạng lưới công việc cho mình. “Cho đến bây giờ vẫn vậy. Mỗi khi làm việc gì tôi luôn làm với nhóm, chứ còn làm một mình thì nhiều khi ngày nắng ngày mưa mình cảm thấy buồn chán, muốn bỏ luôn. Ít nhất một nhóm bạn bè thì có thể nâng đỡ nhau vượt qua những lúc đó".

“Biết sẽ trở về nhưng không biết chừng nào thôi!”

Đây là lần đầu tiên, Trung Dung trở về quê nhà kể từ khi rời đi năm 1984. Anh không giấu nổi xúc động: “Rất hay, rất vui! Và thật sự ngạc nhiên. Ở bên ngoài mình nghe nói Việt Nam phát triển nhanh, thay đổi nhiều, nhưng thật sự không thể nào tưởng tượng được mức độ phát triển, mức độ thay đổi ở trong nước. Hồi mình đi, mọi người chỉ lo kiếm miếng ăn, còn giờ thì kiếm miếng mặc hơn là ăn. Đó là bước tiến nổi bật. Đời sống của bạn bè thoải mái hơn rất nhiều so với trước!”

Tận mắt chứng kiến những thay đổi này, người con đi xa không chỉ thấy tự hào, mà còn cả hy vọng và kỳ vọng: “Lần này về là để tìm hiểu về khả năng, tiềm năng của công nghệ phần mềm, và để tìm hiểu về thị trường tổng quát ở Việt Nam cũng như các cơ hội đầu tư. Tuy chỉ ở đây một thời gian ngắn, tôi cũng cảm nhận được năng lượng của nhịp phát triển sôi động đang diễn ra trong nước. Cơ hội đầu tư không chỉ ở lĩnh vực công nghệ cao mà ở các ngành khác nữa".

Trung cũng băn khoăn: “Vấn đề quan tâm nhất của những doanh nhân Việt kiều như tôi là luật về đầu tư, kinh tế. Càng rõ ràng càng dễ cho chúng tôi. Cái đó quan trọng hơn là các chính sách ưu tiên, vì tôi nghĩ ưu tiên chỉ là tạm thời thôi".

Trung Dung đọc báo Việt Nam thường xuyên và rất quan tâm đến các vấn đề kinh tế, đặc biệt là việc cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước. “Đây là chuyển biến rất quan trọng cho nền kinh tế của mình, cũng là cơ hội cho những người như tôi”.

Tuy nhiên, con đường trở về của doanh nhân thành đạt này không chỉ dừng ở kinh doanh. “Có nhiều thứ nữa tôi muốn làm để giúp đỡ Việt Nam", Trung Dung bộc bạch, “Trong tương lai xa, tôi sẽ tập trung giúp đỡ về ngành giáo dục, đặc biệt là giáo dục từ tầm tiểu học, trung học…cho con em mình. Tôi nghĩ thời điểm này có tầm ảnh hưởng lớn đến đông đảo các em nhỏ. Đây là lĩnh vực đầu tư không phải để kiếm lợi, mà là một việc đòi hỏi tư duy nghiêm túc để thay đổi môi trường xã hội”.

Trung Dung đã bắt đầu đầu tư vào giáo dục Việt Nam tại thời điểm này bằng cách tham gia vào Hội đồng quản trị của Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF) để trực tiếp quyết định các chính sách chiến lược và hỗ trợ cho các sinh viên sang Mỹ du học theo học bổng này.

Khi ra đi năm 1984, anh có nghĩ đến một lúc nào đó sẽ trở về như thế này không?

Có chớ!Trung Dung nói không chút đắn đo - Biết là sẽ trở về, chỉ không biết chừng nào thôi. (cười) Ngừng một lúc, anh trầm ngâm: “Khi ra đi tôi không biết mình có được may mắn để sau này trở về không. Lúc đi thì nghĩ là không có cơ hội trở về nhưng bây giờ thì thấy rồi!”

Nhìn vào đôi mắt sáng đầy hy vọng của anh, tôi hiểu ước mơ tiếp theo của anh chính là giấc mơ Việt Nam - giấc mơ ngày trở về.

• Khánh Ngọc

• Tỷ phú “2 đô” và huyền thoại Việt trên đất Mỹ

• Một thanh niên người Việt đặt chân đến Mỹ với vỏn vẹn 2 USD trong túi. 15 năm sau, anh đã bán công ty riêng của mình với giá 1,8 tỷ USD.

• Thành công đầy ấn tượng của nhà doanh nghiệp trẻ người Việt tên là Trung Dũng đang thu hút giới truyền thông Mỹ.

• Anh đang trở thành một "huyền thoại" trong thế giới công nghệ cao.

• Những bài viết về anh xuất hiện trên các báo và tạp chí nổi tiếng như Forbes, Fortune, Financial Times, Wall Street Journal, San Francisco Chronicle... và trong cuốn sách Giấc mơ Mỹ của biên tập viên đài CBS Dan Rather.

• Liều thuốc uớc mơ!

• 1984, Trung Dũng chàng trai 17 tuổi rời Việt Nam sang Mỹ, chỉ với 2 USD trong túi và vốn tiếng Anh ít ỏi.

• Lúc đầu anh và người chị của mình xin được lưu trú ở Louisiana, sau đó chuyển sang Boston.

• Một năm sau, anh may mắn vượt qua được kỳ thi tương đương trung học và ghi tên học hai môn Toán và Tin học ở Trường Đại học Massachusetts ở Boston.

• Trung Dũng tiếp tục vừa học vừa làm đủ thứ công việc, từ rửa chén bát trong nhà hàng đến kỹ thuật viên trong các phòng máy tính để nuôi sống bản thân và gia đình.

• Hàng tháng anh trích một phần ba khoản thu nhập từ 300 đến 400 USD để gửi về cho gia đình ở Việt Nam.

• Cuối cùng anh đã lấy được hai bằng đại học về toán và tin học, đồng thời hoàn tất một phần lớn chương trình cao học.

• Cũng trong thời gian đó, mẹ anh bị bệnh ung thư, anh phải tạm dừng việc học để đi làm cả ngày kiếm tiền lo cho mẹ. Cuối năm 1995, sau khi mẹ mất, anh từ bỏ công việc chạy thử phần mềm để theo đuổi kế hoạch: Phát triển một chương trình có thể giúp các công ty chỉ đạo, kiểm soát, quản lý công việc kinh doanh qua mạng.

• Do không có đủ tiền mua máy tính xách tay, anh phải gắn chiếc máy tính cá nhân cồng kềnh và màn hình 17-inches lên chiếc xe Honda Civic rồi "kéo lê" nó đi từ nơi này đến nơi khác để giới thiệu phần mềm của mình.

• Do không có bề dày thành tích, anh chẳng thu hút được sự chú ý của các doanh nghiệp. Vốn đã ốm yếu, anh lại càng ốm hơn do bị sụt cân và trở nên xanh xao vì mất ngủ do bị giằng xé giữa sức ép phải nuôi sống gia đình và thực hiện ước mơ của mình.

• May mắn thay, một người bạn giới thiệu anh với Mark Pine, nguyên là Ủy viên Ban Quản trị Sybase Inc đã về hưu nhưng vẫn muốn nhảy vào ngành công nghệ kỹ thuật cao.

• Đó là một cơ hội mà Dũng quyết định không để vuột mất.

• Thành công

• Được sự hỗ trợ của Mark Pine, OnDisplay trở thành một trong những công ty phần mềm thành công, thu hút những khách hàng như Travelocity.com. Ý tưởng của anh đã thuyết phục được các nhà đầu tư và huy động được 35 triệu USD từ các nhà đầu tư trước khi chuyển sang cổ phần hóa.

• Với kiến thức về máy tính, Trung Dũng thành lập OnDisplay, chương trình giúp các doanh nghiệp lấy dữ liệu từ những vị trí khác trên mạng trong khi vẫn ở tại chỗ của mình.

• Khi công ty chuyển sang cổ phần hóa (năm 1999), trị giá cổ phiếu của Trung Dũng trên giấy tờ là 85 triệu USD. Năm tháng sau, công ty và thương hiệu của nó được chuyển nhượng cho Vignette với cái giá 1,8 tỷ USD.

• Ở khu trường sở Bishop Ranch tại San Ramon, trong tòa cao ốc cạnh trụ sở cũ của OnDisplay, Trung Dũng lại mở một công ty phần mềm mới, công ty Fogbreak mà anh hy vọng sẽ "tỏa sáng" hơn công ty trước của mình.

• Với Fogbreak, anh đặt mức yêu cầu cao hơn trước. Vừa là sáng lập viên, vừa đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành, anh muốn làm cho Fogbreak phát triển thành một công ty lớn và có lợi nhuận ngang ngửa với PeopleSoft nổi tiếng của Mỹ.

• Khiêm tốn!

• Hiện nay Fogbreak vẫn đang đối mặt với những thách thức của thị trường kỹ thuật cao, đang tăng cao trong những tháng gần đây, nhưng không đến nỗi nóng bỏng như thời OnDisplay.

• Oracle Corp và PeopleSoft xích lại gần nhau trên thị trường phần mềm, trong khi đó các doanh nghiệp vẫn còn thận trọng khi mua những sản phẩm của một công ty mới phát triển mà họ lo rằng sẽ không còn tồn tại trong những năm tới. Nhưng Dũng không hề nhụt chí.

• Trụ sở chính của Fogbreak, công ty mới của Trung Dũng chẳng có chút hào nhoáng để xứng tầm với một người vừa tạo lập một gia tài kếch xù.

• Từng cả gan thành lập công ty trong bối cảnh kinh tế suy sụp, Trung Dũng hiểu rằng không được hoang phí trong chi tiêu.

• Anh thà không có thư ký và một văn phòng xa hoa lộng lẫy để tập trung tất cả cho nhu cầu của khách hàng.

• Những người từng gặp người tỷ phú này khi anh còn là một chàng trai tay trắng đều nhận xét rằng, anh là một người rất khiêm tốn. Anh thành công vì đã biết nắm bắt cơ hội một cách nghiêm túc.

• Nguồn DDDN, BPW

Gương mặt tỷ phú: 40 tuổi và gia tài 1,8 tỷ USD

Áo thun xanh, quần vải trắng, không cà vạt, nói năng nhỏ nhẹ, mộc mạc, cười hiền hiền. Đó là “ký họa” tỷ phú người Mỹ gốc Việt - Trung Dung, 40 tuổi, ở ngoài đời.

Áo thun xanh, quần vải trắng, không cà vạt, nói năng nhỏ nhẹ, mộc mạc, cười hiền hiền. Đó là “ký họa” tỷ phú người Mỹ gốc Việt - Trung Dung, 40 tuổi, ở ngoài đời.

Anh đã đầu tư vào V-Home Group, cái tên giản dị theo cách giải thích của anh: “V - Home” có nghĩa là “Về nhà”.

Cách đây gần hai năm, lần đầu tiên Trung Dung về thăm quê sau hơn 20 năm xa xứ, với vốn tiếng Việt nghèo nàn. Nói tiếng Việt được vài câu lại chen vào mấy câu tiếng Anh. Giờ đây, vốn tiếng Việt của Trung Dung đã khá lên rất nhiều. Bằng chứng là anh có thể nói chuyện hoàn toàn bằng tiếng Việt.

Tổng Giám đốc tập đoàn V-Home Group - Ngôi nhà chung của nhiều doanh nhân người Việt tại Mỹ - chia sẻ: “V-Home ra đời là câu trả lời với việc trở về, trực tiếp góp sức xây dựng đất nước của chúng tôi. Hy vọng tôi sẽ là một ví dụ để những doanh nhân người Việt ở Mỹ cảm thấy yêu thích, cùng về Việt Nam làm việc với mình”.

Với ưu thế về công nghệ thông tin, hiện V-Home Group đang xúc tiến các dự án xây dựng trung tâm thương mại, một dự án tài chính với một ngân hàng có tiếng trong nước. TrungDung.gif

Trung Dung cho biết: “Tôi đang trong quá trình tìm hiểu thị trường. Tiềm năng phát triển công nghệ thông tin của Việt Nam rất lớn.

Việc gia công công nghệ cũng là một điều tốt vì qua đó mình mới hiểu được thị trường cần gì. Như Ấn Độ làm gia công công nghệ đã 30 năm rồi, nay họ mới hiểu thị trường thực sự cần gì”.

* Trung Dung sinh năm 1967, rời Việt Nam khi 17 tuổi. Năm 1992, anh hoàn tất chương trình Tiến sỹ tại Đại học Boston (Mỹ).

* Anh là nhà sáng lập kiêm Tổng Giám đốc Công ty công nghệ OnDisplay và đã đưa OnDisplay trở thành công ty phần mềm lọt vào Top 10 doanh nghiệp bán cổ phiếu lần đầu thành công nhất ở Mỹ năm 1999.

* Năm 2000, OnDisplay được Vignette Corporation mua lại với giá 1,8 tỷ USD.

* Anh là nhà sáng lập kiêm Tổng Giám đốc Công ty Fogbreak, nơi cung cấp những giải pháp cho việc quản lý các mối quan hệ sản xuất gia công phần mềm.

* Năm 2005, anh thành lập tập đoàn V-Home Group, một công ty đầu tư tìm kiếm cơ hội làm ăn tại Việt Nam. Các thành viên trong Hội đồng quản trị gồm những doanh nhân người Mỹ gốc Việt thành đạt.

* Trung Dung vừa được nhận danh hiệu Vinh danh nước Việt 2006.

* Hiện anh là thành viên Hội đồng quản trị của Quỹ Giáo dục Việt Nam

Tỷ phú giản dị

Gặp Trung Dung ngoài đời, không ai nghĩ anh đã từng là tỷ phú năm 33 tuổi và được báo chí Mỹ ca ngợi như là một huyền thoại về sự thành đạt của một doanh nhân trẻ.

Điều khá lạ, khi đã sở hữu một gia tài 1,8 tỷ USD từ việc bán cổ phiếu của OnDisplay, Trung Dung không nghỉ ngơi để tận hưởng cuộc sống vương giả như nhiều người tưởng.

Trái lại, anh tiếp tục đầu tư tiền để thành lập một công ty mang tên Fogbreak với khát vọng phát triển nó thành một công ty phần mềm lớn ngang ngửa People Soft của Mỹ.

Trụ sở chính của Fogbreak ở Mỹ chỉ là một vài phòng nhỏ với thiết kế giản dị, không có lấy một thư ký. Trung Dung giải thích, không có thư ký và văn phòng sang trọng để tập trung vào việc phục vụ nhu cầu của khách hàng.

Giàu có, nhưng vẫn miệt mài làm việc, bởi anh cho rằng, với số tiền mà mình kiếm được, dù ít dù nhiều anh có thể làm được bao nhiêu điều tốt cho quê hương.

“Thất bại là mẹ thành công”

Không có một doanh nhân thành đạt nào không gặp những thất bại khi khởi nghiệp. Trung Dung cũng vậy. Thất bại đầu tiên của Trung Dung chính là sự ra đi của các đồng nghiệp những ngày đầu bước vào thương trường.

Lúc mới thành lập công ty, anh mời một vài người Mỹ thành đạt hợp tác. Họ hợp tác với Trung Dung khoảng 5- 6 tháng, rồi bỏ đi. Sự ra đi của họ đã gây sốc đối với Trung Dung vì OnDisplay khi đó chỉ là một công ty nhỏ, mà những người chủ chốt thì lại ra đi cả.

Sau hai ba lần thất bại như vậy, Trung Dung mới nhận ra điểm yếu của mình, đó là chưa có kinh nghiệm thể hiện ý đồ. Rút kinh nghiệm, sau đó, anh đã thuyết phục đối tác tin tưởng vào các dự án tiếp theo của mình.

Và để thành công, anh đã đúc kết cho mình ba kinh nghiệm. Thứ nhất là đầu tư thời gian, thứ hai là luôn kích thích sự tò mò và thứ ba là không nản chí.

Nếu như mọi người làm việc 8 tiếng một ngày thì với Trung Dung, đó có thể là 16 tiếng. Trung Dung rất tâm đắc với câu châm ngôn: “Thất bại là mẹ thành công” vì mỗi lần thất bại, anh lại không nản chí và quyết làm cho bằng được.

Những gì mà Trung Dung cảm nhận được ở các bạn trẻ là họ có những nét rất giống với anh những ngày đầu đặt chân lên đất khách quê người: Tự tin và muốn làm gì là làm cho tới cùng. Chính sự tự tin đó là yếu tố quyết định dẫn tới thành công của anh ngày hôm nay.

Lan Anh


.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...