Giới Thiệu
Một Kho Tàng Hình Ảnh-Tài Liệu VN
"manhhai’s on flickr" - "The World's Best Photos by manhhai "

http://flickrhivemind.net/User/manhhai/Interesting
http://flickrhivemind.net/Tags/vietnam/Interesting
https://www.flickr.com/photos/13476480@N07/sets/
Về Bến Tre:
https://www.flickr.com/search/?q=ben%20tre



Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải:
Hãy xếp lại quá khứ, xếp sự khác biệt, để cùng đấu tranh
(Friday, October 31, 2014, theo Ngọc Lan/Người Việt)
GARDEN GROVE, California (NV) – Trường quay của đài ti vi SBTN (Saigon Broadcasting Television Network) trưa Thứ Sáu 31-10 qua đã chật ních người, bởi sự có mặt của đông đảo đồng hương, hội đoàn, và nhiều dân cử các cấp địa phương, tiểu bang và liên bang đến tham dự buổi hội luận với nhà báo blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, người vừa bị chế độ Hà Nội áp giải khỏi nhà tù, tống xuất đẩy ra phi trường, đến thẳng Hoa Kỳ cách đây 10 hôm.
Ông Nguyễn Văn Hải nổi tiếng qua các các bài viết trên Blog, gọi là Blog Điếu Cày cùng mang tên bút hiệu của ông, là một trong số thành viên sáng lập ra "Câu lạc bộ Nhà báo Tự do" kết nối truyền thông trong và ngoài nước từ hồi tháng 9/2007. Năm 2008, ông hăng say tham gia cũng như tường thuật về các cuộc xuống đường trong nước chống lại Thế vận hội Mùa hè 2008 tổ chức ở Bắc Kinh, và về sau là các cuộc biểu tình phản ảnh sự tranh chấp lãnh hải giữa VN với Trung Quốc, bị chế độ CS Hà Nội trù dập, qui tội "phổ biến thông tin cùng các tài liệu chống phá nhà nước", sau cùng bắt giam và kết án ông về" tội trốn thuế"! Sự kiện bắt bớ đã gây chú ý công luận quốc tế, ông được nhiều tổ chức bảo vệ Nhân quyền lên tiếng can thiệp đòi trả tự do. Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International, gọi tắt AI) còn vinh danh ông là một "Tù nhân lương tâm" (Prisoner of conscience) tranh đấu bất bạo động rất đáng quý.
Sự xuất hiện lần đầu tiên này của Blogger Điếu Cày trước công chúng Orange County ở miền Nam California do đài truyền hình SBTN và "Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do" phối hợp tổ chức thật sự thu hút sự theo dõi của những người có mặt bởi những vấn đề, câu hỏi được đặt ra cùng cách trả lời thẳng thắn, thông minh và không kém phần tinh tế, nhiều cảm xúc của Điếu Cày.
Trong dáng vẻ tự tin, bằng giọng nói rõ ràng và nụ cười dễ mến, lời chào đầu tiên của Blogger Điếu Cày gửi đến đồng hương đã gây nhiều xúc động.
Ông nói, “Tôi đã trải qua 6 năm 6 tháng 2 ngày trong 11 nhà tù cộng sản. Suốt thời gian ấy, tôi mơ ước giây phút được ngồi quây quần với gia đình, với những món ăn gia đình thanh đạm, quen thuộc và nghe thấy giọng cười tiếng nói của vợ và các con tôi. Nhưng từ trại tù ra thẳng phi trường, tôi đã không đạt được giấc mơ ấy. Tuy nhiên, bữa cơm tự do đầu tiên của tôi tại vùng đất này là do đứa con gái yêu thương của tôi nấu, cháu rất ít nói nhưng trong những ngày tới tôi biết tôi không đơn độc.”
Cũng trong những lời chân tình này, ông nhắc đến kỷ niệm về một đồng hương nhận ra ông trên phố, “ái ngại dúi vào tay tôi món quà nhỏ bé đầy tình người. Tôi xúc động đón nhận món quà quý báo dành cho người tù xa lạ. Tôi thấy hình ảnh đẹp đẽ đó của cộng đồng người Việt hải ngoại.”
Và từ hành động đó, Điếu Cày nhận ra “Tôi biết tôi không cô đơn bên cạnh những đồng hương của tôi trên đất nước Hoa Kỳ.”
Đại diện tổ chức Nhân Quyền Human Rights Watch, dân biểu liên bang Alan Lowenthal, Giám sát viên Janet Nguyễn, Thượng nghị sĩ tiểu bang Lou Correa, cựu dân biểu tiểu bang Jose Solorio và dân biểu tiểu bang Sharon Quick-Silva đã dành những lời tốt đẹp nhất để vinh danh, ca ngợi về sự dấn thân cho tự do, dân chủ và nhân quyền của nhà báo, blogger Điếu Cày.
Rất nhiều câu hỏi, nhiều vấn đề được luật sư Đỗ Phủ, phó giám đốc SBTN và luật sư Nguyễn Anh Tuấn, thư ký Hội đồng quản trị đài, đại diện ban tổ chức đặt ra với Điếu Cày. Bên cạnh đó đồng hương từ khắp nơi cũng gửi những câu hỏi trực tiếp đến ông Hải.
Liên quan đến việc chọn nơi định cư sắp tới, ở Canada hay Hoa Kỳ, Điếu Cày cho biết, “Khi mới sang con gái tôi ở Canada muốn tôi về đó ở để cháu chăm sóc. Nhưng khi xuống sân bay, được cộng đồng ở đây tiếp đón rất nồng nhiệt, chân tình và sau đó gặp bạn bè trong giới truyền thông thì cũng đạt được nhiều sự đồng thuận về việc liên kết truyền thông ở đây. Cho nên tôi quyết định ở lại đây để chung tay góp sức với đồng bào khu vực Cali này đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.”
- “Anh có thuộc về một tổ chức hay đảng phái nào hay không?” Luật sư Đỗ Phủ hỏi.
- “Tôi chỉ có một tổ chức duy nhất là CLB Nhà Báo Tự Do. Câu lạc bộ trong vai trò truyền thông là một tổ chức độc lập không liên quan đến các đảng phái chính trị nào. Nhưng là một cơ quan truyền thông, chúng tôi sẽ góp sức để kết nối thông tin để đưa tất cả tiếng nói của mọi người, mọi tổ chức xã hội lên trên hệ thống truyền thông để giúp tiếng nói của họ đi xa hơn mạnh hơn. Đó là điều chúng tôi làm.”
Về thắc mắc “Trong những ngày qua có những lời kết án rằng khi anh được đồng bào đón tiếp tại phi trường, anh đã không nhận lá cờ vàng. Một số người kết luận rằng anh từ chối đứng vào hàng ngũ của cộng đồng người Việt tự do hải ngoại,” Điếu Cày nêu suy nghĩ: “Trước tiên lá cờ một biểu tượng, chúng ta đấu tranh là vì mục tiêu tự do dân chủ, không phải đấu tranh vì biểu tượng của lá cờ. Vì biểu tượng có thể thay đổi nhưng mục tiêu đấu tranh thì không thay đổi. Lá cờ vàng có từ thời nhà Nguyễn, đó là lá cờ tổ quốc, đại diện cho những quyền tự do dân chủ. Còn cờ đỏ sao vàng là biểu tượng cho một chế độ độc tài.”
“Nếu có một lá cờ nào đại diện cho những quyền tự do, dân chủ, cho những quyền lợi tự do dân tộc tổ quốc thì tôi sẵn sàng đứng dưới lá cờ đó để đấu tranh cho mục tiêu đó. Không riêng gì cá nhân tôi mà tất cả chúng ta trong nhu cầu kết nối tạo sức mạnh tổng hợp, thì hãy cùng nhau đứng dưới một ngọn cờ để đấu tranh cho quyền lợi dân tộc, đất nước. Tôi hy vọng khi chúng ta đoàn kết được, chúng ta sẽ chọn ra những biểu tượng xứng đáng nhất cho mình. Nếu 90 triệu người dân Việt Nam đồng thuận rằng lá cờ từ thời nhà Nguyễn để lại cho chúng ta là lá cờ của dân tộc và chúng ta nhất trí đứng chung như thế thì chúng ta không cãi nhau nữa.” Ông Hải nói thêm.
Nhà báo Lý Kiến Trúc ở Little Saigon gửi câu hỏi, “Trong bối cảnh chính trị nhân văn phức tạp của cộng đồng Việt hải ngoại và các nhà đấu tranh dân chủ, những thành phần cấp tiến trong nước, sự tiếp cận còn rất nhiêu khê, còn bị bưng bít và dễ bị 2 phía chụp mũ. Ông sẽ giải quyết sự bế tắc này bằng cách nào?”
Blogger Điếu Cày trình bày, “Mục tiêu của tôi sang đây là vì tôi đã nhìn thấy rõ khuyết tật của truyền thông Việt Nam. Bởi vậy, tôi sang đây là để làm việc kết nối truyền thông trong và ngoài nước để đẩy mạnh làn thông tin trao đổi giữa hai bên. Khi thông tin cân bằng thì sự thấu hiểu, thông cảm giữa hai cộng đồng trong và ngoài nước dễ dàng hơn, từ đó dẫn đến việc hàn gắn, xây dựng tình đoàn kết trong ngoài.”
Ông Lý Tống từ miền Bắc California nêu vấn đề, “Nhiều người nghĩ là Việt Cộng cứ tống hết những người chống Cộng vào tù thì sẽ không còn ai chống Cộng tại quốc nội. Tôi lại nghĩ nếu dân chúng tin rằng việc chống Cộng của mình sẽ được các cường quốc và tổ chức trên thế giới chống lưng, như trong vụ Điếu Cày, thì sẽ có nhiều người đứng lên chống Cộng để được đi qua Mỹ miễn phí. Quan điểm này anh trả lời ra sao?”
Điếu Cày chia sẻ, “Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam phát biểu rõ là họ không thả tôi mà chỉ là tạm ngưng thi hành án thôi. Còn Bộ ngoại giao Hoa Kỳ thì yêu cầu Việt Nam thả tôi ra vô điều kiện, dù tôi ở Việt Nam hay đi sang Hoa Kỳ. Cho nên việc tôi sang đây không như anh Lý Tống nghĩ và cũng xin cộng đồng nơi đây hiểu rõ câu mà Bộ ngoại giao Việt Nam đã phát biểu. Họ không thả tôi mà chỉ tạm ngưng thi hành án thôi. Cho nên sự lựa chọn của tôi là như quý vị đã thấy rồi.”
Với câu hỏi của ông Lê Khắc Lý về việc “Việt Nam có thể có những cuộc biểu tình như Hồng Kông không?” Điếu Cày trả lời rằng, “Chúng ta muốn có một cuộc tập họp một triệu người xuống đường thì đầu tiên chúng ta phải có sự kết nối và việc đầu tiên để kết nối là truyền thông. Có truyền thông, chúng ta có một triệu người xuống đường, có một triệu người xuống đường, chúng ta có như Hồng Kông. Khi tư duy thay đổi thì hành động thay đổi. Hồng Kông làm được thì chúng ta cũng làm được.”
Blogger Điếu Cày liên tục nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng của đồng hương từ những câu trả lời của ông.

Khi một độc giả ở San Jose nêu vấn đề “Liệu ông có để cho vấn đề cơm áo gạo tiền hay áp lực chính trị nào đó mà đi vào vết xe của Luật sư Trần Quang Thành, một luật sư mù đấu tranh cho tư do ở Trung Quốc nhưng sau một thời gian ngắn bị trục xuất qua Mỹ đã mất hút và chìm xuồng,” thì ông Nguyễn Văn Hải nói một cách khẳng khái: “Trong suốt những ngày đấu tranh ở Việt Nam, mặc dù bị đàn áp chúng tôi vẫn không sợ, vẫn đấu tranh. Thứ hai khi chúng tôi biểu tình chống Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa -Trường Sa bị đàn áp dữ dội, không cuộc biểu tình nào không bị đánh, bị bóp cổ đến ngất đi rồi bị đưa vào đồn công an để làm việc, nhưng chúng tôi vẫn đấu tranh. Trong suốt 6 năm 6 tháng 2 ngày trong tù tôi cũng chưa một lần ngừng đấu tranh. Vậy tại sao khi tôi sang Hoa Kỳ, một đất nước tự do, tự do trên internet mà chúng tôi là người đấu tranh trên mạng internet, mà lại ngừng đấu tranh?”
Trả lời câu hỏi của khán giả Huy Phương là “Ông có nghĩ chính phủ CSVN đưa ông qua Mỹ để vô hiệu hóa ông hay không? Việc đấu tranh của ông ở trong nước hay ngoài nước thuận lợi hơn?” nhà báo Điếu Cày lập luận, “Trong môi trường nào cũng đấu tranh. Ở ngoài xã hội tôi đấu tranh trong vai trò một nhà báo. Vào trong tù tôi đấu tranh trong vai trò người tù. Mỗi người khi vào những môi trường khác nhau phải chuẩn bị sẵn cho mình những dự án khác nhau để hành động trong môi trường đó. Đây là môi trường thuận lợi về truyền thông và chúng tôi có lợi thế về truyền thông ở trong nước. Tôi ra ngoài này tôi sẽ thực hiện được nhiều việc lợi hơn trong nước thay vì tôi phải nằm trong tù cho đến hết ngày hết tháng mà không phục vụ được gì cho đồng bào.”
Câu trả lời này cũng nhận được nhiều tiếng vỗ tay ủng hộ.
“Cảm nhận đầu tiên về truyền thông Việt Nam trên đất Mỹ?” Việt TV hỏi.
Điếu Cày trả lời, “Tôi chưa được đi nhiều, chỉ mới đến thăm anh em SBTN và anh em báo Người Việt và một số báo chí khác. Điều cảm nhận của tôi là anh em truyền thông hải ngoại rất năng động và sáng tạo và đang sử dụng những công nghệ tiên tiến nhất.”
Cũng trả lời câu hỏi của Việt TV liên quan đến “không khí tranh cử ở đây”, ông Điếu Cày nói, “Suốt ngần ấy năm tôi sống trong chế độ cộng sản chưa bao giờ tôi được bầu cho người mà tôi được chọn cả vì đất nước Việt Nam là đất nước của Đảng cử dân bầu.”
“Hôm nay tôi đi sang đây sắp tới mùa bầu cử của Hoa Kỳ và tôi thấy quý vị ở đây cộng đồng ở đây được tự đưa ra ý kiến của mình, sự lựa chọn của mình để chọn ai là người đại diện cho quý vị và đó là điều hạnh phúc nhất. Khi quý vị đã có người đại diện tốt rồi thì đương nhiên quý vị có quyền đề đạt người đại diện của quý vị có tiếng nói với Quốc hội Hoa Kỳ với chính phủ Hoa Kỳ để tăng cường áp lực lên chính quyền cộng sản Việt Nam để thúc đẩy nhân quyền, tự do dân chủ ở Việt Nam và đó là điều tôi rất mong muốn.” Ông nhắn nhủ.
Câu trả lời của nhà dân chủ vừa bị “trục xuất” này liên quan đến bà Dương Thị Tân, vợ cũ của ông, khiến nhiều người xúc động.
Ông nói một cách đằm thắm, “Những người đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam bị đàn áp rất khốc liệt. Vì vậy trước khi bước vào con đường đấu tranh, tôi đã tự xây một bước tường để ngăn cách giữa tôi và gia đình. Điều đó nhằm để bảo vệ gia đình và vợ con tôi. Về mặt pháp lý bà Dương Thị Tân không còn là vợ tôi nữa nhưng về mặt tình cảm, trong tim chúng tôi vẫn có nhau.” Bàn tay ông đặt lên trái tim khi trả lời khiến nhiều người đưa tay lau nước mắt.
“Trước đây anh là bộ đội và ngay tại đây lại có nhiều người từng là sĩ quan VNCH. Nếu cần phải nói với họ điều gì thì anh sẽ nói gì?” Một khán giả từ Washington đặt vấn đề.
“Tôi muốn nói thế này, ở miền Bắc đến tuổi không đi bộ đội thì cũng bị bắt. Đi qua một cuộc chiến tôi đã thấy nhiều điều đau khổ trên quê hương đất nước này. Tôi từng thấy một bà mẹ Việt Nam từng đặt lên bàn thờ di ảnh của hai con mình ở hai chiến tuyến khác nhau. Mất mát nhất thuộc về người Mẹ Việt Nam. Nhà thơ Nguyễn Duy có nói 'Bên nào thắng thì nhân dân đều bại.' Còn chúng ta vì lý do này hay lý do kia từng đứng ở hai đầu chiến tuyến và tôi cũng muốn nói đến các vị cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam cũng như vậy thôi. Bây giờ là lúc chúng ta hàn gắn dân tộc Việt Nam. Bây giờ cũng là lúc bắt tay vào hợp tác và phát triển với bạn bè trên cộng đồng quốc tế. Vì vậy chúng ta hãy xếp lại quá khứ, xếp lại sự khác biệt để cùng đấu tranh vì một mục đích vì tương lai của dân tộc. Còn những chính quyền đã đem lại sự đau khổ cho người dân thì giờ mọi người cũng đã nhận rõ và bây giờ chúng ta đấu tranh vì một tương lai Việt Nam đoàn kết, hòa hợp và phát triển.”
Buổi hội luận kết thúc sau hai tiếng đồng hồ liên tục. Ngoài nhiều vị dân cử, đại diện một số hội đoàn ra về trước, còn lại là đồng hương.
Nhiều người không có chỗ ngồi, vẫn đứng đến phút chót, để nghe cho trọn vẹn những điều Blogger Điếu Cày tâm sự, để sau cùng, được đến gần ông, cầm lấy tay ông, chụp cùng ông một tấm hình, như một nghĩa cử của sự ngưỡng mộ một người dấn thân, quên mình vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.



Donald Chow Yun-Fat bị cấm đóng phim ở Trung Quốc:
Châu Nhuận Phát: “Thế thì kiếm ít tiền hơn thôi”!
Một trong những ngôi sao lớn nền điện ảnh Hồng Kông (từ thập niên 80), chuyển hướng sang Hollywood. (giữa thập niên 90), tài tử nổi tiếng Châu Nhuận Phát đã bị cấm đóng phim ở Trung Quốc là vì thái độ anh cùng các nghệ sĩ ủng hộ công khai cuộc phản đối đòi dân chủ ở Hồng Kông. Được hỏi nghĩ gì về việc bị Bắc Kinh liệt tên vào “danh sách đen”, Chow Yun-Fat nói hờ hững: -“Thế thì kiếm ít tiền hơn thôi!”.
Danh sách đen” này gồm 46 nghệ sĩ bị cấm hoạt động biểu diễn ở Trung Quốc - bị gỡ bỏ tất cả các quảng cáo, cấm các đài truyền hình, các hãng phim không được sử dụng, ký hợp đồng hay phát hình. Bên cạnh Châu Nhuận Phát bị cấm đoán còn có Lưu Đức Hoa, Lương Triều Vĩ và nữ ca sĩ Hà Vận Thi cũng như nghệ sĩ kèn saxophone Kenny G.
Châu Nhuận Phát bị cấm sản xuất phim tại Hoa lục với lý do ủng hộ dân chủ và công khai ủng hộ cuộc phản đối của giới sinh viên diễn ra suốt 5 tuần qua. Đầu tháng 10 qua, lần đầu tiên anh phát biểu về điều này trên tờ Apple Daily như sau: “Tôi đã gặp gỡ nhiều người dân, sinh viên - những người đã rất dũng cảm và xúc động khi chứng kiến họ đang đấu tranh vì những quyền lợi của mình. Những sinh viên này đều có lý do của họ. Nếu chính quyền có thể đưa ra một giải pháp mà người dân hay giới sinh viên đồng thuận, tôi nghĩ rằng cuộc khủng hoảng sẽ chấm dứt… Khi chính quyền sử dụng các biện pháp bạo lực đàn áp sinh viên, điều đó sẽ khiến người dân Hồng Kông phẫn nộ. Tôi không mong muốn phải thấy bất kỳ ai bị tổn thương… đây là một cuộc biểu tình trong hòa bình, và không cần phải dùng đến bất kỳ các biện pháp vũ lực hay hơi cay”.
Tuần trước đó, giới truyền thông nhà nước Trung Quốccòn đưa tin các nghệ sĩ ủng hộ cuộc phản đối đã “cư xử tệ với mẹ trong khi kiếm được một đống tiền lớn” từ Hoa lục, và việc bị hạn chế hoạt động ở Trung Quốc có thể làm nguồn thu nhập của họ bị giảm.đi! Nhưng với Châu Nhuận Phát, anh vẫn dư điều kiện sống thoải mái, khi mới đây anh tiết lộ lên kế hoạch dành tặng khoảng 164 triệu USD làm từ thiện khi anh qua đời.
Thông tin khác nêu, số gia tài của Châu Nhuận Phát ước tính khoảng 1 tỉ đô-la Hồng Kông (khoảng 130 triệu USD) và anh sẽ giúp đỡ người nghèo. Chào đời trong cảnh nghèo, cha nghiện cờ bạc, anh đã nếm trải cuộc sống cơ cực nên đồng cảm với người nghèo phải chạy gạo từng bữa.
Để có được khối tài sản lớn như hiện tại, Châu Nhuận Phát cho biết anh đã tiết kiệm từng đồng, tích lũy từ ngày này qua ngày khác chứ không phải trên trời rơi xuống, cho hay anh chỉ giữ lại 1% gia tài cho hai vợ chồng:. "Đó không phải tiền của tôi, mà tôi chỉ giữ giùm, gặp người nào cần là tôi trả lại cho họ. Tiền bạc là vật ngoài thân, giúp ích được cho xã hội thì giúp.”
Châu Nhuận Phát sống giản dị, không có xế xịn, không dùng điện thoại smartphone, càng không có máy tính bảng. Hằng ngày khi cần di chuyển, vợ chồng anh đi tàu điện, đón xe bus. Châu Nhuận Phát hài hước:
- “Bước vào tàu điện hay xe bus, mọi người đều cắm cúi đầu vì bận sử dụng smartphone nên chẳng ai chú ý đến mình thì lo gì bị quấy rầy!”.
Từng tham gia diễn xuất trong các phim nổi tiếng "Cướp biển Caribbean: ở tận cùng thế giới", "Ngọa hổ tàng long", trong năm 2014, Châu Nhuận Phát đã cho ra mắt hai phim tiếng Hoa là "The Monkey King: The Legend Begins" và "The Man from Macau".
(theo Shanghaiist)

Vợ chồng bà con xa - Lấy nhau thiệt hay đám cưới giả ?
Toà án Mỹ cho phép cưới vợ bà con xa
Một ông gốc Việt cư dân tại New York đã được tòa Phá Án thành phố chấp thuận được lấy cô cháu gái làm vợ, khiến người chị bà con của chú rể giờ đây bỗng biến thành má vợ ông ta!
Trước đó, anh Vu Trương và cô Huyền Nguyễn quyết định lấy nhau nhưng đã bị một toà án di dân tuyên bố bất hợp lệ vì cô Nguyễn nộp đơn xin được ở lại Hoa Kỳ sau khi cả hai tổ chức tiệc cưới tại Rochester/ New York hồi năm 2000.
Nhưng sau một loạt kiện tụng ra hầu tòa, tòa Phá Án ở Albany đã đồng ý với lí do là chuyện ‘Mẹ vợ’ và ‘Chàng rể’ tuy là chị em bà con, nhưng vì họ không có cha đẻ chung, nên chàng rể có quyền lấy "cháu gái" mà không mắc tội loạn luân vì yếu tố rủi ro di truyền hầu như không có.
Chánh Án Robert Smith tuyên bố như sau: “Tại bang New York, bà con cô cậu gần (first cousins) còn có quyền kết hôn, vì thế trong vụ này đâu có rủi ro di truyền nhiều, nên tại sao chúng tôi lại phải từ chối họ”.
Vào năm 2000 khi đám cưới này diễn ra thì "chú rể" Trương 24 tuổi và "cô dâu" Nguyễn 19 tuổi. Cho tới 2007, một phán quan tòa di dân ra phán quyết cho rằng cả hai làm "đám cưới giả" và ra lệnh trục xuất cô Nguyễn trở về Việt Nam.
Hai vợ chồng Việt chống án lên Tòa Thượng Thẩm của tiểu bang, xin được cứu xét lại liệu cuộc hôn nhân của họ có hợp pháp theo luật lệ tiểu bang hay không.
Các quan tòa tuyên bố ở New York là cậu cháu hay cô cháu không có quyền lấy nhau như vợ chồng, nhưng nếu cậu cháu của dòng bà con xa (half-uncles và half-nieces) thì không bị cấm đoán. Tỉ lệ có cùng DNA chỉ là 1/8, giống như bà con gần (first cousins)
Luật sư Michael Marszalkowshi đại diện cho hai vợ chồng gốc Việt tỏ ra hoan nghênh quyết định của tòa Phá Án. Hiện nay hai vợ chồng "bà con xa" này vẫn sống ở Rochester và không có con.
(theo calitoday)

Khẩu Nghiệp
T
rong chùa, có một anh câm. Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta. Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.
Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu. Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh …
Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được. Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm. Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.
Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.

Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.
Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.
Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:
Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm. Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”
Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc trong vườn chùa.


Từng biểu diễn qua món bánh trứng chiên?
Beatles Pancakes, Pfann- u. Eierpfannkuchen, Palatschinken, Flädle, Eierpuffer, Omelettes, Crêpes und Plinsen, usw...)

Giới thiệu băng nhạc
Ông tây Bà đầm mắt xanh, mũi nhọn, da trắng/đen, trang phục ANNAMÍT ...
NHƯNG ... CHUYÊN ...HÁT DÂN CA VN

FAVIC:​ Nhóm ca sĩ không có người Việt chuyên hát nhạc Việtnam
Với nhóm ca FAVIC, người ta đã nhìn thấy những người ngoại quốc mặc y phục VN, hát những bài ca bằng tiếng Việt, rất hài hước và cảm động, là một tốp ca gồm toàn người ngoại quốc, nhưng chỉ hát thuần nhạc Việt Nam. Sáng lập là anh Thiều Đoàn (thông dịch viên Việt ngữ cho tòa Thượng thẩm Paris), cho hay nhóm ra đời từ 10 năm nay bằng bước đi chậm chạp nhưng vững vàng, nhóm đã đi vào hầu hết các sinh hoạt Tết, văn nghệ của người Việt tại Pháp. Theo anh, tìm hiểu văn hóa của nước người để hội nhập là điều cần thiết, nhưng để cho người dân nước sở tại hiểu, thông cảm với chúng ta hơn, thì tại sao không tìm cách cho họ biết thêm về chúng ta qua sự làm quen với nền văn hóa, ngôn ngữ Việt ?

Bên cạnh đó, để đánh tan mặc cảm của thế hệ trẻ không còn biết tiếng Việt, bằng cách tạo cho giới trẻ niềm tự hào rằng ngôn ngữ chúng cũng được yêu thích bởi những người bản xứ. Ngoài ra, anh quan niệm: “tự hào dân tộc” về truyền thống nước mình, không thể nói lên bởi chính những “người-tự-cho-mình” cái niềm tự hào đó. Tốt hơn hết, nên để người “ngọai cuộc” đánh gía cái “đáng tự hào” hay “không đáng tự hào” đó! FAVIC ra đời trong tinh thần đó.Theo anh, sau 1975, tất cả chúng ta đều phải làm mọi cách để hội nhập với xã hội mới, như thế thì con em sẽ ít đi cơ hội nói tiếng Việt. Ra đường, ở trường, ở sở không ai nói tiếng Việt cả thì các cháu quên dần tiếng Việt, và phần nào có mặc cảm tự ti dân tộc. Vì thế bây giờ phải có cách gì để đánh động lương tâm của các cháu, gợi trí tò mò của các cháu và đó là một trong những lý do để chúng tôi tạo ra nhóm này.
Ý tưởng có vẽ trái chiều nhưng mới lạ đã nảy sinh, anh Thiều Đoàn bắt đầu tìm những người ngoại quốc yêu thích văn hóa Việt để thành lập tốp ca. Sau những ngày một mình đi dán giấy ở quận 13 khu Á châu tìm người, dần dần một nhóm với 10 người được hình thành. Họ là những người biết đến văn hóa VN và gắn bó với âm nhạc VN qua một chuyến du lịch, qua một cuốn phim, một quyển sách, một chương trình văn nghệ hay cũng có thể qua một chuyện tình hai chủng tộc.
Chị Mais, người đảo Guadeloupe, tuy nói tiếng Việt không rành, nhưng khi hát, người ta nhìn thấy sự say mê, niềm hân hoan, phấn khởi hiện rõ trên gương mặt và đôi tay không ngừng múa may của chị, chị nói "Tôi thích học hát tại vì tôi thích phong cảnh VN, tôi thích bài hát « Làng tôi », tôi thích ca sĩ Như Quỳnh ..."

Thành viên được lựa chọn khá gắt gao
Sự phát triển của nhóm rất chậm, từ 10 người đầu tiên, sau 10 năm, nhóm chỉ lên được 15 người bởi điều kiện thu nhận, chọn lựa khá gắt gao: Chỉ những ai hoàn toàn không có chút dòng máu Việt nào mới được tham gia, trong vài trường hợp ít ỏi thì anh Thiều Đoàn mới nhận người có 25% hoặc 50% dòng máu Việt nhưng phải có những điều kiện kèm theo.
Hiện Favic có 15 thành viên từ 7 nguồn gốc khác nhau : Pháp, Nhật, Nam Tư (Yougoslave), Đức, Thụy điển, Martinique, và Guadeloupe.
... Khó khăn là chúng tôi không thể nào chấp nhận tất cả mọi người, thành ra lúc đầu là 10 người, bày giờ cũng chỉ có 15 người.
Mỗi một thành viên phải có 3 tháng tập sự, và sau 3 tháng khi thấy sinh hoạt hợp và 2 bên đều đồng ý chấp nhận nhau thì mới được giữ lại. Ngoài ra, khó khăn chính vẫn là vấn đề ngôn ngữ. Đây cũng là một trắc nghiệm về sinh ngữ làm thế nào để chuyển một ngôn ngữ đa âm sang môt ngôn ngữ độc âm, là vấn đề mà có những người không thể nào thích ứng được, nhưng có những người lại thích ứng dễ dàng, đó là điều kiện thứ nhất. Điều kiện thứ hai là chấp nhận kỷ luật tập thể, sống chung trong tập thể với nhau, biết tôn trọng, tương kính lẫn nhau»
Trước khi học một bài hát, thành viên được giải thích về tác giả, nội dung bài hát, ý nghĩa từng câu trong bài. Như vậy họ có khá nhiều dữ kiện để có đủ cảm hứng về bài hát. Và vô hình chung, họ đang học một sinh ngữ mới. Những bài hát thường được chọn theo chủ đề dân ca, nhạc tiền chiến…v.v.. với những nhịp điệu vui tươi, dễ hát.
Anh Thiều bảo "Chúng tôi ưu tiên hát dân ca, sau đó hát tân nhạc. Những bản tân nhạc được chọn phần nhiều mang nội dung nói về sức sống của dân tộc. Về hình thức phần nhiều là điệu rumba, chachacha…để cho dễ hát. Sau đó, chúng tôi cũng chọn những bản nhạc ngoại quốc có lời Việt như bản La Paloma, Bésamé Mucho, Come back to Sorento…"
Thành quả của nhóm Favic, theo anh Thiều Đoàn, hãy còn nhỏ nhoi, tầm thường cũng chỉ vì thiếu nhân lực và vật lực. Anh nói "Một cánh én không làm nổi mùa Xuân. Thế nhưng, nhìn lên bầu trời, không một bóng mây, trông thấy được một cánh én, kể cũng vui vui" và trong cái vui vui ấy, anh kể lại một câu chuyện mà đối với anh đó là phần thưởng quý giá cho hơn 10 năm gầy dựng tốp ca :
«Một kỷ niệm mà chúng tôi đáng nhớ nhất là trong khi chúng tôi hát trên chùa Khánh Anh thì tôi đi xuống dưới đồng bào để tôi xem phản ứng như thế nào thì 1 bà mẹ đã quay lại nói với các con mình:
- "Đó! Người ta ngoại quốc mà người ta còn biết hát nhạc VN còn chúng mầy ở nhà bảo nói tiếng Việt mà không chịu nói!"
Thì đó là một điều cảm động và đúng với mục đích mà chúng tôi nhắm vào. Và đối với các cộng đồng, các hội đoàn ngoại quốc thì đó cũng là một cái gì mới lạ. Chưa có bao giờ có một ca đoàn gồm 7 quốc tịch khác nhau, không có người VN mà chỉ chuyên hát nhạc VN".
Sự đa dạng của tốp ca được nhìn thấy qua những mái tóc vàng xen lẫn tóc nâu, mắt xanh biêng biếc hay mắt thẳm màu nâu, da đen Phi châu lẫn da trắng Tây Phương. Những gương mặt rất trẻ bên cạnh những mái đầu đã bạc. Họ tự hào trong những bộ đồ bà ba, áo dài VN, áo tứ thân thắt lưng xanh đỏ. Tình yêu VN được thể hiện qua những bài dân ca mà họ say sưa hát với niềm đam mê trong mắt, trên môi dù với cách phát âm hãy còn lạc điệu một cách hồn nhiên.
FAVIC, ngôn ngữ của một dân tộc nhỏ bé VN đã vượt trùng dương và trở thành nơi hội tụ của nhiều chủng tộc. Bài hát "Đất lành" của Favic kết thúc bài phóng sự về một tốp ca không có người VN nhưng chỉ hát nhạc VN"


"Xin lỗi, nước Mỹ còn lâu mới bằng chúng ta!"
(T
ác giả là người Trung Quốc, đang sống ở một xã hội "tự do" viết lách, "nên" phải dùng nghĩa bóng thay cho nghĩa đen! Người đọc cảm nhận hình như tác giả cũng đã viết thay cho xã hội VN và người Việt Nam!)
Nguồn: Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo bên Trung Quốc, bài viết đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần cốt lõi nhất của bài viết nói trên. Sau đây là bản chuyển ngữ).

Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến ở Hoa Kỳ rất đáng thất vọng!
1. Công nghiệp
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa. Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này lại không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!
Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả!
2. Kinh tế
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng!
Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ! Chắc chắn non tháng đã gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ!
Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào.
3. Xây dựng
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm. Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu nhẹ khác.
Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại nhà của chúng ta xưa kia ấy chứ!
4. Văn hóa
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo. Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó,và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa ! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không? Thế đấy!
Ở Trung Quốc, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống “đạo đức giả” nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta cả!
5. Ẩm thực
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền!
Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một xã hội còn quá sơ khai!
6. Phong cách
Người Mỹ làm như không biết tự trọng!
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư Davis chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà vào giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!
Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ Ph.D. lên danh thiếp của mình như ở nước ta. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học với những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!
Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy ! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy!
7. Học đường
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao!
8. Y tế
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng … ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm!
Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ?… chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết tranh thủ khai thác, rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ đã chết rồi!
9. Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao!
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ. Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này: Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à? Nghe mà bực cả người!
Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn mật đấy chứ. Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lãnh tụ lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chửi” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ !
10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo: “Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ”.
Thật là buồn cười quá đi: Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này? Cầu Chúa có ích lợi gì chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng như ở nước ta!
Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ!
11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian.
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoản đứng vào hàng chờ đợi… Còn chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều! Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn tuyệt vời, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mõi khi đứng chờ !
Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa..
Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!
12. Mua bán
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý: bạn có thể đem trả lại hàng hóa vài tuần sau khi đã mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ!
13. An toàn
Nước Mỹ không an toàn chút nào! Tôi nói điều này bởi có tới 95% nhà dân không cần tới lưới chống trộm và lại không có hàng rào xung quanh, và điều kỳ lạ này nữa là: chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ? Có nhiều ngôi nhà đẹp đẽ sang trọng mà ban đêm nhiều người Mỹ không biết khóa cửa lúc họ đi ngủ nữa. Thật mất an toàn hết sức!
14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết! Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95% tài xế không dám vượt đèn đỏ! Ở nước ta thì phần lớn tài xế đều có thừa dũng cảm vượt đèn đỏ.
Và mặc dầu 99% dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, tại sao người lái xe lại không bóp còi inh ỏi cho sướng tay như ở bên ta nhỉ? Phố xá bên Mỹ làm sao mà bì được với phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ!
15. Tình cảm
Người Mỹ rất là thiếu tình cảm và hình như không có cảm xúc. Có tới 95% nhân viên người Mỹ không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp hoặc của con cái xếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!
16. Nhạy bén
Người Mỹ không nhạy bén chút nào! 99% người Mỹ đều đi học, đi làm, và thăng quan tiến chức, mà không hề biết đến sự cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một cánh cửa... sau để giúp cho họ được thăng quan tiến chức nhanh hơn, giống như người Trung Quốc chúng ta!
Vậy thì còn đi Mỹ để làm gì nữa cơ chứ ??!!!


"Lạc quan tếu"!
Việt Nam thất nghiệp chỉ có 1,84%: Các nước phát triển còn mơ
Báo cáo cuối tháng 9-2014 của Bộ Lao động Việt Nam cho hay, tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam chỉ là 1,84%. Con số được nguyên chủ nhiệm Ủy ban các Vấn đề xã hội VN, bà Nguyễn Thị Hoài Thu đánh giá là "lạc quan tếu". Trả lời cuộc phỏng vấn báo chí, bà phân tích như sau:

Hỏi: Bộ Lao động Thương binh và Xã hội vừa công bố bản tin cập nhật thị trường lao động số Quý III năm 2014. Theo đó, tỷ lệ thất nghiệp của cả nước còn là 1,84%, thấp nhất trong vòng một năm qua. Bà đánh giá thế nào về con số này?
- Không biết người ta tính toán như thế nào, định nghĩa thế nào là thất nghiệp? Nhưng nhìn thực tế trong cuộc sống thấy rất nhiều người thất nghiệp. Lúc nào trên đường phố, quán xá cũng đầy người. Nếu người ta có việc làm thì phải ở trong cơ quan, công sở, nhà máy. Nếu tỷ lệ thất nghiệp thấp như bộ Lao động công bố thì người ngồi la cà quán xá, đi đường trong giờ hành chính chắc không đông đến thế.
Tỷ lệ thất nghiệp 1,84% là tình trạng các nước phát triển còn nằm mơ, huống chi Việt Nam đang trong giai đoạn phát triển. Các cơ quan nhà nước thì rất khó vào vì thắt chặt biên chế, doanh nghiệp đang trong gia đoạn khó khăn, khu công nghệ cao thì không cần nhiều lao động. Tôi nhìn con cháu mình học hành ra trường không có việc làm, nhờ vả xin chỗ này chỗ kia cũng thấy nhức nhối lắm! Sĩ số thất nghiệp thấp như thế mọi người sẽ thấy là không khoa học và rất phi thực tế. Đưa ra một con số mà mọi người thấy buồn cười là tự mình làm xấu mình.

Hỏi: Tỷ lệ thất nghiệp phản ánh sức khỏe của nền kinh tế. Nếu đánh giá không chính xác sẽ ảnh hưởng thế nào đến hoạch định các chính sách vĩ mô?
- Khi ban hành chính sách kinh tế xã hội, các cơ quan liên quan rất cần những con số chính xác. Ví dụ để ra chỉ tiêu tạo việc làm cho bao nhiêu lao động trong một năm, họ cần số liệu lượng người thất nghiệp hoặc bán thất nghiệp thời điểm đó. Điều tra rồi đưa ra chỉ tiêu phải có tính chính xác, khách quan thực tế. Chứ nếu cứ ngồi trong máy lạnh mà tính toán đưa ra các con số phi thực tế là không được. Như thế là tự lừa dối, lạc quan tếu và lớn lên theo kiểu bong bóng xà phòng chứ không phải bằng sức mạnh thực sự của mình.

Hỏi:  Nếu tỷ lệ này là chính xác thì nó phản ánh điều gì, thưa bà?
- So với độ tuổi lao động theo quy định của Luật Lao động thì tỷ lệ thất nghiệp 1,84 là lý tưởng, mơ ước. Đo đó cần xây dựng chính sách kinh tế xã hội ở tầm tịnh tiến với công nghiệp hóa.Việt Nam giờ đã hội nhập với thế giới, cần tham khảo các quy định, cách tính của các nước, các tổ chức quốc tế, như Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), nhưng cũng cần tính tới yếu tố đặc thù của một đất nước với đa số người dân làm nông nghiệp. Để khi công bố các số liệu phải nói rõ là theo tiêu chuẩn, cách tính nào, tránh những bình luận theo hướng bi quan hay lạc quan đều không tốt.

Hỏi: - Ngành lao động nói số liệu được lấy từ Tổng cục Thống kê, vậy ai sẽ chịu trách nhiệm về tính xác thực?
- Ngành lao động lấy số liệu từ Tổng cục Thống kê là bình thường vì đó là cơ quan thống kê của nhà nước. Nhưng nếu chỉ dựa vào số liệu ở đó để đưa ra báo cáo thì không cần lập ra ngành lao động làm gì. Sinh ra ngành lao động để quản lý lao động, quản lý mà dựa vào con số của người khác là sao. Trong khi ngành lao động có cả một hệ thống tổ chức từ trung ương đến các cục, vụ, viện trường, viện, nghiên cứu đủ cả.
Ngành lao động phải có con mắt nhìn thực tế từ nhiều kênh chứ không phải chỉ bằng một kênh rồi ngồi đó tính toán trên giấy tờ. Tôi cho rằng tỷ lệ thất nghiệp 1,84% là lạc quan tếu.


Có nghe chăng tiếng dân đang hát
Trong những ngày phản kháng bất tuân dân sự tại Hong Kong, người biểu tình đã ca vang bài hát "Do You Hear the People Sing?" (Bạn nghe chăng tiếng dân đang hát?) bằng phiên bản tiếng Quảng Đông. Đây là bản nhạc tranh đấu chính thức của phong trào Occupy Central, được chuyển thể sang tiếng Hong Kong với tên gọi "Hỡi những ai chưa lên tiếng".
Hiện không rõ tác giả chuyển thể sang tiếng Quảng Đông cũng như cô ca sỹ nhí trong video là ai. Dù vậy, bài hát từ bộ phim "Những người khốn khổ" (Les Miserables) này đã nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ. Người biểu tình đồng thanh ca vang đầy phấn khích trong những cuộc xuống đường gây tê liệt Hong Kong.
Lời bài hát phiên bản Hong Kong được dịch giả Trần Quốc Việt (Danlambao) chuyển sang tiếng Việt dưới đây

Do You Hear The People Sing [Hong Kong]

Hong Kong Protest for Democracy - Do you hear the people sing?


Triết lý sống từ những loài cây ...
Những bức hình chứng minh rằng thiên nhiên sẽ không chịu bất cứ trở ngại nào để sinh tồn. Nó dạy cho con người rất nhiều bài học về cuộc sống, về sự vươn lên trong nghịch cảnh khó khăn, khiến cho con người phải suy ngẫm về cách sống và cách chúng ta tồn tại trên thế giới này.
Giữa cánh đồng khô khan, nứt nẻ, hoa cỏ vẫn sinh sôi nảy nở. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, vì thế dù có khó khăn, gian nan hay thử thách, cũng phải học cách tự đứng dậy và vượt qua.

Đừng ao ước một cuộc đời không có rắc rối, vì như thế bạn đang sống một cuộc sống vô cùng nhàm chán, không có ý chí, mục tiêu
Loài cây mỏng manh nhưng có sức sống mãnh liệt, không khuất phục bê tông cốt thép. Hãy nhớ rằng mọi thứ tiêu cực, áp lực và thử thách chính là cơ hội để bạn vươn lên và chứng tỏ mình với xã hội.

Hãy chứng tỏ với thế giới rằng khi cuộc đời cho bạn cả trăm lý do để khóc, hãy cho đời thấy bạn có cả ngàn lý do để cười.
Những cây dương xỉ vẫn kiên trì bám trụ trên tường gạch. Vì thế, hạnh phúc và thành công không phải là không có rắc rối mà là bạn có khả năng đối phó với chúng hay không?

Thành công và hạnh phúc nằm trong tay bạn. Quyết tâm hạnh phúc, và niềm vui sẽ đi cùng bạn để hình thành đạo quân bất khả chiến bại chống lại nghịch cảnh.
Mặt đất cũng phải chịu thua trước sức sống và sự vươn lên mãnh liệt của loài cây này. Con người hãy chiêm nghiệm một chân lý, đừng vì một chút khó khăn mà gục ngã và bỏ cuộc. Hãy chấp nhận thất bại và tìm cách vượt qua thất bại đó.

Bức ảnh về sự sống nảy sinh từ cái chết. Dù còn một chút hi vọng ,cây cũng vươn lên bám trụ để xanh tươi.
Dù bị bóp nghẹt, cây vẫn cho ra trái thơm ngon. Vì thế sống không chỉ ích kỉ nghĩ cho bản thân, mà phải sống vì mọi người, vì cuộc đời.

Hãy coi nghịch cảnh là châu báu, khi bạn biết quản lí kho báu đó một cách hiệu quả, bạn sẽ thành công.
Giữa nơi tưởng chừng không có chỗ cho thiên nhiên phát triển thì vẫn cây hoa này vẫn vươn lên và tỏa tán lá xanh mướt.
Cây mọc giữa đường bê tông, không khuất phục khó khăn thử thách. Vì thế con người khi gặp khó khăn hãy cố gắng vượt qua, "thất bại là mẹ thành công".

Giữa đống phế thải, cây cối vẫn phát triển khỏe mạnh, tỏa lá xum xuê. Người khôn ngoan là người biết tìm ra ánh sáng ở cuối đường hầm, biết tìm cách khuất phục thử thách, coi khó khăn là động lực để phát triển và phấn đấu.
Cái cây không có đất để phát triển, để lấy chất dinh dưỡng, nhưng bộ rễ vẫn cố tản ra xung quanh vây kín sàn xi măng. Trong cuộc sống cũng vậy, người thắng cuộc là người không sợ hãi trước khó khăn, không nản lòng trước rắc rối.


VN - ĐẲNG CẤP CỦA MỘT DÂN TỘC

Lâu nay chúng ta hay nói đến lòng tự hào dân tộc mà quên rằng một dân tộc còn có "đẳng cấp". Trong một trận đấu bóng đá, BLV hay nói "cầu thủ ấy ở một đẳng cấp khác" nhưng trong cuộc sống hàng ngày ta ít khi suy nghĩ đến điều này.
Chẳng hạn hành động ở lại lượm rác của khán giả Nhật sau một trận đấu ở World Cup đã chứng tỏ họ ở một đẳng cấp khác. Việc 200 người lính cứu hỏa Mỹ hy sinh khi làm nhiệm vụ trong ngày 11/9, và mới đây là việc bác sĩ Brantley bị nhiễm Ebola cũng chứng tỏ họ ở một đẳng cấp khác.
Tuy vậy đẳng cấp dân tộc không chỉ đến từ những hành động đặc biệt mà còn xuất phát từ những việc rất đời thường.

Chế độ CSVN lâu nay đã ru ngủ thế hệ trẻ Việt Nam vào những niềm tự hào giả tạo. Theo nhà văn Huy Đức năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan, ông Võ Văn Kiệt nói: "Chúng tôi tự hào đã đánh thắng hai đế quốc to". Thủ tướng Thái Lan đáp lời: "Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả". Chỉ một câu nói đã đánh giá được tầm vóc của hai nhà lãnh đạo của hai nước. Chính niềm tự hào này đã đẻ ra những con người cuồng trí, mang lá cờ đỏ đi khoe khắp thế giới.

Trong khi ở một góc độ khách quan, một người bạn Hàn Quốc đã nói với tôi: "Tao không nghĩ nước mày đã đánh thắng mấy đế quốc to, tao nghĩ nước mày đã đuổi đi những nền văn minh của nhân loại". Hóa ra niềm tự hào giành độc lập của Việt Nam trong con mắt người nước ngoài chẳng đáng giá lấy một xu. Bởi vì thực tế là "giá con gái Việt Nam ở Hàn Quốc được niêm yết công khai thành nhiều loại cho đàn ông Hàn chọn lựa". Và hình ảnh mấy chục "cô gái Việt khỏa thân để bọn buôn người định giá" vẫn là một vết nhục khó chối cãi. Vậy thì "khoe sự hiếu chiến của mình ra để làm gì?"
N
hư vậy đẳng cấp của dân tộc đến từ sự văn minh trong quan hệ đối xử giữa người với người. Đây là giá trị có tính trường tồn. Đây là điều mà Nguyễn Trường Tộ và sau đó là Phan Châu Trinh đã nhận ra được. Các cụ đã đặt nền móng và khuyến khích một phong trào Tây Du. Bởi các cụ hiểu một anh nông dân không thể thoáng chốc lột phèn để trở thành nhà quý tộc. Sự cao quý chỉ đến từ việc học. Nhưng phải bắt đầu từ việc khai phá ý thức.
Đáng tiếc là chế độ CS luôn ca ngợi giai cấp công nông và đả phá quý tộc, tư sản. Đây là một hành động kéo lùi lại đẳng cấp dân tộc. Bởi khi họ ra giữa thế giới họ mới nhận thấy người nước ngoài nhìn mình với cặp mắt như thế nào.
Có những việc tưởng như đơn giản nhưng một anh nông dân không thể làm nổi.
- Đó là việc dùng xong một tờ giấy gói phải cuốn lại bỏ vào túi áo, quần chờ gặp thùng rác mới vứt bỏ.
- Đó là việc thấy người ta đi trước một bước chân phải dừng lại nhường đường.
- Đó là việc luôn nói "Cám ơn, xin lỗi" ngay cả khi mình không có lỗi.
- Đó là việc giữ im lặng ở nơi công cộng, xếp hàng ở những nơi cần xếp hàng.
Bởi lẽ khi ra ngoài trên trán anh không có khắc mấy chữ là anh vừa đánh thắng mấy đế quốc to, người ta chỉ biết là anh ăn to, nói to, khạc nhổ to ... mà thôi. Đừng phê phán sự kỳ thị bởi chính mình làm cho người khác kỳ thị.
Thế nhưng đây là một loại văn hóa từ lâu bị bỏ quên. Quên lâu đến nỗi mà khi có một dân tộc khác chỉ làm cái việc đơn giản là cúi đầu nhặt rác thôi thì cả dân tộc mình đã ồ lên khen ngợi, ngưỡng mộ cho rằng còn lâu mình mới làm nổi.
Quên, chỉ vì cả dân tộc chỉ thích làm anh nông dân vô học hơn là làm ông quý tộc cao quý.
Quên, chỉ vì không thèm đếm xỉa đến những việc bình thường khiến cả xã hội là một bãi rác, nhà nhà là những đống rác và mỗi người là một chiếc thùng rác di động.
Quên, vì chỉ luôn nghĩ đến lý tưởng độc lập, tự do, dân chủ, giàu mạnh còn phần còn lại chỉ là đồ ... rác.
Có thể có người nói rằng "đẳng cấp" không thể sinh ra từ nghèo đói. Một thể chế chính trị bất công không thể tạo ra một dân tộc có đẳng cấp. Phải phá trước mới xây sau. Nhưng họ lại quên rằng nếu xây cái mới trên những vật liệu cũ thì cũng như không. Căn nhà lại sụp nữa. Cho nên phải vừa phá vừa xây.
Nhưng phải thừa nhận một điều rằng, hơn 80 năm qua nếu không có các cuộc cách mạng của giai cấp công nông, với phong trào Tây học và chí cầu tiến, đẳng cấp của dân tộc Việt không xuống đến mức thấp như thế. Khi tấm hộ chiếu Việt luôn bị săm soi khi qua cửa hải quan các nước. Khi các tấm bảng "Coi chừng người Việt ăn cắp" vẫn còn đầy trên thế giới. Khi những ngài "Giăng giăc ê rô", "Việt Nam, Cu Ba thay nhau canh giữ thế giới", các sứ thần "Chân dép lốp mà lên tàu vũ trụ" ngày một nhiều, ngày một hạ thấp bảng tín dụng đẳng cấp của dân tộc.
Có lẽ cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ, chừng nào khỉ vẫn còn chưa muốn đứng thẳng trên hai chân để làm người.
(Dương Hoài Linh)

Tháng 10/2014
Đất Nước Những Năm Tháng Thật Buồn
(Tg: Vương Trí Dũng)
Khi viết dòng tiêu đề đầu tiên, nước mắt tôi chan chứa không thể nào kìm được. Người đàn ông đã đi qua hai phần ba cuộc đời, trải qua những năm tháng khó khăn gian khổ, sống sót qua khói bom lửa đạn, mà có thể mềm lòng đến thế này ư?
Không, không chỉ riêng mình tôi, chắc chắn có hàng vạn người đàn ông đã mềm lòng như thế. Đất nước những năm tháng thật buồn.

Giả dối lộng hành
Sẽ có người nói là quá quắt. Chỉ nhìn thấy mảng đen. Không đó là sự thật.
Không chỉ giả đối để lừa đảo trộm cắp. Sự giả dối đó có từ ngàn đời và không bao giờ hết. Nhưng sự giả dối trong xã hội ta hiện nay ở mức đau đớn bởi vì nó hiện diện khắp mọi nơi với mức độ đáng sợ.
Xã hội Việt Nam hiện đại là một xã hội thị trường nơi mà hàng hóa ngự trị. Và ta thử nhìn lại xem, có nơi nào là không có hàng hóa giả. Ngay cả những lĩnh vực nguy hiểm cho sinh mạng con người như thuốc men thực phẩm cũng không ngoại lệ.
Không chỉ là hàng hóa, đến giấy tờ bằng cấp cũng giả. Thậm chí đến con người cũng giả.
Sự giả dối không chỉ trong hàng hóa hay hành động. Sự giả dối lộng tràn trong cả nhận thức và hành vi. Không chỉ trong người dân mà trong toàn bộ bộ máy công quyền. Lấy một vài thí dụ cụ thể.
Để vào bộ máy công quyền, từ vị trí lao công cho đến lãnh đạo, không vị trí nào mà không mất tiền. Điều này ai cũng biết. Nhưng khi các cơ quan chức năng điều tra việc chạy chức chạy quyền thì không phát hiện ra. Thật là một sự giả dối trớ trêu.
Có ai trong bộ mấy công quyền không thấy hệ thống của chúng ta có lỗi phải cải cách căn bản? Có ai trong bộ máy công quyền không thấy cái đuôi “Định hướng Xã hội Chủ nghĩa” là vô nghĩa? Có ai trong bộ máy công quyền không thấy ghi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam vào Hiến Pháp là phi lý? Tất cả họ đều thấy nhưng đều giả vờ không thấy. Đó mới là sự giả dối đáng kinh sợ.Do những người trong bộ máy công quyền giả dối nên xã hội đang được điều hành bằng một bộ máy giả dối. Bộ máy giả dối không chỉ vì những người tham gia có hành vi giả dối. Mà sâu xa hơn, bộ máy giả dối bởi nó không xứng đáng được quản lý. Tất cả những điều giả dối đang tồn tại ngập tràn trong xã hội bởi chính vì xã hội đang được điều hành bởi một bộ máy quản lý giả dối. Đó là tai họa kinh khủng.

Sự truy sát bạo tàn thời trung cổ
E
dward Snowden gây ra biết bao nhiêu khó khăn cho chính phủ Mỹ, nhưng bố mẹ của anh ta vẫn bình yên vô sự. Osama Bin Laden bị truy sát khắp mọi nơi, nhưng người thân họ hàng không ai bị truy sát.
Nhưng ở chế độ Stalin, Mao Trạch Đông và mọi nơi mà các Đảng Cộng sản thống trị, chỉ cần tuyên bố 4 từ “Kẻ thù chế độ”, “Kẻ thù nhà nước”, “Kẻ thù giai cấp”, là bị thủ tiêu không cần xét xử. Không chỉ có thế, bố mẹ, vợ con, anh em họ hàng, bạn bè đều bị liên đới, bị truy sát, bị đe dọa, bị quản thúc, bị cô lập, bị ngược đãi. Không chỉ một năm, mà cả đời. Không chỉ ở quê nhà, mà khắp mọi nơi cư trú. Một kiểu truy sát bạo tàn kiểu Thương Ưởng.
Đã 69 năm sau ngày cách mạng tháng Tám, nhưng vẫn phải kê khai lý lịch: thành phần trước cách mạng tháng Tám, trong cải cách ruộng đất… Các thế hệ sinh ra trong các thập niên 80, 90 trở lại đây có liên quan gì mà phải phân biệt? Đẻ ra ở đâu, đẻ ra lúc nào không phải là người Việt ư? Chuyện của hôm qua là của hôm qua, sao phải đeo đẳng mãi về sau?
Đã hơn 400 năm rồi, ở châu Âu chỉ thực thi chính sách ai làm người đó chịu. Đằng sau sự dân chủ là một triết lý ngời sáng: Tự do thể hiện. Chỉ có không liên lụy đến bất cứ ai, ngoại trừ bản thân mình, con người mới tự do thể hiện những suy tư sáng tạo, tự do dấn thân vì ước mơ hoài bão. Đó có thể là điều mang lại lợi ích, nhưng cũng có thể là điều tồi tệ. Nhưng cái tôi tự do cho phép mỗi cá nhân được tỏa sáng theo cách của mình. Và xã hội vì thế mà không ngừng phát triển đa dạng. Còn chính sách truy sát bạo tàn thời trung cổ tiêu diệt hết mọi khả năng tỏa sáng, dẫu sự tỏa sáng đó có lợi cho tiến bộ xã hội, nhưng mà bất lợi cho kẻ cầm quyền.

Bất công ngập tràn
Khẩu hiệu của cách mạng là “Người cày có ruộng”. Nhưng chúng ta đã tước đi quyền sở hữu đất đai của người dân. Để ném vào một khái niệm ngu xuẩn: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân”. Thực chất là không thuộc của bất cứ người dân nào cả. Mà chỉ thuộc quyền phán quyết của một thiểu số.
Bởi vậy mới tạo nên hằng hà sa số bất công trong xã hội. Tịch thu, lấy đất đền bù giá rẻ của người này để ban phát cho người khác. Không hoàn toàn vô tư, mà nhiều phần bị chi phối bởi quyền lợi.
Bị thất thoát thảm hại, chúng ta buộc phải đi ngược trở lại, là cổ phần hóa các tài sản của “toàn dân”. Tức là đưa tài sản của nhà nước vào tay một số người. Cũng không phải hoàn toàn vô tư. Mà cũng bởi vì quyền lợi. Bởi thế lại tạo ra một hệ thống bất bình đẳng mới trong xã hội.
Mục tiêu của cái gọi là “Chủ nghĩa Xã hội” là đem lại công bằng cho người dân, nhưng trên thực tế những người cầm quyền đã tạo nên một sự bất bình đẳng phi lý nhất trong lịch sử phát triển dân tộc.

Tiềm lực quốc gia trống rỗng
M
ột quốc gia hơn 90 triệu dân, đứng thứ 14 trên thế giới, mà thu nhập quốc dân bình quân theo đầu người của Việt Nam chỉ đứng thứ 136/191 vùng quốc gia lãnh thổ (số liệu của Ngân hàng thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế ngày 13-2-2014). Tổng thu nhập quốc nội (GDP) của Việt Nam đạt khoảng 170 tỷ USD trong khi Singgapore (5 009 236 người) có GDP là 293 tỷ USD, còn Thái Lan (66 982 746 người) là 370 tỷ USD, và Malaysia (27 763 309 người) đạt 290 tỷ USD.
Đau xót nhất không phải là thứ hạng về thu nhập GDP, mà là tiềm lực công nghiệp – cột sống của sức mạnh kinh tế quốc gia – trống rỗng. Đến cái bu lông cũng không sản xuất được. Vừa qua hãng Samsung đưa ra đơn đặt hàng phụ kiện, nhưng các doanh nghiệp Việt Nam không cung cấp được thậm chí chỉ vỏ điện thoại… là một bằng chứng vô cùng đớn đau.
Chỉ cần nói đến các quốc gia Bắc Âu. Thụy Điển với số dân 9 592 552 người (2013) mà GDP đạt 557,94 tỷ USD. Điều quan trọng hơn là Thụy Điển có nền công nghiệp hàng đầu với những tập đoàn công nghiệp nổi tiếng như Volvo, Ericsson... Năm 2013 xuất khẩu vũ khí của Thụy Điển xếp hàng thứ 11 thế giới. Na Uy có số dân 5 109 059 người, nhưng đạt GDP 512,6 tỷ USD thuộc loại giàu có nhất thế giới. Na Uy có tập đoàn dầu khí khổng lồ Statoil với doanh số 111,6 tỷ USD, tập đoàn thiết bị công nghiệp Norsk Hydro doanh số 16,3 tỷ USD. Còn Đan Mạch (dân số 5 591 000 người) có công nghệ đóng tàu vận tải container bậc nhất thế giới, tập đoàn Novo Nordisk về thiết bị y tế doanh thu 11,6 tỷ USD, có công nghệ xi măng và tourbin gió nhiều nước phải đặt hàng. Phần Lan với dân số 5,4 triệu người và GDP 256,84 tỷ USD (2013), có tập đoàn Nokia danh giá (doanh thu 50,1 tỷ USD), có nền công nghệ lọc dầu Neste Oil tiên tiến (doanh thu 20 tỷ USD). Các nước Bắc Âu, chẳng được “dưới sự lãnh đạo” của ai cả, chẳng phải “định hướng” về đâu cả, mà có nền kinh tế và đời sống xã hội phồn hoa giàu có bậc nhất địa cầu.
Có thể lấy một thí dụ khác là Israel. Dân số vỏn vẹn có 8 252 500 người, nhưng GDP của Israel xếp thứ 16 trên thế giới với 291,36 tỷ USD. Tuy có GDP xấp xỷ Singgapore và thu nhập bình quân đầu người đứng sau Singapore, nhưng Israel xếp thứ 8 về xuất khẩu vũ khí. Tiềm lực của Israel rất khác biệt với Singapore. Singapore giàu có cơ bản vì thương mại, còn Israel hùng mạnh vì khoa học và công nghiệp. Israel xứng đáng là một cường quốc.
Còn Việt Nam thân yêu chúng ta? Càng nghĩ càng ứa nước mắt.

Bị ngoại bang chèn ép
Vì đói nghèo tụt hậu nên bị ngoại bang chèn ép. Bị lũng đoạn về kinh tế. Bị chi phối về nhân sự. Bị ảnh hưởng về đường lối. Bị xâm hại cả tài nguyên lẫn lãnh thổ.
Trong hai mươi lăm năm gần đây, mỗi ngày một thêm bị lệ thuộc vào Trung Quốc. Điều nguy hiểm không chỉ là nền kinh tế bị Trung Quốc chi phối mà còn ở chỗ người Trung Quốc đang tràn sang sống khắp mọi nơi trên đất Việt Nam. Thảm họa kinh tế có thể khắc phục. Nhưng tai vạ sắc tộc thì khó có thể vượt qua.

Dân tộc bị phân biệt
Mọi dân tộc sinh ra đều bình đẳng. Tạo hóa không đẻ ra sang hèn. Nhưng người Việt Nam bị tra xét thảm hại mỗi lần qua biên giới. Công dân Việt Nam không được bảo vệ, bị xem thường, bị ngược đãi nhiều nơi trên đất nước người.
Những người phụ nữ Việt Nam dịu hiền đáng yêu, chịu thương chịu khó, bị bán đi tìm chồng xứ khác, bị liệt vào hàng thấp cấp, bị trả tiền rẻ mạt ở những chốn ăn chơi.
Tạo hóa không sinh ra đẳng cấp. Con người tự làm nên đẳng cấp. Tất cả là do đói nghèo tụt hậu.Tất cả bởi lỗi tại chính mình.

Ai bắt chúng ta phải đói nghèo?

Trước đây chúng ta nói rằng dân chúng bị lầm than khổ cực là do thực dân phong kiến. Chúng ta đã đánh đuổi thực dân, đã lật đổ phong kiến mà sao không tránh được đói nghèo lầm than? Đừng nghĩ rằng đói nghèo là chỉ bởi thiếu ăn, lầm than là phải lao động khổ cực. Đói nghèo lầm than còn phải hiểu là so với ai và ở vị trí nào trên thế gian này vào cùng thời điểm với các dân tộc khác.
Đã 40 năm rồi sau ngày thống nhất đất nước, dưới sự toàn trị, chúng ta càng ngày càng tụt hậu so với bạn bè quốc tế. Tụt hậu ở tất cả các phương diện. Sự toàn trị là nguyên nhân của tụt hậu. Sự toàn trị là chiếc khóa giam cầm bước tiến của dân tộc. Sự toàn trị đã trở thành kẻ thù của dân tộc.
Chìa khóa là dân chủ. Không ai ngăn cấm ta dân chủ. Không kẻ thù nào cản phá ta dân chủ. Dân chủ nằm trong tay chúng ta. Tại sao chúng ta lại ngăn cản chính mình? Tại sao chúng ta lại tự giam hãm mình?
Trời làm thì trách trời. Người làm thì trách người. Nhưng chính mình tự gây ra cho mình thì không thể không khóc.
Đất nước những năm tháng thật buồn.
Tác giả gửi BVN./ http://boxitvn.blogspot.com.au/2014/10/at-nuoc-nhung-nam-thang-that-buon.html





.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...
Đạo
Không - Mô Phật
Nhàn hạ
Vô thường
Khang ninh
Khánh phát
Tâm
Thiền
Vấn tịnh