Von: Ann Luu <ann0625@hotmail.com>
World Bodypainting Festival (WBF)
... là một lễ hội liên hoan nghệ thuật lớn trong lĩnh vực vẽ tranh trên mình trần, được xem như "thánh địa ngành Bodypainting", WBF tổ chức lần đầu năm 1998, được ưa chuộng tại nhiều nước, là sự kết hợp hoàn hảo giữa cơ thể đẹp và sáng tạo màu sắc chuyển động. Tại Daegu/ Đại Hàn (năm 2009) lần thứ 2 liên hoan đã được tổ chức, thu hút hàng trăm nghệ sĩ, người mẫu, hàng nghìn khách tham quan từ khắp nơi trên thế giới..

Body Painting "Made in Vietnam"
Họa sĩ: Ngô Lực / Người mẫu: Hạnh Quyên, Vĩnh Nghi / Trang điểm: Chiêu Anh
Một số tác phẩm tại VN:


Vẽ người xong, hoạ sĩ còn thi vẽ Trâu nữa ...



Slideshow...
Bí quyết đẹp - Hạnh phúc tuỳ đâu?

Nước - Cách ngôn Trung Hoa

Toyota cố tình che giấu tài liệu bất lợi cho tập đoàn
Theo chủ tịch Ủy ban điều trần Hạ viện Mỹ về sự cố kỹ thuật xe Toyota -ông Edolphus Towns- thì tập đoàn này đã có ý giấu nhẹm đi một số thông tin liên quan đến trục trặc của các loại xe Toyota đang lưu hành.
Hôm 26/2, Edolphus Towns tuyên bố là tập đoàn xe hơi Nhật Bản này đã chọn giải pháp bồi thường cho các nạn nhân thay vì phải trả lời trước pháp luật và qua đó sẽ phải phơi bày những yếu kém về kỹ thuật. do mình chế tạo gặp khuyêt điểm. Căn cứ vào tài liệu liên quan đến tập đoàn Toyota đã được luật sư Dimitros Biller, đại diện pháp lý của Toyota ở Hoa Kỳ, ông Towns đã đưa ra kết luận như trên.
Luật sư Biller đã phải bạch hoá tất cả những thông tin bí mật liên quan đến tập đoàn sản xuất xe hơi số 1 thế giới này sau khi ông bị Toyota sa thải. Trong một lá thư gửi đến Toyota hôm 26/2, vị chủ tịch Ủy ban điều trần nhấn mạnh là việc che giấu những thông tín nói trên thể hiện thái độ của Toyota coi thường luật pháp Hoa Kỳ. Towns đã yêu cầu Toyota làm sáng tỏ những tố cáo đã được luật sư Biller cung cấp.
Cụ thể là luật sư Biller trong một lá thư điện tử cho biết nhân danh Toyota ông đã chấp nhận chi ra một triệu rưỡi đô la để che giấu những thông tin bất lợi cho tập đoàn. Về phần mình, đại diện Toyota ở Hoa Kỳ cho biết hãng xe nổi tiếng nhất thế giới này sãn sàng trả lời trước những lời cáo buộc của Towns.
Nguồn RFI

Sợ thần phong Tsunami sau địa chấn ở Chile
Một trận động đất lớn ở miền trung Chile với 8,8 độ Richter đã xảy ra hôm 27-2 trong vùng Concepcion, cách thủ đô Santiago 325km về hướng tây nam, gây thiệt mạng cho ít nhất hàng trăm người. Vùng này hồi 1960 cũng đã từng bị động đất tan tành làm thiệt mạng trên 1600 người.
TT Chile, bà Michelle Bachelet tuyên bố ‘tình trạng thảm họa’ tại những nơi bị ảnh hưởng và kêu gọi dân chúng hãy bình tĩnh.
Cảnh báo sóng thần đồng thời cũng được phát đi cho các nơi thật xa như Hawaii, Australia, New Zealand, Trung Mỹ và các đảo quốc ở Thái Bình Dương.
Trận động đất lớn nhất từ 50 năm qua ở Chile đã làm vô số tòa nhà đổ sập, sân bay quốc tế Santiago phải đóng cửa trong ít nhất 72 tiếng. Các chuyến bay được dời sang Mendoza của Argentina. Bộ trưởng Nội vụ, Perez Yoma cho biết 34 người thiệt mạng trong khu vực Maule, dù con số không chính thức nhiều hơn như vậy. Nhiều trường hợp tử vong cũng xảy ra ở các khu vực O'Higgins, Biobio, Araucania và Valparaiso được ghi nhận. Ông Sebastian Pinera, vừa thắng cử tổng thống theo dự trù nhậm chức tháng tới, nói rằng tổng số tử vong ít nhất là 122 người.

Nguy cơ sóng thần
Các quốc gia quanh Thái Bình Dương được đặt trong tình trạng báo động toàn diện vì nguy cơ sóng thần tiếp sau động đất ở Chile.
Sóng biển sẽ lan ra từ tâm điểm động đất và có thể đến vùng duyên hải của Thái Bình Dương trong những ngày sau.
Dưới đây là một vài thông tin về các trường hợp động đất:
- Haiti, 12/01/2010: Khoảng 230 ngàn người chết. Cường độ 7.0.•
- Sumatra,26/12/ 2004: Cường độ 9.2. Gây ra sóng thần giết chết gần 250 ngàn người.
- Alaska, 28/03/1964: Cường độ 9.2, 128 người chết. Thành phố Anchorage bị hư hại nặng.
- Concepcion, Chile, , 22/05/1960: Cường độ 9.5. Khoảng 1.655 người chết. Sóng thần ập đến Hawaii và Japan
- Kamchatka, Nga, 4/11/1952: Cường độ 9.0.
Dân chúng ở Galapagos và Easter Island đã di tản.
Các nước chịu ảnh hưởng bởi “Vòng đai lửa” ở Thái Bình Dương đều được đặt trong tình trạng báo động và tìm cách ước tính thời gian đến của sóng thần. Hệ thống cảnh báo sóng thần đã được cải thiện kể từ tháng 12 -2004 sau vu động đất ở Sumatra/Indonesia, gây ra sóng thần làm cho gần 250.000 người bị thiệt mạng.
Tại HK, cơ quan Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ (USGS) nói rằng động đất xảy ra ở độ sâu khoảng 35 cây số dưới mặt đất, đưa tin cho i rằng ảnh hưởng của sóng thần đã được trông thấy tại Valparaiso, phía tây của Santiago, với sóng cao 1,69 mét trên mực nước biển bình thường.
Động đất tại Nhật
Một trận động đất mạnh đã xảy ra dưới lòng Thái Bình Dương, cách đảo Okinawa ở phía nam của Nhật khoảng 80 cây số.
Chính quyền đã báo động có khả năng xảy ra sóng thần, tuy nhiên, báo động này đã được bãi bỏ. Hiện không có tin tức về thương vong và về thiệt hai vật chất đáng kể.
Cơ quan Khí tượng của Nhật nói rằng trận động đất này có cường độ 6.9 trong lúc cơ quan USGS của Hoa Kỳ đo được 7.3.
Rung chuyển cuối cùng được ghi nhận vào lúc 2031 GMT ngày thứ Sáu.
Nhật Bản thường xuyên bị động đất. Hồi năm 1995, một trận động đất với cường độ 7.2 đã xảy ra tại thành phố cảng Kobe làm cho 6.400 người thiệt mạng.


Tiếp thị ...

Sau khi nấu xong nồi chè... thì nên đọc cái này kỉ lưỡng!
(Click vào hình xem lớn, download, từng món nên để dành...)
Chè
(Click vào hình xem lớn, download, công thức từng món...)

Ảo thuật gia...
(Click vào hình xem lớn)
Baby và Tony + Đố ai nhìn thấy?

Ảnh đặc biệt của "The Sydney Asian Gangsters"
Có Eric Huỳnh Tường Đạt-Nguyễn Hùng-Ngô Vinh Chiêu cởi truồng tham dự... Hihihi
(Link thứ nhì, đứng kế mấy ông bà già quay mặt, lắt đít, đưa tay lên trời, còn nhe răng cười nữa!!!)
http://www.smh.com.au/photogallery/entertainment/opera-house-strip/20100301-pbzt.html
http://www.smh.com.au/multimedia/entertainment/spencer-tunicks-the-base/20100301-pbp4.html
http://media.smh.com.au/national/breaking-news/naked-flesh-floods-opera-house-1181787.html
Hơn 5000 ông bà lão Sydney đã khỏa thân cho phó nhòm Spencer Tunick chụp hình nghệ thuật tại địa danh du lịch nổi tiếng là Sydney Opera House
Eric từ sáng sớm đã ra dành chỗ... Anh Sùng xui , vắng mặt vì đang còn ở Bến Tre!

Von Lili Tran/ lilipostal@yahoo.com
Cánh gà nướng sả
Một chút sả thơm sẽ làm mang đến cho bạn món cánh gà mới lạ, hấp dẫn và thơm ngon.
Vật liệu:
• 1kg cánh gà. • 5 nhánh sả. • 1 muỗng canh dầu hào. • 1 muỗng cà phê muối.
• 2 muỗng cà phê tiêu. • 1 muỗng canh nước tương. • 2 muỗng cà phê đường.
• 2 muỗng canh tỏi băm nhuyễn. • 3 muỗng canh dầu. • 5 muỗng canh tương ớt.
Thực hiện:
1. Cánh gà rửa, thấm khô.
2. Sả cắt gốc, tách lấy phần non, rửa, bào mỏng, trộn đều với 2 muỗng canh dầu.
3. Khuấy đều dầu hào + muối + tiêu + 1 muỗng canh tỏi + nước tương + 1 muỗng cà phê đường, cho cánh gà vào ướp, để trong 2 giờ.
4. Phi vàng tỏi trong dầu, cho tương ớt + đường vào khuầy đều trên lửa nhỏ 1 phút nhấc xuống.
5. Làm nóng lò 5 phút, xếp cánh gà vào khay, trải sả bào mỏng lên trên, cho vào lò nướng vàng.
6. Bày cánh gà nướng sả vào đĩa, rưới nước xốt tương ớt lên trên dọn dùng nóng.

Vợ chồng Nguyễn Hùng /Sydney?
„Welcome to Fabulous Las Vegas“ and "Khỏi cần nhiều lời"!

Von: Ann Luu ann0625@hotmail.com
Eventually someone thinks of something new!

Impress your neighbors with Amazing Garage Door Covers!"
A German firm called "Style Your Garage" - creates posters for garage doors that make it look as if it's actually showing the interior of your garage, and what's in it! Prices range from $199 to $399 for the double-door! All but guaranteed to make passersby take a second look!




von Lili Tran/ lilipostal@yahoo.com
Slideshow

Von: yenuong@hotmail.com
Slideshow - Anh và Việt ngữ

Von: Ann Luu <ann0625@hotmail.com>
Slideshow

Von: Loan Dang <loan.trungvuong218@gmail.com>
Tết Bolsa 2010 - Slideshow (Click vào hình xem lớn)...
Von: Loan Dang <loan.trungvuong218@gmail.com>
Chìa Khoá Niềm Vui
Tác giả chuyên mục nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời “cám ơn” nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền một tiếng cũng không mở miệng.
Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi “Ông chủ đó thái độ kỳ quái quá phải không”?
Anh bạn nói “cứ mỗi buổi tối là anh ta đều như vậy cả”.
Sydney Harries lại hỏi tiếp “Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ”?
Người bạn trả lời: “Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ”?

Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Trong tâm của mỗi người đều có “chìa khóa của niềm vui”, nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ mà đem giao cho người khác cầm giữ.

Một người phụ nữ thường than phiền trách móc: “Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!”, cô ta đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay chồng.
Một người mẹ khác thì nói “Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!”, bà đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay con trai.
Một vị trung niên của một công ty thở dài nói “ Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút,...!” anh ta lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ.
Bà cụ kia than thở “Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ!”.
Một thanh niên trẻ từ tiệm sách bước ra la lên “Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét, ...”

Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để người khác chế ngự tình cảm của mình. Lúc chúng ta cho phép ngừơi khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, đối với tình huống hiện tại không có phương pháp nào khác nên trách móc và căm giận, việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.
Chúng ta bắt đầu trách móc người khác đồng thời chúng ta cũng truyền tải một yêu cầu là “tôi khổ như vậy là do anh/ chị/con ...và anh/ chị/con... phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này”! Lúc đó chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui. Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình. Những người như thế làm người khác không muốn tiếp xúc, gần gũi, lý do là nhìn họ mà thấy sợ vì chỉ nghe trách móc, hờn giận.
Nhưng, một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình không đổ lỗi cho người khác; biết làm chủ xúc cảm và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình ,như thế thì trong cuộc sống và công việc hằng ngày người đó sẽ thảnh thơi vui vẻ không bị áp lực từ người khác.
Chìa khóa của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!
Chúc mọi người đều giữ được niềm vui.

Về Gooy Bye Sunly năm xưa
Con Tàu Ma mang cờ hàng hải Panama...
T
heo bước chân của những người Hoa, tôi đã từ giã cha mẹ với bao nhiêu giọt nước mắt để qua Bến Tre ra đi theo diện bán chánh thức. Chuyến đi do công an Bến Tre tổ chức, có thu vàng tính theo đầu người, cấp giấy tờ, rồi cũng chính công an đưa người ra chiếc tàu sắt Panama đậu ở ngoài khơi.
Chiếc tàu vẫn đứng yên dù cho dòng người tiếp tục được đưa ra ào ạt. Hầm tàu, boong tàu, trên cầu thang, dưới gầm cầu thang, kẽ hốc, và mọi ngóc ngách dều kín mít người. Khoảng cách giữa mọi người ngày càng thu nhỏ lại, cho đến khi không còn một khe hở nào để thở nữa.
Cứ thế, người mới được đưa lên chiếc tàu sắt quái ác này vẩn đứng lì tại chổ…
Năm ngày, mười ngày, rồi đến ba chục ngày lương thực, nước uống mỗi lúc một vơi dần, chiếc tàu ma vẫn lù lù trong bóng tối.
Ăn uống, tiêu tiểu, rác rưới, quần áo dơ bẩn... sống chung với người. Đói khát, bệnh tật, lo âu, đau đớn, bàng hoàng và kinh sợ…
Mỗi ngày, có tiếng còi hú, mọi người cứ ngỡ là tàu khởi hành. Nhưng không, đó là lúc một thây người bị quăng xuống biển, cứ thế tiếp tục 2 tiếng, 5 tiếng, rồi 10 tiếng còi hú cho đến lúc tôi không còn nhớ và đếm xiết nữa. Những tiếng còi hú đau thương và ghê rợn vang lên để đưa những linh hồn về một cõi khác, một cõi vĩnh hằng nào đó mà tôi nghĩ có lẽ còn hạnh phúc hơn những người còn sót lại trên tàu phải sống với cảnh mà không phải riêng tôi mới gọi là “địa ngục trần gian”.
Mọi người phải ăn ỉa tại chổ, đổi lấy một lon gạo, một gói mì, một thùng nước vàng oánh tanh tưởi trong những phuy nước rỉ sét từ đất liền chở ra bằng 1 chỉ, 2 chỉ , 5 chỉ vàng… ôi thôi khủng khiếp quá!
Gia đình chúng tôi không lọt khỏi cái vòng ghê gớm đó. Đứa con gái lớn chưa đầy hai tuổi đeo cứng tay cha nó chỉ còn da bọc xương, hai con mắt tròn xoe thuở nào đã lộ hẳn ra ngoài. Đứa con gái nhỏ chưa đầy sáu tháng đã vắt cạn bầu sữa mẹ, vợ chồng tôi lúc bấy giờ trông giống như một bộ xương cách trí.
Mọi người trên tàu vẫn chờ vẫn đợi, ngày lại qua ngày sáng tối không biết. Bốn mươi ngày sống trong địa ngục, chiếc tàu sắt Panama giết người này vẫn không rời chỗ, sóng đánh mạnh vào mạn tàu, tàu lắc lư, ói mữa tràn lan… Gia đình chúng tôi kẹt cứng dưới khoang tàu nên không biết tại sao tàu không chạy? Lý do nào người mỗi lúc một đông? Tại sao mình lại nằm chờ chết?
Thế rồi sau cùng, có cái lịnh quái ác đưa ra cấm không cho những chiếc tàu chở những người Hoa tiếp tục ra khơi. Những chiếc tàu vượt biên khác bị bắt. Chúng tôi phải lần lượt nhảy xuống những chiếc tàu con trở về đất liền tập trung tại xã An Nhơn - một đảo nhỏ nằm cách xa thị xã Bến Tre khoảng 40-50 km. Chúng tôi phải ăn khoai lang thế cơm để khỏi đứt ruột. Mọi người phải lột hết tư trang còn lại để đổi lấy tiền mướn ghe nhỏ trốn vào đất liền…
Theo dòng thời gian
Chuyến đi bán chính thức thất bại. Nhưng chúng tôi, những người còn sống sót trở về từ chuyến tầu ma, vẫn quyết không bỏ cuộc, đánh đổi con đường tìm tự do bằng nhiều cảnh sống chết khác nhau ...

(Viết bởi: NGƯỜI GIẤU TÊN, là một bà mẹ nạn nhân trên con tàu đã kể lại sau khi từ VN sang LA du lịch thăm con gái hồi 2005. Một đoạn đặc biệt trong bài "TỪ CON TẦU MA TỚI NƯỚC MỸ" của bà đã được đăng trong Việt Báo số ra ngày 1 tháng 1 năm 2005. Nguồn: http://www.thienlybuutoa.org/Misc/ConTauMa.htm)

Góp nhặt sỏi đá bên đường:
Bài viết nhắc đến một kỉ niệm đau thương trên đường "Vượt biên" bán chính thức bằng con Tàu sắt mang quốc kỳ hàng hải nước Panama đậu ngoài khơi cửa biển Bình Đại vào năm 1979... Và con tàu đã quyết định nhổ neo sau đó, không chở theo bất cứ niềm hy vọng nhỏ nhoi nào. Tại sao? Có ai trong chúng ta từng phân tích, chiêm nghiệm, đặt vấn đề, nêu câu hỏi về nguyên nhân và thủ phạm là ai?
Bài hát (30 năm trước... của Huỳnh-Lê-Huê) bên dưới nhắc đến một chuyến đi đã giết chết niềm hy vọng nhỏ nhoi muốn được hít thở tự do của bạn bè thị xã, của 4000 nạn nhân đói khát dưới cơn mưa. Còn lại chỉ là kỉ niệm bi thảm bằng lời hát xót xa, cay đắng thôi sao?
Cả hai là một, chắc chắn là một, trên con tàu định mệnh đó - Một chứng tích tội ác ghê tởm của chế độ hiện hành trong quá khứ.
Có cần dẫn chứng ra không - Khi kẻ thù xưa vẫn là những tên công an rộng mở vòng tay ở phi trường đón tiếp nạn nhân của chúng về thăm lại thị xã? Mời các bạn đọc lại phóng sự về chuyến đi hải hùng, tan tác đó...
(Txvinh 26-2-2010 - quên sao được khi dòng máu phản kháng còn luân chuyển?)

Von: Cuc Phuong Ly <cucphuongly@yahoo.de>
Nhắn tin

Good Bye Sunly...
Cách đây hơn 30 năm, tôi có nhận được bài nhạc "Good bye Sunly" viết tay của nhóm bạn thân bị nạn trên chuyến tàu Sunly sáng tác lời nhạc và gởi từ Viet Nam sang. Tôi lúc đó có sao chụp lại và gởi cho một số bạn bên ngoài Việt Nam, nhưng riêng mình chỉ biết cất giữ vì không biết hát, hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ có điều kiện tốt hơn, nhưng hơn ba mươi năn trôi qua, tôi cũng không khá hơn ba mươi năn trước một chút nào hết... Hôm nay hy vọng qua trang nhà nầy, sẽ có nhiều bạn hoặc nhờ những con em thuộc thế hệ thứ hai giỏi hơn giúp sức giùm để một ngày nào gần đây mình có dịp nghe được bài nhạc nầy qua youtube chẳng hạn.
Sunly là tên một con tàu đã đưa rất nhiều bà con cùng bạn bè và thân nhân Bến Tre mình trên con đường hy vọng trở thành ác mộng mà tôi nghỉ rằng ai trong chúng mình cũng còn nhớ đến, như gia đình Milu chẳng hạn.
Huỳnh, Lê, Huê, mình không bao giờ quên các bạn.
Phỏn


Xin thắp nén nhang hoài tưởng
cùng tìm về cội nguồn ra đi...

... Trong hai năm liên tục, từ 1978-79, kế hoạch 2 hay kế hoạch B của bộ Nội Vụ đảng CSVN -như tiết lộ của ông Bùi Tín trong tác phẩm Mặt Thật- đã thi hành chính sách bán bãi, đăng ký vượt biên lấy vàng tại nhiều nơi, mà một trong những nơi chủ yếu là tỉnh lỵ Bến Tre. Cơ quan thi hành chính sách là Cục công an thị xã. Người nhận chỉ thị hoàn thành công tác đảng là Hai Chiến, trung tá công an Bến Tre.
Trong chiến dịch hốt vàng người Hoa thời kì này, công an tỉnh đã cho phép họ đăng ký vượt biên, đóng từ 6 đến 10 chiếc tàu đăng ký lớn nhỏ, có khả năng chở từ 250-4000 người.
Công an bắt đầu thu vàng theo công thức mỗi người 10 lượng, 2 lượng cho nhóm chủ tàu đóng tàu. Khi tàu đóng xong, sẳn sàng mọi thứ ra khơi, thì bọn công an thường gửi thêm từ 100-150 người nữa. Số vàng dâng nộp của nhóm sau cùng này hoàn toàn nằm trong tay VC. Người ta không biết trong số này có bao nhiêu là thân nhân, bạn bè liên hệ với chế độ, bao nhiêu là thành phần nộp tiền để được gửi đi, và bao nhiêu là các cán bộ tình báo VC được cài theo ra nước ngoài cho các điệp vụ tương lai của chế độ?
Thế nhưng, theo những người từng sống ở thị xã, chứng kiến nhiều cái chết thảm của đồng bào Bến Tre, những vụ tàu đăng ký ra đi... thì đa số những chuyến đăng ký ra đi có người của công an gởi kèm theo vào giờ chót đều ra biển rộng an toàn, đến nơi đến chốn. Còn lại, một số tàu không có người công an gởi theo, khi ra cửa sông Ba Lai và Hàm Luông, tàu bị nổ tan như xác pháo trên biển. Các vụ nổ mìn vỡ tàu đầy ắp thuyền nhân sau khi đã giao vàng cho cộng sản này xẩy ra năm 1978 mấy lần, có chiếc đông lên tới 600 người, tất cả đều tử nạn, lớp lớp xác người trôi tắp ngược vô bờ sông thuộc các xã Thừa Ðức, Thế Thuận, Bình Ðại tỉnh Bến Tre. Xác người lềnh bềnh trên dòng sông, xác người lềnh bền trôi ra biển, xác người lềnh bền tắp vô bờ... làm ô nhiễm, hôi thối cả một vùng dân cư sống hai bên bờ sông. Sau đó, xác người lớn, xác trẻ em bị cá ăn... và một thời gian sau đó, dân chài đã lưới được những con cá còn cả xương người trong bụng. Dân tại vùng này đã không dám ăn cá gần cả hai năm 1978 – 1979...
Thời gian lại phôi phai, sức ép của chế độ, của đói khổ, của khát vọng ra đi tìm tự do, của khát vọng tìm đất sống, đã lại dồn người ta vào những chuyến tàu đăng ký khác, cũng ở Bến Tre. Còn gì oan nghiệt hơn!
Sau các vụ cho đi thoát, cho nổ mìn thãm sát thuyền nhân trên biển, hàng chục ngàn lượng vàng được Trung tá công an Hai Chiến thu hoạch chuyển ra Bắc cho tập đoàn Lê Duẩn/Ðức Thọ và chóp bu đảng. Năm 1979, nhà nước cộng sản lại cho phép đóng 12 chiếc tàu đăng ký cho số người đi dự trù khoảng 4000 người, mỗi người đóng tổng cộng 12 lượng vàng.
Khi tàu đóng xong, tất cả sẳn sàng lên đường với đầy đủ lương thực, nước uống, dầu và thiết bị hải hành... thì công an Bến Tre cho hay là họ đã móc nối được một chiếc tàu sắt lớn mang cờ Panama có khả năng bốc một lược 4000 người, đi biển an toàn hơn. Chiếc Panama có mặt ở cửa biển Bình Ðại, được công an thỏa thuận/deal với giá 2 lượng vàng mỗi người đi, vị chi là 8000 cây vàng cho số 4000 người mà công an phải giao cho nhóm điều khiển tàu Panama trước khi nhổ neo. Cũng theo giải pháp này, tất cả chủ ghe của 12 chiếc ghe đóng xong phải giao cho nhà nước cộng sản. Làm một bài toán, nhà nước cộng sản Việt Nam ngồi không vẫn thu được 8 lượng vàng X 4000 = 32.000 lượng, cộng với 12 chiếc ghe đóng sẳn có đầy đủ phương tiện hải hành sẳn sàng ra đi.( Sau khi chi 2 lượng mỗi đầu người cho tàu lớn...)
Chấp nhận giải pháp được chuyển qua tàu sắt vì nghĩ sẽ được an toàn hơn trên biển, hàng 4 ngàn người đồng ý qua tàu Panama, nằm đầy các hầm tàu và boang tàu. Rồi tuần một, tuần hai... tàu không nhổ neo. Khi công an cộng sản nắm được trong tay toàn bộ số vàng khổng lồ và 12 chiếc ghe hiến lại, chúng trở mặt, không thi hành những điều giao ước với thuỷ thủ đoàn tàu Panama.
Tình trạng kỳ kèo nhùng nhằng này kéo dài gần cả tháng, hàng ngàn người sống chen chúc, đói khát, mất vệ sinh dưới các hầm tàu lâm vào tình trạng sống dở chết dở tuyệt vọng. Các toán công an cộng sản bắt đầu màn trấn lột vô lương kế tiếp, tàn nhẫn, lạnh lùng: họ bán từng gói thức ăn, từng lon nước uống để lột từng chỉ vàng còn sót lại của đồng bào theo kiểu "tiền trao, cháo múc", họ thả xuống hầm tàu một sợ dây cột cai lon hay chiếc móc để khi kéo lên một khâu vàng, họ mới thả xuống một lon nước hay một gói thức ăn. Màn vơ vét này có chỉ thị của bộ Nội Vụ cộng sản hay chỉ là chuyện lợi dụng của công an cấp dưới, không ai biết, nhưng nó quả đã diễn ra trước mũi công an cấp trên, công khai và tàn nhẫn. Trong thời gian đó, nhiều trẻ em và người già đã chết, và xác bị vứt xuống biển một cách lạnh lùng, không kể số người lã liệt, bệnh tật, đói khát rũ riệt đầy khoang tàu.
Không biết giữa tàu Panama và công an Bến Tre kèn cựa ra sao, công an lại trở mặt thông báo cho các nhóm tổ chức đăng ký, đòi thêm mỗi đầu người một cây vàng thì tàu mới nhổ neo ra đi. Ai còn vàng thì đóng tại chỗ, ai không vàng thì cử đại diện, mỗi người viết một cái thư cho gia đình, công an chở về Sài Gòn, gia đình cung cấp thêm hay vay mượn nộp cho đủ. Thế nhưng sau đợt vét hàng ngàn lượng vàng sau cùng này, cộng sản cũng không giao số lượng vàng mà họ thỏa thuận cho nhóm người điều khiển tàu Panama, và tàu Panama đã quyết định rời bến không chở theo bất cứ một thuyền nhân nào.
Truớc quyết định này của tàu Panama, công an Bến Tre không nhượng bộ, họ quyết định ăn hết số vàng thu được, vì nạn nhân là hàng ngàn người Việt Nam mà đa số là người Hoa... đối với cộng sản Việt Nam chỉ là cỏ rác. Hai Chiến, trung tá công an và giới chức CS Bến Tre, có thể cả trung ương đảng ở Hà Nội, đã tìm cái cớ để chuyển hết thuyền nhân đăng ký ra khỏ tàu để tập trung ở An Nhơn, Thạnh Phú. Cái lý cớ ngụy tạo đó là: Có bọn phản động trong đám thuyền nhân. Hàng ngàn người lũ lượt chen chúc, vật vờ, bệnh hoạn đói khát như những thây ma được cộng sản dùng những ghe đăng ký đã đóng sẳn và để lại cho họ, bốc khỏi tàu Panama và chuyển lên bờ, nhốt tập trung ở An Nhơn, Thạnh Phú... Thuyền nhân lên lại đất liền như nhữngnhư những người sắp chết, họ quá đói, họ quá yếu, họ ăn cả củ non, ăn cả chuối sống và nhiều người đã chết sau đó vì bệnh hoạn tiêu chảy, thổ tả....
Ðể cho "gánh nặng người" sau khi đã bị trấn lột sạch tan biến dần, công an thả lỏng sự kiểm soát cho ai muốn trốn thì trốn, hoặc giả họ không còn nhu cầu giam giữ sau khi kế hoạch tận thu vàng đã thành công, hoặc giả công an không đủ nhân lực để kiểm soát hàng ngàn người tá túc gần như ăn xin ở An Nhơn, Thạnh Phú và các xã lân cận... Số người sống sót sau cơn ác mộng tìm cách trốn về Sài Gòn hay về quê cũ.
Tàu Panama đã ra khơi. Hàng ngàn người ở lại phờ phạc, đau ốm, đói khát,trốn chui, trốn nhủi... để thảm kịch Bình Ðại, Bến Tre của chuyến đi đăng ký không thành tan biến, phai mờ dần trong căm nín và uất hận của nạn nhân, và của cả đồng bào Việt Nam trong vùng, những người đã âm thầm chia cơm xẻ áo, dang tay bảo bọc và giúp đỡ đồng bào nạn nhân khốn khổ. Biết bao nước mắt đã đổ ra trong những đêm bà con tâm sự cùng nhau. Cái ghê gớm kinh người của cộng sản Việt Nam là ở chỗ đó.
Theo ước đoán của đồng bào địa phương tại .... Bến Tre thì trong 2 năm 1978 và 1979, số người chết vì bị vỡ tàu tại cửa biển có khoảng từ 5 đến 8 ngàn người tại cửa Ba Lai, Bình Ðại... mà đa số là ghe tàu vỡ chìm đều do mìn nổ trong hầm máy. Người chịu trách nhiệm cho các "chiến dịch" vét vàng và giết người tàn độc này là trung tá công an Hai Chiến, phó công an tỉnh Bến Tre thời đó. Ngoài những chia chác tại địa phương, số vàng vét được từ những vụ ghe tàu đăng ký vượt biên cho đi lọt, hay bị thảm sát, riêng chỉ tại Bến Tre, số vàng chuyển ra Hà Nội cũng là con số khủng lồ mà khó ai biết được chính xác bao nhiêu.








.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...

Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...