Hallo

Một nghĩa cử đẹp ...

Xã Phước Mỹ Trung (Ba Vát), huyện Mỏ Cày Bắc/Bến Tre mới thành hình gần đây từ huyện Mỏ cày cũ (phân ra phía nam và bắc), có trên 109 ngàn nhân khẩu. Nơi đây còn là một trong số thí điểm được các tổ chức từ thiện cố gắng uỷ lạo giúp đỡ trẻ em hiếu học. Trong đó có công tác hỗ trợ học trò nghèo mà cô Lưu Tuyết Mai đã đến phân phối tập vở, học phẩm cũng như một phần nhỏ tịnh tài dùng làm học bổng cho tập thể gia đình các em này.

Mùa hè vừa qua nhân dịp về thăm VN, gia đình một người bạn tại Đức là cô Trần Tú Phương/Salzgitter đã có nhã ý quyên góp tặng phẩm trị giá 100 Euro cùng với một bạn khác là cô Lý Lệ Nga/Wedermark (cũng 100 Euro), nhờ Mai giúp đỡ trong chương trình thiện nguyện nhiều ý nghĩa tại Phước Mỹ Trung.
Mới đây trong một thư nhắn tin ngắn, cô Mai đã chuyển lời cảm tạ của các em học sinh nghèo (kèm theo hình ảnh các em nhận quà), và xin hồi hướng công đức quí báo này đến quý ân nhân trên trang nhà Daidong.org. Mọi sự góp ý, xin liên lạc về: 
Lưu Tuyết Mai, 3. Đường số 34, Q.6, TP Hồ Chí Minh, Vietnam, Phone: (+84) 908 466 770
Cao quý thay nghĩa cử của các Bạn đồng hương!
(www.daidong.org, ThaiTran, ngày 11-9-2009)

Chúc mừng sinh nhật Cọp!
Hình như hồi tháng hai, mê chơi nên quên tuốt, chúc muộn vuốt râu hùm ...
(Cọp cái có râu hông vậy cà?)


3D murals painted on the sides of buildings by Trompe L’oeil
(trick-of-the-eye) artist John Pugh

Main Street, Los Gatos, California. Even the woman peering into the ruin is part of the mural. Taylor Hall, California State University , Chico , California . The Doric-style columns are actually nothing but paint.

Honolulu, Hawaii. This mural took two months of studio work to plan and another six months to execute with the help of 11 other artists. Featured are Queen Liliuokalani, the last monarch of the Hawaiian Islands , and Duke Kahanamoku, the ultimate father of surfing.

This mural at the Cafe Trompe L’oeil, San Jose, California, is entitled “Art Imitating Life Imitating Art Imitating Life”. This customer doesn’t leave at closing time.

Twenty-nine Palms, California . Valentine the bull and a patient buzzard are waiting for the artist to awake.
Bay in a Bottle, Santa Cruz , California . The passer-by is part of the mural.
Looks like a nice spot to rest your weary feet on a sidewalk in front of the Sarasota County Health Center, Florida.

“Slowin’ Down to Take a Look” in Winslow , Arizona . Included, of course, is "a girl, my lord, in a flat bed Ford slowin’ down to take a look at me."

Burkini bị cấm!
Trời nắng chói chang tại Emerainville ngoại ô Paris, mới đây có một bà Tây gốc đạo Hồi diện bộ đồ tắm 3 mảnh định vô piscine (hồ bơi) tắm cho sướng. Bả bị chận không cho vô cửa với lí do duy nhất là chủ nhân hồ tắm không ưa bộ đồ bơi phủ kín từ đầu xuống chân, còn được kêu đúng tên nhà nghề là bộ “Burkini” của bà khách mặc ngâm dưới nước!

Thế là nội vụ trở nên Xì căn đan ồn ào trong cái xứ mà khăn trùm đầu bít bùng của phụ nữ Hồi giáo (Burka) còn đang gây tranh cãi gay cấn tại Pháp giữa phe bênh và phe chống.

“Burkini”là chữ ghép giữa cái áo trùm “Burka” và áo tắm 2 mảnh “Bikini”, được một chị cũng gốc đạo Hồi xứ Libanon phác hoạ trước đây vài năm tại Úc, sau khi nhận thấy nhu cầu là phụ nữ Hồi giáo cũng khoái tắm biển mát mẻ như mọi người Tây phương khác. Các bộ Burkini của chị hồi đầu ít ai biết đến nhưng dần về sau bán chạy như tôm tươi với kiểu rẻ nhất là 49,90 Euro (trong Shop đặc biệt là: vetislam.com).

Burkini được may bằng vải nhẹ. mau khô, dài như bộ Jogging, thường là 3 mảnh: quần, áo phủ và khăn trùm đúng theo truyền thống Hồi giáo. Người mặc chỉ cho thấy gương mặt, đôi tay và bàn chân. Mông và ngực phô bày sau khi lên bờ hoàn toàn được che kín – như theo ý nghĩa giáo luật Scharia (cấm người nữ lộ diện tóc tai và cơ thể).
Trang bị đồ tắm như thế coi như đã thoải mái lắm rồi trong thế giới phụ nữ Hồi giáo, mặc dù dưới cái nhìn phe đàn ông Tây phương thì hình ảnh các bà hở da thịt trong các kiểu Bikini hoặc Tangas là hình ảnh đã quen thuộc từ lâu.

Bà đầm tại Emerainville cho báo chí hay là đã mang bộ Burkini về từ Dubai, mặc dù đoán trước được là sẽ gặp rắc rối khi sử dụng tại Pháp. Bà đã phone cho nhiều hồ tắm trong khu vực cư ngụ để hỏi được phép sử dụng hay không. Cuối cùng thì có một nơi okay và dặn dò là vào phút cuối mới có quyết định tại chỗ. Chỗ đó cũng đã “Non” bà sau 3 hôm hứa hẹn!
Sự kiện xã Emerainville tại Paris cân nhắc việc cấm đoán y phục mang tính chất truyền thống được giải thích là không dính dáng đến phân biệt tôn giáo (cho dù Hiến pháp Tây đã tách biệt giáo quyền và chính quyền rõ rệt) mà chỉ vì điều kiện sạch sẽ vệ sinh. Lí do được viện dẫn là một khi đã cấm mấy ông mặc quần đùi (Bermuda-Shorts) vào piscine thì không thể cho phép mấy bà diện cả bộ “Pyjama” nhảy xuống hồ, và các bà vẫn có thể trùm áo quần kín mít ra vô thư viện mượn sách đọc cũng không ai dòm ngó, cấm đoán làm gì!
Vụ Burkini bị cấm tại Pháp có lẽ chỉ là trường hợp mở màn đầu tiên trong nhiều vụ mâu thuẫn sẽ diễn ra về sau. Tại Đức, người ta ghi nhận được là có nhiều hồ tắm tại Berlin đã cho phép các bà Thỗ diện Burkini ngâm mình dưới nước trong một số giờ giấc mở cửa nhất định nào đó.

Còn các bà cựu học sinh Đại Đồng không biết bơi, không chịu Bikini đã đành, cũng chê luôn bộ Burkini mà mỗi lần muốn tắm chỉ lấy gáo dừa múc nước xối ... thôi hà!
Bà nào muốn thử Burkini có thể đặt mua giá rẻ tại fashionKcity.net, chỗ quen biết đôi khi còn được tặng miễn phí 3 bộ (sáng-trưa-chiều) để dành Jogging và "Tắm" cho sạch bên Cancun, Bahama, Mallorca hoặc Vũng Tàu (trong hình dưới là kiểu đồ tắm 4 mảnh, đội nón, đeo kiếng đen của 2 bà cựu học sinh Đại Đồng nằm dài trên bải bể Monaco hồi Hội ngộ EU-2007 - nhìn lại thấy kinh khủng thiệt!) ...


Vài thế chụp ảnh khó đỡ ... (Clickt vào hình xem lớn ...)

và nhiều cảnh lạ thế giới !!!


Gặp người phụ nữ đầu tiên được ghép mặt ở Mỹ
5 năm về trước, một vụ nổ súng đã khiến khuôn mặt Connie Culp bị biến dạng khủng khiếp. Nhưng cách đây 5 tháng, người phụ nữ 46 tuổi từ bang Ohio đã trở thành bệnh nhân đầu tiên được cấy ghép mặt tại HK.
Gương mặt của Connie Culp được cấy ghép từ mặt của một phụ nữ hiến tặng đã chết. Cô Culp hôm qua đã lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng để chứng tỏ các kết quả của ca ghép mặt đầu tiên tại Mỹ. Gương mặt mới của cô nay đã khác nhiều so với gương mặt nhăn nheo và không có mũi trước kia từng khiến trẻ em bỏ chạy trong sự khiếp sợ.

Khả năng diễn tả các nét biểu cảm trên mặt của Culp vẫn còn hạn chế và bài phát biểu của cô đôi khi hơi khó hiểu. Gương mặt Culp bị sưng lên và hơi vuông trong khi làn da có những nếp gấp lớn. Nhưng cô có thể nói, cười, ngửi và nếm thức ăn trở lại. Các bác sĩ dự kiến sẽ phẫu thuật để cắt bỏ những nếp gấp trên mặt trong thời gian tới khi sự lưu thông máu được cải thiện và các dây thần kinh phát triển.
Xuất hiện trước báo giới hôm qua, Culp đã dành những lời tốt đẹp để tôn vinh đội ngũ bác sĩ đã giúp cô có được gương mặt mới.

Trái cây mang hình ngưởi
Gao Xianzhang, một nông dân làng Hexia (tỉnh Hồ Bắc, phía Bắc Trung Quốc) đã thành công trong việctạo ra trái lê có hình 1 em bé đang ngồi chắp tay, bằng cách đúc khuôn vào quả lê khi chúng đang phát triển trên cây và sau 6 năm, ông đã tạo nên những sản phẩm hoàn hảo.
Năm nay, ông Gao thu hoạch được hơn 100 "em bé lê" và bán mỗi quả với giá 5 bảng Anh (gần 150k/quả).
Ông nói: "Tôi để ý thấy người ta bán những quả dưa hấu có hình thù lạ với giá cao nên tôi nghĩ mình có thể làm điều tương tự với những quả lê của mình" và "Việc đó khó khăn hơn tôi tưởng. Bạn phải kiểm tra khi nào là thời điểm tốt nhất để đặt khuôn vào quả lê, và khi nào tháo chúng ra", vì "Nếu để quá lâu, lê sẽ bị thối bên trong. Nhưng tôi đã xoay xở để đạt kết quả tốt nhất, tránh được sai sót."
Được biết ông Gao không phải người duy nhất tạo nên những trái cây mang hình dáng con người. Trước đó, tại thành phố Lan Châu, thuộc tỉnh Cam Túc (phía Tây Bắc Trung Quốc), một người nông dân khác có tên Zha Taishan đã thành công trong việc tạo ra những loại quả hình Phật Di Lặc, trái tim, hình bóng chuyền, ...


Cá sấu khổng lồ ngủ trưa trước ... cửa nhà bà ...
Belinda Donaldson, một phụ nữ tại bang Florida, nước Mỹ giật mình khi nhận cú điện thoại thông báo có một con cá sấu khổng lồ đang nằm chắn ngang cửa ra vào của nhà bà.
Con cá sấu dài gần 4m nằm ngủ một cách hiền lành ngay trước cửa nhà của bà Belinda tại thị trấn Westchase, hạt Hillsborough, bang Florida, Mỹ. Những người hàng xóm đã gọi điện để cảnh báo gia chủ.
Ban đầu bà Donaldson tỏ ra không tin, ngỡ rằng đó là một trò đùa nhưng khi nhìn qua cửa sổ, bà ngỡ ngàng bởi vị khách không mời mà tự nhiên đến… ngủ trưa. Ngay lập tức, bà Belinda gọi cho 911 nhờ sự trợ giúp.

Đội cứu hộ động vật đã có mặt để đem con vật đi nơi khác mặc dù việc này không hề dễ dàng vì chú cá sấu có vẻ lì lợm, không chịu rời hiên nhà mát mẻ. Những người chứng kiến cho biết đội cứu hộ phải mất ít nhất 1 tiếng đồng hồ mới có thể dụ con cá sấu lên xe tải và chở đi nơi khác.
Việc bắt gặp một con cá sấu sống động ở miền Nam nước Mỹ là điều hiếm có vì loài sinh vật này chỉ sống ở vùng thời tiết ấm áp. Theo các chuyên gia về động vật hoang dã, ước tính có khoảng 5 triệu con cá sấu sống rải rác trên khắp nước Mỹ.

Dân chơi kính mắt (Contact Lens) 2009
Đủ loại, đủ màu, từ nhiều tay vẽ kiểu khác nhau:

1."Mickey" Mouse, 2.Viền "vàng" lấp lánh kiểu "Dior" nổi tiếng bên Âu châu, 3."Sao Hoả" của Nike dành cho các tay đua xe đạp tránh phản chiếu, 4.Mắt "mèo", 5."Sparkle" long lanh, rực rỡ của Ấn Độ trộn hột pha lê Swarovski, 6.Kiểu "trái banh" của Đức (54 USD) dành cho dân hâm mộ bóng đá ...

7.Giọt nước mắt kim cương (dính tòn teng), 8.Hello Kitty, 9.Kiểu "mạch điện tử" tối tân của đại học Washington (đang thí nghiệm thử trên mắt thỏ), 10. Kiểu "Spiderman" mạng nhện đeo trong hôm Halloween, 11.Viền "vảy rồng" (giá 220 USD vì được vẽ bằng tay!), 12. Kiểu "ngựa vằn", 13. "Vui vẻ", và 14.Kiểu "dây leo" dành cho người loạn thị!
von Hon/ 888dustin@gmail.com
Ảnh thiên nhiên hoành tráng và đa sắc Trung Hoa ... (xem ở dạng File .pps)
von Lili Tran/ lilipostal@yahoo.com
VideoClip lạ ...


Nghệ thuật chụp hình của các bà nội trợ và điện thoại lưu động (IPhon) tại IFA/Berlin kì rồi!

BÁN HÀNG KIỂU MIỀN TÂY - CHUA cũng thành NGỌT!
Bán ế riết rồi quẩn trí, tàm nhàm? Đằng kia treo cái bảng "Bên đây giá giảm dễ mua", chỗ này treo cái kê cổ họng "Tại đây giảm giá dễ mua hơn nhiều!". Có chỗ còn dán thêm câu: "Lấy số lượng đè chất lượng", ý nói bán nhiều không cần tốt. Chỉ còn thiếu một câu giật gân như vầy:
"Rẻ hơn cái nùi giẻ!" Mại dô!

Câu chuyện vợ chồng một du khách Hoa Kỳ về thăm VN
"Hanoi, Vietnam - Reasons To Hate Vietnam"

Ông ta ghi nhận không chính xác hết mà cũng không sai hoàn toàn! Ông ta không ghét người chỉ vì họ nghèo dốt mà theo ông, người ta chỉ đáng ghét khi vừa nghèo, vừa cố chấp và gian dối. VN có nhiều cái tốt, nhưng cái xấu cũng đầy rẩy, chưa liệt kê đầy đủ. Lí do còn cho thấy cùng một điều kiện phát triển ngành du lịch, nhưng du khách quốc tế đã đến VN không bằng cái số lẽ đến Thái Lan ...
Những gì vợ chồng người Mỹ này ghi lại cũng là những gì làm người Vietnam bức xúc bấy lâu nay lắm, nhưng giữa cái cái nói và làm còn là một cố gắng không ngừng.
Bạn nào thích đọc nguyên văn, mời Link vô đây:
http://travelvice.com/archive/2007/10/reasons-to-hate-vietnam.php

Ôi, Việt Nam, sao tôi ghét đất nước này như thế ... Để tôi liệt kê vậy ...

1. Tôi ghét sự gian dối ở Việt Nam :
Tôi thật mệt mỏi bởi bị lừa lọc. Nó duờng như là thói quen phải có cũa nguời dân xứ này.
Tôi bị lừa khi tôi hướng dẫn cho người lái xe bus đưa chúng tôi từ sân bay tới một khách sạn mà tôi đã đặt phòng truớc. Khi đến nơi tôi thấy có một nguời đàn ông chạy ra bảo rằng khách sạn đã hết phòng và yêu cầu tôi đến một khách sạn khác ở một cái góc loanh quanh nào đó. ). Tôi bị lừa khi muốn nhận lại một chiếc ba lô không quan trọng lắm mà tôi đã bỏ quên ở một khách sạn Hà Nội, tôi thấy chiếc ba lô đuợc cột lại ở một góc phòng duới chân bàn trong phòng tiếp tân cùng với việc một nhân viên cứ cố moi ở tôi 30$ cho việc giữ đồ trong vài ngày đó. Chúng tôi bỏ đi, bỏ luôn chiếc ba lô và không chi trả gì hết.

Tôi thường bị lừa như một kẻ ngốc, thật đơn giản bởi những ngón nghề vớ vẩn tầm thường. Như là lúc tôi mua mấy tấm thiệp hay hay ở một cửa tiệm nhỏ ngoài khu dành cho du lịch. Tatiana có hỏi cách làm những tấm thiệp đó, và người phụ nữ bán hàng đã ra hiệu rằng do chị ta tự làm bằng một con dao. Hoàn toàn bịa đặt, bởi tôi thấy được hầu như cả những vạch in còn lại từ máy laser khi thiệp được sản xuất với số lượng hàng lọat. Tôi cũng cho rằng cô ta đã dán mảnh giấy barcode đàng sau tấm thiệp, phải vậy không hả !?
Lừa đảo. Thật quá nhiều bọn lừa đảo dơ bẩn.

2. Tôi ghét kiểu nói thách 2 mệnh giá cả ở Việt Nam:
Mặc dù ở nhiều nước khác cũng phổ biến, nhưng giá cả dành cho người nước ngoài thay đổi xoành xoạch thể hiện rõ nhất ở Việt Nam. Cùng một chuyến đi, khách du lịch phải trả 100 ngàn đồng, hãy hỏi một người Việt Nam ngồi cạnh thì họ trả có 80 ngàn đồng. Tôi có mặc cả khi mua hoa quả, nhưng cái giá cuối cùng tôi trả vẫn cứ cao gấp đôi so với gánh hàng bán bên cạnh, bởi người bán đã thổi phồng giá gốc lên 400%

Mặc dù là điểm chung trong nhiều quốc gia nhưng nguời ngọai quốc rất dẽ nhận ra tại Vietnam Hầu hết người nước ngoài được coi là mục tiêu cho họ cơ hội. Cùng một món hàng du khách phải trả 100,000 đồng trong khi dân địa phuơng chỉ phải trả 80,000 đồngTheo lời ông Nguyễn Hữu Việt, trưởng phòng bộ phận du lịch Hà Nội, bán thách giá cho du khách nước ngoài không hẳn là một kiểu lừa lọc, nhưng nó là một phần "văn hóa".
Đây là một trích dẫn về bài báo "Giá cả không hề ổn định, The price isn’t quite right"
"Khách du lịch người Mỹ và người Nga rất hào phóng, nhưng hào phóng nhất vẫn là khách hành từ Nhật Bản, họ hầu như không mặc cả gì hết" Thu Hương người làm việc trong một sạp lưu niệm nhỏ ở phố cổ nói. "Thậm chí với cái giá cao hơn gấp 10 lần, khách hàng người Nhật vẫn coi vậy là rẻ. Nhưng người Ý hay Đức họ chỉ xem và cười."
Vô tư hơn nữa với những khách du lịch lọai này được coi là "gà béo", đây là một từ lóng dành cho những người mua phải cái giá 100$ cho một chiếc đồng hồ nhái Rolex của Trung Quốc trị giá chỉ 10$ hoặc 40$ cho một chuỗi hạt ngọc trai nhân tạo chỉ với giá 5$.
"Thành thật mà nói tôi không quan tâm lắm tới những tiệm lưu niệm hay là hoa quả khi họ cố lấy thêm chút tiền từ khách nước ngoài, việc mặc cả hàng hóa giống như một phần của trò chơi vậy" - Daniel Lewenstein luật sư người Mỹ thường qua lại và sống ở Việt Nam suốt 10 năm qua đã nói vậy.
"Nhưng thực sự là rất phiền khi giá cả đã được ấn định, và người ta cứ cố tìm cách móc túi du khách, như lần trước tối tới sân bay Nội Bài, người lái taxi cứ cố đòi ở tôi 280 ngàn VND cho chuyến đi vào thành phố trong khi giá đề rõ trên biển là 150 ngàn đồng".

3. Tôi ghét sự ồn ào ở Việt Nam:
Có vẻ như đất nước này phát triển hay gia tăng mọi kiểu cách để hủy hoại môi trường bằng tiếng ồn. Cấp độ âm thanh đạt đến đỉnh điểm trên đường phố, nơi tôi phải bịt lỗ tai lại chỉ vì tai tôi chỉ còn lại những tiếng "eeeeeeeeeeeeing" khi tôi về lại khách sạn.
Hàng trăm hàng ngàn thứ âm thanh xe cộ ầm ầm như như xe không đuợc gắn ống bô trên mọi con đường. Còi xe máy thì kêu liên tục bởi mọi nguời lái xe gắn máy, trung bình cứ 5 đến 7 giây như vậy. Họ bấm còi khi vượt qua người khác, bấm còi khi quay xe, bấm còi sau khi đi đái , bấm còi khi vui vẻ, bấm còi khi người ta đi chậm, họ bấm còi ngay cả lúc họ đi ngược chiều, họ bấm còi chỉ để khoe cái còi đặt chế của họ, và họ bấm còi chỉ vì người khác cũng bấm còi. Tôi nhìn và lắng nghe thì thấy họ cứ bấm còi xe khi họ rẽ vào đại lộ. Ở Hà Nội, lúc nào trong ngày bạn cũng nghe thấy tiếng còi xe, không cần biết là ở đâu hay ngay trong phòng khách sạn.
Ở Hà Nội loa phường được đặt khắp mọi nơi phát thanh nhiều lần trong ngày, cứ nhồi vào tai người du lịch và dân cư cho tới khi cái tai phải chảy máu. Những bản phát thanh cả giờ đồng hồ về tin tức, thời tiết và thông tin quảng cáo thật sự quá lớn, nó át cả tiếng còi xe. Thật là ồn lắm.
Điều cuối cùng bạn thực lòng muốn có ở đất nước này chính là một căn phòng khách sạn ở mặt đường, đặc biệt là khi bạn có một chiếc loa phuờng gắn vào vào tòa nhà, làm bạn tỉnh giấc vì chói tai vào 7h sáng với một thứ âm thanh ồn ào bởi một thứ ngôn ngữ khó chịu .
Giữa sự ồn ào của xe cộ, công trình xây dựng liên miên, tiếng Việt và những quán Karaoker, tôi cảm thấy thật ghen tỵ với những người bị điếc.
(xin mời các bạn xem đoạn phim ngắn tôi quay: http://www.youtube.com/watch?v=C37j7r-uoQg )

4. Tôi ghét tiếng Việt:
Cách diễn tả hay nhất về tiếng Việt là nó nghe giống như tiếng mèo nó rú nó gào khi nó đang ăn mà bị ai chọc phá...."meruughh-meowruugh-rruughh".
Còn giọng nguời đàn ông thì nghe giống như tiếng vịt đực cũa 1 thằng cha bị bệnh tâm thần.

5. Tôi ghét giao thông ở Việt Nam và sự khốn khổ khi đi bộ :
Hơn một triệu rưỡi xe mô tô ở Hà Nội và hơn bốn trăm ngàn xe ở các vùng phụ cận – với chỉ số tăng trưởng 14% hàng năm. Đéo mẹ nó sao nhiều xe gắn máy thế ! Số lượng xe cộ đông đúc như thế như một minh chứng cho tình trạng nguy hiểm của người đi bộ.
Những lối đi cho người đi bộ bị nêm cứng bởi những người bán lẻ và các hộ gia đình ở đây khi họ cố tình lấn chiếm lòng lề đuờng để nới rộng thêm diện tích sử dụng ở tầng duới đuờng với mục đích kinh doanh. Điều đó đồng nghĩa với việc người đi bộ phải đi vào phía đuờng xe chạy. Lúc nào họ cũng có thể cảm nhận được gió tạt ngang gần như bị té khi bị những chiếc xe gắn máy hoặc ô tô vượt qua.
Ở đây thực sự có rất ít lối băng qua đường dành cho người đi bộ. Kể cả khi có, nó cũng chẳng giúp giảm thiểu nguy cơ tai nạn cho người đi bộ bị gây ra bởi xe cộ, và ngay cả khi tín hiệu qua đường cho người đi bộ bật xanh, họ vẫn phải lưu ý những xe cộ rẽ vào hoặc từ hướng trái, hoặc từ hướng phải.
Việc băng sang đường, dù có hoặc không có đèn đuờng, cũng có thể ví von như cảm giác mình đang đóng phim Indiana John khi nhảy xuống vực từ miệng hang Đầu Sư Tử "Indiana Jones jump from the Lion's Head Leap of Faith". Nếu ví luồng giao thông như một dòng sông chảy xiết, thì khi đó bạn chỉ như một hòn đá chuyển động chậm chạp, luồng giao thông sẽ tẽ ra khi bạn di chuyển.
Việc này đã gây ra mối bất an cho Tatiana vào ban ngày, khi em lo sợ cho sự an toàn của đứa trẻ đang nằm trong bụng mỗi khi em phải liều lĩnh ra khỏi khách sạn. Đối với Tatiana, việc đi lại ở đây là một thử thách lớn. Em cảm thấy hoang mang khi phải nghĩ đến việc bị đâm bởi một xe máy chạy ẩu và những hậu quả xảy đến sau đó cho đứa con trai chưa sinh của mình. Tôi lúc nào cũng phải giữ chặt tay em, đứng giữa em và luồng xe đang chạy đến, giống như kỹ thuật che chắn bằng hình nộm người. Tôi không thể trách cứ em vì em có thói quen dừng lại khi xe cộ nó tuởng như nó đang đâm xầm vào nguời em, phản ứng đó hòan tòan sai.
Chúng ta coi chừng sẽ bị tai nạn. Không được dừng lại. Không được chạy. Điều đó đã thành luật. Bạn phải thoát khỏi nỗi sợ hãi như thể bạn sắp phải nhảy ra khỏi máy bay và tin rằng mọi thứ vẫn tốt đẹp.
Tôi có quay lại một đoạn phim ngắn để thấy xe cộ hằng ngày ở đây như thế nào và bạn phải cẩn thận như thế nào khi đi bộ ở đây (http://www.youtube.com/watch?v=2BDekHnNxZ4)

6. Tôi ghét giá cả làm hộ chiếu nhập cảnh vào Vietnam:
Tôi ghét giá là bao nhiêu khi khi làm hộ chiếu vào quốc gia này, và để có đuợc giá rẻ hơn một chút thì tôi phải đau thốn cái lổ đít như thế nào ! Xin đọc how much of a pain in the ass it is

7. Tôi ghét những tòa nhà ốm nhách ốm nheo ở Vietnam:
Bạn phải trèo lên những cầu thang có những nấc thang dài đến vô tận. Nguời Việt thích xây dựng khách sạn có chiều rộng như một phòng ngủ độc thân nhỏ làm tôi muốn dẹp mẹ nó đi cho rồi. Tôi buộc phải thuê phòng sang hơn nhưng chúng ở tầng thứ 8 mà Tatiana thì đang có bầu gần 7 tháng nên chỉ cần leo đến tầng thứ 3 là nàng dường như muốn bị trúng gió.

8.Tôi ghét cái lối nguời Việt làm cản trở lối ra vào các hàng quán :
Cái thói quen dân tộc tánh cũa việc đậu xe gắn máy chóan hết cả lối đi vào ngay truớc cổng hàng quán , nhà hàng mà tôi muốn đi vào làm tôi muốn phát điên lên. Sự thiếu suy nghỉ và mất lịch sự đối với nguời khác đuợc thấy rỏ nét trong cách thức đậu xe ngòai đuờng phố. Chen lấn xô đẩy để tìm lối đi bất kể nào đó đuợc xem như là sự thành công cũa chính mình.
Tôi nhận ra rằng không có bất cứ chổ nào dành cho bất cứ ai hay bất cứ cái gì trong điều kiện giao thông khốn nạn ở cái quốc gia này, không phải ai cũng chỉ nặng có 43 kg như 1 thằng cha Ninja mà có thể di chuyển dễ dàng ở đây - hảy nhìn xem Tatiana với cái bụng bầu chình ình thì hiểu đuợc nàng coi như bị cấm di chuyển ở đây.

9.Tôi ghét món tôm hùm ở Vietnam:
Tôi tin rằng tôi thật sự nhận đuợc món ăn giống như tôm hùm với giá $3, nhưng tôi đã ở vùng vịnh Tokin rồi nên tôi biết hải sản là món ăn chủ yếu trên menu. Vừa mới ra khỏi bát quái trận đồ rồi, tôi nghỉ như thế !
Những gì tôi đuợc ném trên dĩa là một con quái vật dạng con tép và con tôm như tôi đã từng thấy kèm nuớc sốt chua ngọt nằm trên dĩa đồ biển. Tôi không dám nhìn khi Tatiana khều ra những miếng thịt vụn dấu trong bộ xuơng con tôm.
Đây là đọan video diễn tả sự bực cái mình cũa tôi: http://www.youtube.com/watch?v=Yx55ZgUEKRc

10. Tôi ghét cái ghế, con gián và bệnh dịch tả ở Vietnam:
Tôi biết rằng dân Viêt nhỏ con nhưng tại sao tôi lại thuờng bị buộc khi đang ăn thì phải ngồi trên cái ghế dành cho trẻ con 4 tuổi?

Gián trên khắp đuờng phố, gián trên các phuơng tiện di chuyển, gián trong đồ ăn đã đuợc nấu. Đúng là đồ khùng cã lủ. Chẳng ngạc nhiên chút nào khi quốc gia này vẫn còn bệnh dịch tả.

Trích nguồn tin từ Hà Nội (Reuters):
Bệnh dịch tã hòanh hành tại miền bắc Vietnam với trên 200 nguời bị bệnh.
Báo Nhân Dân, một tờ báo quốc doanh cũa đảng cộng sản ghi chú lời nói cũa bộ truởng y tế Nguyễn quốc Triệu có trên 1,600 nguời bị ói mữa và ỉa chảy, 200 nguời trong số họ bị nhiểm vi khuẩn dịch tả từ 23 tháng 10. Những báo cáo không thấy nói gì đến xem có ai bị chết vì ỉa chảy cấp tính trong 13 tỉnh thành trong số 64 tỉnh thành ở Vietnam. Đuợc biết bệnh dịch tả lan rộng khắp nuớc năm 2004.

11. Tôi ghét cái nón cối thuờng đuợc dùng ở Vietnam:
Nón cối ở Vietnam được đội giống như nón chơi baseball ở Mỹ. Đàn ông con trai mọi lứa tuổi thuờng xuyên đội nón cối. Hình ảnh đó làm tôi xốn xang bực bội con mắt, có cảm giác như tôi đang ở sau trận tuyến quân thù , bị bao vây bởi quân đội bắc Việt Nam - và trạng thái tôi lúc đó , tôi có lẽ sẽ không ngần ngại luợm cây súng lên chỉa vào hình ảnh đầy gây hấn như thế , chỉ là để xem cái vật tuợng trưng cho Việt cộng của một cuộc chiến đã qua rớt xuống duới đất.

12. Tôi ghét tài xế tải ở Vietnam:
Tôi không phải là một thằng ngốc với taxi. Cửa xe , kiếng chắn xe luôn luôn khóa chặc và tôi thường thường xem bản đồ đường đi nước bước cho đoạn đường tôi muốn tới trước khi tôi gọi taxi. Khi người ta không chú ý họ thường bị lường gạt , bị bị ăn chận, hay tệ hơn thế nữa. Tài xế taxi nước nào cũng thế toàn bọn đá cá lan dưa .
Ở Vietnam, thật sự là nơi tệ hại nhất cho mổi cuốc taxi. Đây là một quốc gia được biết chuyên gắn đồng hồ tính giờ giả mạo (mà đếm giờ phút cao hơn). Mẹ kiếp, người ta luôn tìm mọi cách trấn lột bạn trên đường phố thì không có lý do nào tài xế taxi lại không ngoại lệ .
Tôi cho bạn biết bằng cách nào mà 1 tài xế taxi tính tiền tôi đến trên 8 phút cho đoạn đường 2km lòng vòng Phố Cổ thay vì lái trực tiếp thẳng đến địa điểm chúng tôi muốn đến. Tôi kêu hắn ta dừng lại nữa đường , và nhìn xem hắn ta nói cho biết vì xe cộ đông đúc nên không cho phép xe đi thẳng mà phải chạy lòng vòng . Tôi biết thừa rằng có nhiều dịp cho hắn nếu hắn ta muốn đi thẳng. Người ta cứ chạy lòng vòng và giã đò không biết đường đi đến (cũng có thể họ ngu như thế).
Khi chúng tôi biết thừa ra rằng đoạn đường như thế chỉ giá 18,000 đồng , và cái đồng hồ, và địa điểm đến cũa chúng tôi nói giá 25,000 đ, 48,000 đ, hay 55,000 đ. Chúng tôi từ chối trả tiền theo như họ đòi và chúng tôi ném tờ giấy 20,000 vào mặt tài xế rồi bỏ đi . Hắn ta không chịu rồi chạy bộ đuổi theo chúng tôi .
Chúng tôi gọi cả 2 hãng taxi, hảng mắc tiền và rẻ tiền nhưng kết quả đều tuơng tự. Chính sách hiệu quả nhất là kệ mẹ họ nói gì làm gì mình cứ trả đúng số tiền mà mình nghỉ là công bằng nhất không cần biết cái đồng hồ tính tiền nằm trên cái dashboard nó ghi bao nhiêu kệ mẹ bọn nó .

13.Tôi ghét món ăn ở Vietnam:
Những món ăn Việt ngon nhất mà tôi từng nếm qua thì không thấy có ở Vietnam. Taniana có gấp đôi cảm nghỉ cũa tôi như thế.
Tôi biết miền Nam rất khác với miền Bắc, nhưng nguyên tắc là "nếu thấy nghi ngờ, hảy thử trước cái đã xem sao" nhưng rất khó mà tin được ở một nơi nào khác trên đất nước này có chổ ăn khá hơn.
Rất dễ ăn luôn 3 bữa món ăn Thái mỗi ngày cho cả tháng, nhưng khó làm được như thế nếu ăn món Việt ở Vietnam.

14. Tôi ghét thói vô ý vô tứ của dân Vietnam:
Có nhiều dị biệt giữa du khách và dân địa phuơng ở quốc gia này. Tatiana than phiền với tôi rằng nàng rất ghét khi người ta đụng chạm đến người nàng. Nàng hiểu rằng đó là 1 phần cũa dân tộc tính khi nắm tay, kéo tay người ta trên đường phố để mời chào người ta mua hàng.
"Tôi hiểu tại sao họ làm thế, nhưng tại sao họ không chịu hiểu cho điều đó làm tôi khó chịu?"
Với tư cách cá nhân tôi không cho phép làm như thế từ 1 tên ăn mày hay 1 tên đội cái nón cối . Tôi đã vỗ tay xua đuổi cách chừng vài phân vào mặt 1 người đàn ông để chứng tỏ quan điểm cũa tôi -thay vì vỗ vào mặt hắn ta, giống như Tatiana đã làm trong 1 đêm nọ với trường hợp tuơng tự.
Tatiana cũng ghét nhân viên bán hàng trong tiệm cứ đi theo đuôi nàng quá gần "rằng nàng cảm giác hơi thở cũa hắn ta trên cần cổ".

15. Tôi ghét sự thiếu khả năng về kiến thức, thông tin , hay sự diễn đạt vấn đề cũa người Việt:
Như tôi đã từng nhắc đến trong bài trước, nhưng không phải từ nước Ba Tây về sự thiếu khả năng giao tiếp , nói chuyện. Tôi nhấn mạnh đến việc trách họ về sự thiếu khả năng diễn đạt ý tưởng luôn cả bằng tay- vì người Việt thường không nói chuyện bằng tay- và sự thiếu thông minh tổng quát. Vâng , phải rồi! Tatiana và tôi nghỉ phần nhiều họ thuần túy dưới mức trung bình trong khoa bệnh tâm thần. "Nhiều trong số họ rất tốt, nhưng bọn họ ngu đần như những hòn đá", Tatiana nói như thế.
Hai thí dụ tôi dẫn chứng bằng hình ảnh:
Đầu tiên là nổ lực thất bại cũa tôi để tim ra 1 trong số vật cổ nhất trên 1 vùng đất nào đó cũa thế giới mà vùng đó có đầy món này ra: Đó là 1 cái chày và cái cối - Một dụng cụ dùng để xay, tán nhuyễn, và trộn lại một chất liệu nào đó.
Tôi muốn xay những viên thuốc bổ cho Tatiana uống vì nàng không nuốt nổi những viên thuốc to, thay vì cứ nhìn nàng lấy kéo cắt nhỏ ra rồi hòa với nước mà uống . Tôi quyết định tìm mua 1 cái cối và cái chày để nghiền thuốc ra.
Bộ tự điển Bách Khoa nói rằng chày và cối xuất hiện trên trái đất cách đây hàng triệu năm và trong nhà thuốc thì họ gọi là "chày và cối" , nguyên thủy được dùng trong nhà bào chế thuốc , cái cối cái đầu cũa cái chày thường đuợc làm bằng sành trong khi thân chày làm bằng gổ.
Con bà nó, tôi đã đi không biết cơ man nào là tiệm thuốc tây, siêu thị đễ tìm mua nó. Ngay cả hỏi trung tâm du lịch ở Phố Cổ, tại nơi này tôi được hướng dẫn đến 1 địa điểm bán hàng ma ngay cả siêu cũng không thể có.
Ở tất cả các tiệm thuốc tây tôi ra sức diễn tã món tôi muốn mua, nào là "thuốc viên", "thuốc vo viên", "thuốc" và "bột". Một tay tôi ra dấu là cái ly, tay kia như nắm đấm và làm động tác xay tròn. Tôi đã tra tự điển Anh/Việt từ "xay" và diễn tã cho người bán hàng biết, thế mà họ chẳng hiều cái gì cả.
Một lần thử thứ 2 cũa tôi là khi Tatiana bị ngứa, ngứa bụng vì co bầu. Chúng tôi đi từ thuốc tây này đến thuốc tây nọ , cố tìm ra kem trị ngứa. Ở 1 tiệm nọ, nàng cố gắng giãi thích món nàng cần tìm. Nàng đã viết xuống tên cũa loại kem đó - Caladryl. Tên này được viết khắp mọi nơi, nhưng ngùa phòng trường hợp, nàng cũng dùng cái tên khoa học, hydrocortisone.
Nhân viên bán hàng cái mặt ngớ ra, vì thế Tatiana giã làm như bị ngứa rồi gãi ở ngay phía cái bụng bầu. Đứa con gái bán hàng nói "bà có bầu hả?" và Tantian gật đầu nhanh nhẹn trả lời nghỉ rằng cô gái đã hiểu. Và đúng là đồ giống lừa gì đâu không á, ngu như lừa, cô gái đưa cho Tatiana hộp thuốc ...ngừa thai.

Cảm tưởng cuối cùng về một quốc gia mà tôi ... một thời để Ghét!
Tôi đã tới Vietnam như nhiều quốc gia khác- với tấm lòng cởi mở trong tâm trạng hiếu kỳ . Những ý kiến mà tôi nói ở trên phản ảnh trực tiếp đến kinh nghiệm mà tôi đã từng gặp từ con người và điều kiện sinh hoạt cũa quốc gia đó. Thật là kỳ lạ khi gặp phải những điều bực bội như thế, nhưng đồng thời bên cạnh đó bạn đọc cũng nên biết đến những điều tuyệt vời làm hài lòng khách phuơng xa.
Một ngày nọ, tôi kinh ngạc đến lặng người khi người bán hàng ở Hà Nội trao vào tay tôi 1 nắm tiền rồi họ bảo rằng tiền này là tiền họ đã tính quá lố trong lần tôi đến mua hàng cách đây 2 ngày và bây giờ họ muốn trả lại. Tuyệt vời, tôi đã dùng số tiền này để mua thêm thực phẩm từ cửa hàng cũa họ.
Tôi cũng rất hài lòng khi thuơng lượng để tìm được phòng trọ rẻ hơn ở Bangkok. Bạn phải nổ lực hơn nữa để có thể có được phòng trọ bao gồm luôn WiFi, tủ lạnh, phòng tắm, nước nóng, giường chiếu lớn hơn, truyền hình trực tiếp từ vệ tinh and dĩ nhiên phòng gắn máy lạnh với giá từ $7-13 US.
(http://www.youtube.com/watch?v=it1oe2krhYc)
Thật là thú vị khi nghỉ rằng bạn có thể thả bộ lang thang thoãi mái giữa lòng thủ đô cũa một nước vừa mới bị tàn phá bởi chiến tranh cách đây không lâu lắm. Đúng đó quí vị , tôi là một người Mỹ đang ở Hà Nội.
Tôi thật sự thích thú 1 chút khi thấy món thịt nướng trên lò than/ thịt nướng vỉ trên những lối đi dành cho bộ hành. Vào ban ngày ở 1 góc đường nào đó bạn thấy vắng vẽ trống trơn như vào đêm khi trời vừa tắc nắng bạn sẽ ngủii được mùi xào nấu thơm lừng .

Và một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất cũa tôi trong những ngày ở Vietnam là khi gặp gở được bạn gái củ cũa Aaron, bạn tôi. Nàng ta trông ngọt ngào, thông minh, ăn nói duyên dáng và là một nhà văn nhà báo hạng quốc tế , cũng không dễ dàng gặp được nàng ta vì nàng thường hay đi Mỹ hay Thailand. Tatiana và tôi rất vui mừng có được nàng trong đêm hội ngộ đó . Nàng phục vụ chúng tôi ăn uống no say đến tràn họng. Nàng cũng hiểu rỏ tất cả những điều phiền toái mà tôi đã gặp phải và kể ra ở trên . Nàng tìm mọi cách để làm cho chúng tôi quên đi đồng thời tha thứ cho những chuyện đó - phần nhiều là như thế. (Ghi chú cũa người dịch-"almost" trong câu này có vẽ nghĩa là ô ta đã quên và tha thứ nhiều chuyện nhưng vẩn giử lại ...1 ít chuyện...đến chết tuyền đài chưa tán !)

Tôi không thê nói đến tôi đã từng giới thiệu đến du khách viếng thăm quốc gia này cho bất kỳ ai. Nếu bạn có ý dịnh tò mò muốn khám phá cái gì mới mẽ thì đó sẽ là kinh nghiệm cho chính bạn, ngoài ra chẳng có gì khác. Tôi không thể kể ra đây hết được vô số những điều bực xà bội mà tôi đã từng chịu đựng. Vì thế bạn cứ đi đi rồi biết, hảy đi Vietnam chừng vài ba tuần lễ gì đó để rồi khi trở về...trở về ...chàng về ...chàng về nay đã ...cụt chân...ưu ừ!!! nguyên văn "return home with enough horror stories to choke a small horse."

Hehe, Nguyễn Hùng đâu rồi?
Mau mau cởi đồ, rủ thêm mấy đứa con gái, lấy bột mì trây trét vằn vệt rồi biểu diễn bài này coi! (nhớ đừng kêu anh Sùng, ảnh uýnh cho lọi ba sườn!)
Nhạc Liên-Xô/ Tình khúc Kachiusa
(Hồi xưa học sinh Đại Đồng đã bị bắt dợt bài này. Ai còn nhớ, nhìn lời bên dưới hát theo, okay?)

Lời Việt/ Tình khúc Kachiusa (
chế biến lại):

Đào vừa ra hoa, người ta cũng kêu là hoa đào
Đào vừa ra bông người ta cũng kêu bông Đào
Đào đốt lên cháy ra than mới kêu là than đào
Mỗi anh đi "dê" người ta vẫn kêu là "cua đào"

Gà vừa ra lông người ta vẫn kêu là lông gà
Gà vừa ra đuôi người ta vẫn kêu đuôi gà
Gà chết đi nấu với xôi mới kêu là xôi gà
Mấy em bia ôm người ta vẫn kêu là con gà

Đường mà đi lên người ta mới kêu là lên đường
Đường mà đi qua người ta cũng kêu là qua đường
Đường khó đi khó đi ta mới kêu là đi đường
Đến khi làm thơ người ta cũng kêu là thơ Đường

Nhà mà đang xây người ta mới kêu là xây nhà
Nhà mà đang sơn người ta mới kêu là sơn nhà
Nhà bán đi sống lang thang mới kêu là không nhà
Có má ở bên thì ba cũng kêu là căn nhà

Cầu mà đang xây, người ta mới kêu là xây cầu
Cầu mà xây xong, người ta mới kêu là cây cầu
Cầu uốn cong, bắc qua sông mới kêu là Sông Cầu
Chúng ta mà ...đi, người ta cũng kêu là ...đi cầu.

Đời mà lên hương người ta mới kêu là lên đời
Đời mà qua đi người ta mới kêu là qua đời
Đời thắm tươi hát ca vang mới kêu là yêu đời
Có thai rồi sinh người ta mới kêu ra đời

Tiền mà thu vô người ta mới kêu là thu tiền
Tiền mà chi ra người ta mới kêu là chi tiền
Tiền đếm xong bỏ vô bao mới kêu là bao tiền
Để trong nhà tiêu người ta mới kêu là tiêu tiền

A Cowboy's Work Is Never Done
(Sonny & Cher)

Mây Lang Thang - lời Việt của ông Nam Lộc ...
von: Eric/photonwe@yahoo.com.au
(nhấn hình mở xem bằng file.pps)
Hàng quán bên VN dạo này giỏi tiếng Anh, tiếng Việt quá xá!

Hip-hop Babies ...

Thứ Bảy, 29/08/2009
Dư âm cháy chợ: EACC/Ba Lan: người Việt nỗ lực khắc phục hậu quả ...

Vụ hỏa hoạn ở Trung tâm thương mại EACC sáng 22-8 là vụ hỏa hoạn đầu tiên ở khu Wolka Kosowska. Vụ hỏa hoạn đã gây ra tổn thất nặng nề cho những người có quầy bán hàng và kho nằm trong nửa đầu của hala 2. Trong tình hình buôn bán ế ẩm như hiện nay thì tổn thất này với nhiều người dường như không thể nào khắc phục được (xem tiếp ... )

Tam Thập Lục Kế là 36 chước của binh pháp Tôn Tử, một thiên tài quân sự nổi tiếng bên Trung Hoa thời Xuân-Thu (722-481 rước Công Nguyên). Cuốn "Tôn Tử binh pháp" là một quyển sách viết về mưu lược và nghệ thuật quân sự đã được lưu truyền rộng rãi và nhiều người biết đến.

Ông tên thật là Tôn Vũ hay Tôn Võ (孫武), là gốc người nước Tề, nay là địa bàn huyện Huệ Dân, tỉnh Sơn Đông.Ông là ông nội của Tôn Tẫn, quân sư nước Tề sau này, song nhiều người nhẫm lẫn Tôn Tử là Tôn Tẫn. Tôn Tử được sinh ra và lớn lên trong thời chiến tranh, trong hoàn cảnh mà tư tưởng quân sự bao trùm tất cả. Ông đã làm quan đến chức Phá Sở đại nguyên soái, quân sư cho vua Ngô Hạp Lư và đã lập được nhiều công lớn. Ngũ Tử Tư hay còn gọi là Ngũ Viên là một trong những người bạn thân cận của Tôn Tử. Vì nước Ngô mà ông đã đem ba vạn binh phá 20 vạn binh của nước Sở để vào Sính Đô, làm cho nước Tề, nước Tấn phải khiếp sợ. Sau này, do ông không ham công hầu danh tướng nên từ quan về ẩn dật ở núi La Phù thuộc nước Ngô và làm ra 13 Thiên Binh Pháp, gọi là Tôn Tử binh pháp.
Tuy thời nhập thế hành đạo của Tôn Vũ không lâu nhưng những gì ông đã để lại cho đời có giá trị rất lớn và lâu dài.

Dưới đây là 36 kế gian hùng của ông (đọc tiếp ...)

Giới thiệu một trang Quảng cáo thương mại mới tại Hoa Kỳ:
http://www.vietlist.us/index.htm hoặc click vào hình)
.






"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...

Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...