von: Lili Tran [lilipostal@yahoo.com]

今天收到了一位摯友寄來的短信,覺得非常有意義。所以決定發給您。希望它能帶去我對您的祝福和思念!

人生吧,0歲出場,10歲快樂成長;20為情彷徨;30基本定向;40拼命打闖;50回頭望望;60告老還鄉;70搓搓麻將;80曬曬太陽; 90躺在床上;100掛在牆上...生的偉大,死得淒涼!能牽手的時候,請別只是肩並肩,能擁抱的時候,請別只是手牽手,能在一起的時候,請別輕易談分開!

這周是世界好友周,如果你願意,請把這條資訊發給你所有的好朋友,也包括我。看有多少人會回發給你。當大部分人都在關注你飛得高不高時,只有少部分人關心你飛得累不累--這就是友情,再忙也要照顧好自己,朋友雖不常聯繫卻一直惦念!世界好友周快樂!

2010新概念;一個中心:一切以健康為中心。 兩個基本點: 遇事瀟灑一點,看事糊塗一點。 三個忘記: 忘記年齡,忘記過去,忘記恩怨。四個擁有: 無論你有多弱或多強,一定要擁有真正愛你的人,擁有知心朋友,擁有向上的事業,擁有溫暖的住所。五個要: 要唱,要跳,要俏,要笑,要苗條。六個不能: 不能餓了才吃,不能渴了才喝,不能困了才睡,不能累了才歇,不能病了才檢查,不能老了再後悔!看到了就轉發給每一個你珍惜的人.

如果2012年火山沒噴,地沒裂,樓沒倒,家沒淹,你還在,他(她)還愛,請在 2013年1月4日

慶祝一下吧. 因為這是千載難逢的201314(愛你一生一世)如果你真心Love一個人,請

把這條資訊轉給17個朋友,也包括我!如果有3個人回,你的願望將在12.25日紫色耶誕節實現!不准不發(不要小氣),因為我要你幸福’!

13.Nov. 2010


von: mVan Truong [mvan2008@yahoo.de]

Các Bạn cần lưu ý khi ăn TÔM.
Tại Đài Loan, một phụ nữ chết thình lình với dấu hiệu chảy máu, mũi, mồm, tai và mắt. Khám phá đầu tiên được chẩn đoán là chất vì ngộ độc thạch tín. Nhưng thạch tín ở đâu ra ? Cảnh Sát mở một cuộc nghiên cứu sâu rộng. Một giáo sư y khoa được mời đến giải quyết trường hợp này..

Bác sĩ quan sát tỉ mỉ các thành phần trong dạ dày người chết chưa tới nửa giờ. Bí mật đã được giải quyết.. Bác sĩ nói "Người chết không tự tử, không bị giết. Bà chết tức tửi vì tội coi thường. Mọi người điên đầu ! Tại sao chết tức tửi ?

- Bác sĩ nói chất thạch tín được tạo ra trong dạ dày người chết. Người uống Vitamin C mỗi ngày. Vitamin C tự nó không thành vấn đề. Vấn đề là bà ta ăn nhiều tôm vào bữa tối. Ăn tôm cũng không thành vấn đề vì nhiều người trong gia đình bà ta cũng ăn tôm tối hôm đó. Tuy nhiên, cùng lúc bà ta lại uống Vitamin C. Đó chính là vấn đề.

Các nhà nghiên cứu thuộc đại học Chicago ở Mỹ qua một thí nghiệm đã tìm ra vỏ mềm của tôm chứa nhiều postasium 5 tổng hợp với thạch tín Arsenic Oxide (As2O5). Những thực phẩm tươi này cũng không độc đối với cơ thể con người. Tuy nhiên, ngay lúc đó uống Vitamin C vào, phản ứng hoá học xảy ra, Arsenic Oxide sẽ chuyển thành ADB arsenic anhydride (As203) la chất thường dùng để vẽ viền vàng

các chén đĩa. Chất Arsenic độc này làm tê liệt các mạch máu nhỏ của tim gan, thận, ruột và biểu mô, gây xuất huyết tai, mắt, mũi, miệng.

Vậy khi uống Vitamin C, không nên ăn tôm có vỏ.

Hãy chuyển tin này đến gia đình và bạn bè./.

12. Nov. 2010

... tấm hình cuối tặng cho mấy thằng bạn Xứ Dừa ...
(đang xem Web daidong.org hay coi phim sex?)

Tin ngắn, gọn, nhỏ…
Chuyển nhượng- Sang nhà hàng bán ế...

Không có bữa tiệc nào là không tàn, mọi thứ đến rồi đi, chút vấn vương, quyến luyến và cuối cùng đọng lại là hình ảnh, kỉ niệm…một đống tàn tích, hay dỡ, tốt xấu đều có!
Vì lí do gia cảnh, (vợ kêu làm Jobs, đừng làm Web, thời bây giờ "Wireless" không sao nhưng "Wifeless" mới khổ!), việc làm (Jobs mới) cần tựu trung nếu không muốn Homeless, phải „dìa“, trở lại..., cần "Chuyển nhượng", "Trả lại" hàng quán (Website Daidong.org) cho bạn bè, thôi ăn lương chủ xị (nhiều lắm - hơn hẳn Hartz IV, có thể nhờ đó mà giàu thêm vì tin tức còn là vũ khí trong thời đại thông tin thế kỉ 21).
Nhưng xin Bà con khắp nơi cứ tiếp tục cộng tác, đóng góp, liên hệ, cung cấp tin tức, phim ảnh, thượng vàng hạ cám, dù là đám ma vui, tiệc cưới buồn, sinh nhật già, chúc mừng hụt, hẹn hò hội ngộ không mời cũng đến, liên quan tới biến chuyển thời sự, kinh tế, chính trị, xã hội, văn hoá, tôn giáo, khoa học, chuyện đông-tây, bốn mùa, to nhỏ, nơi mình còn được hít thở…
Vì mọi thứ đều được ân cần đón nhận và truyền đạt tiếp nối.

Ngoài kia gió tuy thổi đều, nhẹ, lá vẫn rụng, chưa phải bão bùng, sấm chớp, căn nhà Daidong.org vẫn còn điện nước đầy đủ, chủ nhà còn trong tình trạng minh mẫn và nhậm lẹ, trong một cơ thể hoạt động tốt, được bà con tin cậy (chỉ tính từ hồi tháng 3-2010 cho tới bây giờ có gần 40 ngàn đợt ghé thăm, đông hơn tiệc rượu ái nữ Thaitran chút xíu... )

Trả lại hàng quán ế ẩm, vốn-lời như vậy cũng là trả nợ xong với bạn bè hội ngộ. Dọc đường thiên lí, gió bụi, dừng chân thăm viếng rồi thì cũng nên dông mất… đợi đuổi sao? kì cục lắm! Đã không mời mà ghé, ở lì luôn, chơi với ai đây?
Thôi nhen, vậy là kết thúc, ngắn gọn mà đầy đủ. Quà cáp, thiệt hại đã được trao cho người xứng đáng được nhận.
Xin hiểu nơi đây lòng biết ơn và tạ từ đã đối đãi thâm tình.
(txvinh / 11-11-2010)

Tin tức trong tương lai, xin liên lạc về:

info@daidong.org hoặc thaitran@daidong.org
A. Trần Thái cần tuyển chọn đầu bếp mới xào nấu quán cơm Đại Đồng:
Lương hậu, hợp đồng dài hạn, làm ở nhà, thức ngủ tuỳ hỉ, ở góc biển chân trời nào cũng được...


Von: yen uong <yenuong@hotmail.com>
At first glance, it looks like a giant child armed with a box of crayons has been set loose upon the landscape. Vivid stripes of purple, yellow, red, pink, orange and green make up a glorious Technicolor patchwork. Yet far from being a child’s sketchbook, this is, in fact, the northern Netherlands in the middle of the tulip season. With more than 10,000 hectares devoted to the cultivation of these delicate flowers, the Dutch landscape in May is a kaleidoscope of giddy colors as the tulips burst into life. The bulbs were planted in late October and early November, and these colorful creations are now ready to be picked and sold as bunches of cut flowers in florists and supermarkets. More than three billion tulips are grown each year and two-thirds of the vibrant blooms are exported, mostly to the U.S. and Germany .
Their dazzling colors are thanks to the years in the 17th century when Tulip mania swept the globe and the most eye-catching specimens changed hands for a small fortune. But like a rainbow, this colorful landscape is a short-lived phenomenon. When the flowers are gone, the land will be cultivated for a rather more mundane crop of vegetables. The Netherlands produce more than nine million bulbs a year.




Vụ Fed bơm 600 tỷ USD kích hoạt nền kinh tế Mỹ
Ðức, Hoa, Nga... đồng loạt phản đối -
Mỹ: cần ‘tạo tăng trưởng’

Tranh luận vẫn tiếp tục gia tăng trên thế giới quanh vụ Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ (Fed) bơm thêm hàng trăm tỷ dollars cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Phản ứng mạnh mẽ nhất là từ Ðức, Trung Quốc, Nga và khu vực đồng Euro.
Bộ trưởng Tài chính Ðức, ông Wolfgang Schauble phàn nàn: “Chính người Mỹ buộc tội Trung Quốc làm giá đồng tiền, duy trì đồng nhân dân tệ ở mức giá thấp giả tạo để có lợi thế xuất cảng, và rồi bây giờ tự họ tìm cách hạ giá trị đồng dollar”.
Thứ trưởng Tài chính Trung Quốc Zhu Guangyao nói rằng: “Hoa Kỳ là nước phát hành một trong những đồng tiền mạnh có giá trị cho dự trữ của thế giới và họ phải có nghĩa vụ ổn định thị trường tài chính”.
Bà Dilma Rosseff, nữ tổng thống Brazil, chuyên gia khoa học kinh tế, cho là “Lần trước đây khi sự cạnh tranh đưa đến phá giá đồng tiền thì sự việc chỉ được kết thúc bằng Thế Chiến II”.
Tại hội nghị thượng đỉnh G-20, TT CH Nga sẽ đòi hỏi những việc làm như của Fed chỉ có thể thi hành khi đã tham khảo ý kiến với các thành viên khác của khối”, theo Arkady Dvorkovich, trưởng đoàn thương thuyết Nga tại hội nghị cho biết
Còn TT Obama thì công khai bênh vực quyết định của Hoa Kỳ bằng một lời tuyên bố được xem là khác bình thường trong cuộc họp báo chung với Thủ tướng Mammohan Singh tại Ấn Ðô hôm Thứ Hai. Ngân Hàng Trung Ương Fed là một cơ chế độc lập và theo thông lệ truyền thống Tòa Bạch Ốc thường tránh tỏ bày sự tán thành hay bất đồng ý kiến. Nhưng sau khi đã giải thích là hành pháp Hoa Kỳ không bình luận về những giải pháp mà Fed thi hành, TT Obama tiếp thêm: “Tôi muốn nói là Fed, cũng như tôi, được ủy thác nhiệm vụ làm cho nền kinh tế Hoa Kỳ phát triển. Và đó là điều tốt không chỉ cho quốc gia chúng tôi mà còn cho toàn thể thế giới”.
Viễn tượng Fed tung một khối lượng lớn dollar vào thị trường tài chính đã khiến cho giá vàng lên cao kỷ lục. Loại quý kim này thường được các nhà đầu tư mua vào trong tình trạng phòng ngừa lạm phát, đã định giá ở mức 1,402.80 một troy ounce hôm Thứ Hai. Những loại tài sản khác như cổ phiếu và dầu thô hạ giá đôi chút sau khi đã tăng vọt với sự loan báo in tiền của Fed tuần trước.

Thị trường vàng ở Việt Nam biến động theo giá cả quốc tế và đồng thời có thêm những yếu tố địa phương cá biệt, đã trong tình trạng lên cơn sốt từ vài tuần lễ trước và đạt tới cao điểm hôm Thứ Hai với giá 38 triệu đồng một lượng. Nhưng tới sáng Thứ Ba khi Thống Ðốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Giàu loan báo quyết định cho nhập cảng vàng, giá vàng ở miền Nam cũng như miền Bắc nhanh chóng tụt dốc, giá mua vào phổ biến 36.4-36.5 triệu đồng trong khi bán ra quanh 37.3-37.4 triệu đồng một lượng, giảm gần một triệu đồng so với vài giờ trước đó.
Hội Nghị Thượng Ðỉnh G-20 bắt đầu tối Thứ Tư ở Seoul, Nam Hàn, chắc chắn sẽ là nơi tranh cãi gay gắt giữa các cường quốc xuất cảng như Trung Quốc và Ðức với Hoa Kỳ, nước hãy còn đang chật vật thoát qua khỏi suy thoái và mức thất nghiệp cao. Người ta cho rằng hội nghị sẽ chưa thể giải quyết thỏa đáng những vấn đề lớn trong hệ thống tiền tệ thế giới và đáp ứng cá mục tiêu mậu dịch mà Bộ Trưởng Ngân Khố Hoa Kỳ Timothy Geithner đề ra. Bộ Trưởng Geithner hy vọng các nhà lãnh đạo quốc gia, trong đó có Trung Quốc, sẽ đồng ý được một khuôn mẫu mới về mậu dịch quốc tế, trong đó có những chỉ dấu cho thấy khi cán cân mậu dịch của một quốc gia vượt quá mức ổn định.
Những phê phán của Ðức cũng là sự phản ánh quan điểm của Nhật Bản, Brazil, lo ngại hệ quả từ biện pháp của Fed. In thêm tiền và hạ thấp lãi suất sẽ làm cho đồng dollar yếu đi và việc xuất cảng dễ dàng hơn. Ngược lại đồng tiền của các quốc gia khác lên giá làm hại xuất cảng của họ. Lập luận của Fed là chỉ nhắm kích thích mức cầu ở quốc nội và việc đồng dollar nếu có mất giá chỉ là hậu quả chứ không phải là mục tiêu.
Thủ tướng Luxembourg, ông Jean-Claude Juncker, chủ tịch Hội Ðồng Bộ Trưởng Tài Chánh Các Nước trong khu vực đồng Euro, nhận định về hành động của Fed: “Tôi không tin đó là một quyết định hay. Chỉ là nỗ lực thoát khỏi nợ nần với nợ nần khác”.
Bất đồng ý kiến cũng có ngay ở Hoa Kỳ. Thống Ðốc Ken Warsh, một phó chủ tịch cao cấp của Chủ Tịch Ben Bernanke, bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc trong một bài báo trên tờ Wall Street Jounal. Bà Sarah Palin, cựu thống đốc Alaska và cựu ứng cử viên phó tổng thống, hôm Thứ Hai cũng đã mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích Fed.
Từ cuối tuần qua, ông Bernanke đã đưa ra lời giải thích: “Nền kinh tế của chúng ta ở tình trạng khiếm dụng tài nguyên cao và mức tăng trưởng tương đối thấp. Mục tiêu của hành động này là mở rộng lượng tiền tệ vận hành”.
Hệ thống tiền tệ quốc tế từ hơn 30 năm qua hầu hết đặt căn bản trên hối suất thả nổi đến nay đã mòn mỏi. Chính sách giữ đồng tiền có giá trị thấp giả tạo của Trung Quốc nhằm trợ lực cho xuất cảng tạo nên nhiều căng thẳng và một số giới phê bình cho rằng nay Fed cũng đi vào con đường ấy.
Theo nhận định của nhiều quan sát viên thì từ lâu Hoa Kỳ vẫn tin hệ thống kinh tế của mình có thể dùng làm mẫu mực cho các nước khác. Ðến nay, những tranh luận nổ ra mạnh mẽ do sự lo ngại Hoa Kỳ tìm cách quy định một chính sách có lợi cho riêng mình.
Trước làn sóng phản kháng trên thế giới, Tổng Thống Obama chỉ có thể tìm được sự bênh vực từ Ấn Ðộ. Thủ Tướng Manmohan Singh tuyên bố: “Bất cứ kích thích nào có thể thúc đẩy các doanh nghiệp Hoa Kỳ phát triển hoạt động đều giúp cho sự thịnh vượng toàn cầu”.
Chủ Tịch Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu Jean-Claude Trichet, sau cuộc họp thường kỳ với các chủ tịch những ngân hàng trung ương thành viên, bày tỏ một quan điểm hòa hoãn hơn. Ông nói: “Không ai trong chúng tôi tin là Hoa Kỳ theo đuổi đường lối dùng đồng tiền yếu và chúng tôi chưa có phán đoán, biểu quyết về chính sách mới này”.
(Theo báo Người Việt)


Tinh quái trong chính trị
Tướng Lưu Á Châu bàn về văn hóa TQ
(
Nguyễn Hải Hoành lược dịch)

Lưu Á Châu (Liu Ya-zhou) sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nước Trung Quốc Lý Tiên Niệm, có thời là Phó Chính uỷ bộ đội không quân TQ, nay là Trung tướng Chính uỷ đại học Quốc phòng, một cơ sở trọng yếu của quốc gia, lò rèn luyện hàng ngũ cán bộ lãnh đạo đảng, chỉ huy cao cấp cho toàn quân. Ông từng là giáo sư thỉnh giảng của ĐH Stanford/ Mỹ, đồng thời là một nhà văn có tiếng, chủ nhân một số giải thưởng văn học TQ. Các bài viết của ông ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ (nhất là quan điểm đối với HK, kêu gọi Bắc Kinh cải tổ dân chủ theo mô hình Hoa Kỳ), lập luận sắc bén của ông được dư luận TQ quan tâm.
Có ý kiến cho rằng đằng sau tư tưởng Lưu tướng quân là nội dung khác, "một con sói CS đội lớp cừu" khi ông "ủng hộ cuồng nhiệt sự đàn áp trong biến cố Thiên An Môn…”

Dưới đây là phần lược dịch bài nói về văn hoá TQ của ông:

Ngày nay Trung Quốc đang tiến những bước dài, đồng thời cũng để lộ ra không ít vấn đề. Tất cả mọi vấn đề đều hướng về chế độ mà mọi vấn đề về chế độ đều hướng về văn hóa, song tất cả mọi vấn đề về văn hóa đều hướng vào tôn giáo.
Tôn giáo quyết định văn hóa mà văn hóa thì quyết định tính cách dân tộc; tính cách dân tộc lại quyết định số phận dân tộc.
Xin nêu thí dụ chống tham nhũng. Trừng trị tham nhũng không thể diệt được tận gốc nạn tham nhũng. Có một biện pháp là hoàn thiện chế độ xã hội, mà phương pháp căn bản là bắt tay từ văn hóa. Thí dụ biện pháp “Lương cao nuôi dưỡng sự liêm khiết”. Ở Trung Quốc lương cao chưa chắc đã có thể nuôi dưỡng được sự liêm khiết. Tại sao thế? Văn hóa Trung Quốc có màu sắc “văn hóa gia đình” rất nặng. Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại [Trong 3 điều bất hiếu, điều lớn nhất là không có con nối dõi]. Càng nhiều con cháu càng lắm phúc. Đời cha nhất định phải để dành tiền của cho con cháu. Điều này khác hẳn văn hóa phương Tây. Những kẻ làm cha như chúng ta, lương bổng bản thân có cao đến đâu cũng vẫn muốn để dành cho con, bởi thế người ta vẫn cứ tham. Đây cũng là một nguyên nhân hình thành “văn hóa hối lộ” trong quan trường Trung Quốc.
Sự hình thành văn hóa Trung Quốc có 3 nhân tố chủ yếu: thứ nhất là hoàn cảnh sinh tồn; thứ hai là tôn giáo; thứ ba là chính sách ngu dân.

1. Hoàn cảnh sinh tồn
Từ xưa tới nay, số dân trên mảnh đất Trung Quốc này đều nhiều hơn châu Âu. Đàn bà Trung Quốc bị “văn hóa gia đình” biến thành máy đẻ.
Châu Âu có diện tích bình quân đất đai trên đầu người cao hơn Trung Quốc rất nhiều thế mà họ vẫn cảm thấy chật hẹp, không thở hít được nữa, phải khai thác vùng đất mới, bởi thế mà có việc khám phá các đại lục mới.
Người Trung Quốc thì tranh đấu trong hoàn cảnh ác liệt này. Phép sinh tồn rất khắc nghiệt. Nhưng khi nói về hình thành văn hóa mà chỉ nhấn mạnh hoàn cảnh là chưa đủ. Hoàn cảnh xấu tạo nên một loại văn hóa không thành công; hoàn cảnh tốt cũng vẫn có thể tạo dựng nên một loại văn hóa không thành công. Cần xem xét văn hóa Trung Quốc từ hai mặt. Từ xưa Trung Quốc đã có thảm thực vật rất tốt, khắp nơi là rừng. Vùng Sơn Tây có nhiều than đá như thế chứng tỏ thời cổ rừng ở đấy rất tốt. Do có quá nhiều rừng nên người ta chẳng cần đi quá xa nơi ở cũng có thể kiếm được gỗ, vì vậy người ta dùng gỗ để làm nhà, vừa đơn giản vừa đỡ mất công. Lâu ngày kiến trúc Trung Quốc bèn trở thành kiến trúc có hình thức kết cấu thổ mộc.
Khi tiến sang thời đại văn minh, các dân tộc châu Âu có môi trường ác liệt hơn Trung Quốc rất nhiều: rừng ít, đá lắm. Muốn làm nhà, họ chỉ có cách lấy đá trên núi mà làm. Lâu ngày nền kiến trúc phương Tây trở thành kiến trúc gạch đá. Qua nhiều nghìn năm, rừng của chúng ta bị đốn hết, các kiến trúc thổ mộc sụp đổ. Kiến trúc kết cấu gạch đá của phương Tây thì giữ lại được, rừng của họ cũng giữ được. Tại Ý, hiện nay vẫn thấy các kiến trúc có từ hai nghìn năm trước, tương đương đời nhà Tần nhà Hán. Tại Trung Quốc hiện nay cả đến kiến trúc đời nhà Minh cũng hiếm thấy.

2. Tôn giáo
Trung Quốc có ba tôn giáo chính là Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo (tôi gọi Nho học là một loại tôn giáo). Ba tôn giáo này có trách nhiệm không thể thoái thác đối với với sự hình thành trạng thái tâm lý và đạo đức ngày nay của người Trung Quốc. Lịch sử cho thấy ba tôn giáo trên căn bản không thể chấn hưng được dân tộc Trung Hoa.
Xin để tôi so sánh đối chiếu Ki Tô giáo với tôn giáo của Trung Quốc.
Văn hóa Trung Quốc dạy chúng ta “Nhân chi sơ, tính bản thiện” [con người lúc mới ra đời có bản tính lương thiện]. Tôn giáo của phương Tây thì ngược lại, cho rằng con người sinh ra đã là xấu [nguyên văn chữ Hán: ác], bản tính con người cũng xấu. Bởi vậy, tôn giáo phải hạn chế anh, bắt anh suy ngẫm về chính mình. Văn hóa phương Tây cho rằng loài người có tội tổ tông [Sáng Thế Ký trong Cựu ước chép chuyện thủy tổ đầu tiên của loài người là ông Adam và bà Eva không nghe lời răn của Thượng Đế, đã ăn vụng trái cấm, tức đã phạm tội]. Lòng người đen tối.
Trong số các đồng chí có người đã trải qua “Cách mạng Văn hóa”, xin hỏi cái đen tối nhất ở đâu? Cái đen tối nhất thì ở trong lòng người [Trong Cách mạng Văn hóa, vì để chứng tỏ sự trung thành với “minh chủ”, nhiều người Trung Quốc đã phạm những lỗi đạo đức khó có thể tưởng tượng, thí dụ bắn giết nhau, hành hạ thể xác và tinh thần vô cùng dã man chính bạn bè, đồng chí, đồng đội, đồng sự của mình; vợ từ bỏ chồng, con từ bỏ cha chỉ vì chồng, cha bị vu cáo là chống Đảng; có Hồng Vệ Binh cắt họng đồng chí mình dám nói sự thật...]. Tâm hồn mỗi người đều có mặt vô cùng bẩn thỉu. Văn hóa phương Tây mổ xẻ, hé lộ nó ra, trưng nó ra. Phê phán nó, kiềm chế nó. Văn hóa phương Đông thì ôm ấp nó, nuôi dưỡng nó. Nhà thờ ở phương Tây có phòng xưng tội [nguyên văn: sám hối]. Người ta vào nhà thờ trình bày với thánh thần các thứ trong tâm hồn mình.
Nói cho thần thánh nghe mọi cái xấu xa bẩn thỉu của mình thì người ta thấy nhẹ nhõm. Tâm hồn người ta được rửa sạch. Hồi sang Mỹ tôi có vào nhà thờ ngồi hẳn một ngày trời. Tôi phát hiện thấy một cảnh rất thú vị: mọi người ai nấy khi vào nhà thờ thì mặt mày ủ ê, khi đi ra thì sắc mặt thư thái nhẹ nhõm. Về sau tôi mới dần dà hiểu được bí quyết của chuyện ấy. Lâu ngày, người ta trở thành thành con người lành mạnh, con người có tâm trạng và tâm hồn đặc biệt kiện toàn. Con người ai cũng có ham muốn. Nhưng người ta phải kiềm chế ham muốn của mình, ai nấy ắt phải tự mình (chứ không phải người khác) kiềm chế bản thân.
Người Trung Quốc không biết kiềm chế mình, không biết tra khảo bản thân, thế là người ta đi kiềm chế kẻ khác, tra khảo kẻ khác. Quất roi và tra khảo bản thân là chuyện đau khổ. Chỉ khi nào trong lòng mình mãi mãi có tín ngưỡng, có tín ngưỡng vĩnh hằng với thần thánh, thì mới có thể làm được như thế.
Rất nhiều đồng chí đã đi thăm nhà thờ ở phương Tây. Ở đấy thánh thần xuất hiện với hình ảnh đầm đìa máu, chịu khổ chịu nạn. Jesus bị đóng đinh trên giá chữ thập. Đức Mẹ không đổ máu nhưng rơi lệ. Đấy thực sự là hóa thân của con người, là hóa thân của sự khổ nạn và tư tưởng của con người. Thần thánh trong tôn giáo phương Tây nhìn vào tựa như thần thánh, thực ra là con người. Cái chết của Jesus đã hoàn tất việc ngài lột xác [nguyên văn: thoát biến] từ thánh thần thành con người. Chỉ con người mới chết.
Nhưng thánh thần trong các đền miếu của Trung Quốc thì mới là thánh thần. Bạn hãy xem hình ảnh các vị thần thánh ấy: bụng chảy xệ, nét mặt chẳng lo nghĩ gì sất, nhăn nhở cười cợt, thụ hưởng của thờ cúng. Vị nào vị ấy ăn đến béo rụt đầu rụt cổ.
Người phương Tây đến nhà thờ là để sám hối. Chúng ta lên đền lên chùa là để hối lộ. Chẳng phải thế hay sao? Vì muốn làm được một chuyện gì đây, chúng ta khấn vái thần thánh, bỏ tiền mua mấy nén hương thắp lên hoặc bày lên mâm những thứ dân gian thường ăn như trái cây gì gì đó, rồi im lặng cầu nguyện. Như thế chẳng phải hối lộ thì là gì?
Người phương Tây đến nhà thờ để giải thoát nỗi khổ về tinh thần. Chúng ta lên đền chùa để giải quyết nỗi khổ trong đời sống thực tế. Thần thánh trong tôn giáo phương Tây luôn luôn chịu khổ còn nhân dân thì không chịu khổ. Thần thánh trong tôn giáo phương Đông thì hưởng thụ, còn dân chúng thì chịu khổ. Đây là khác biệt lớn nhất giữa tôn giáo phương Đông với phương Tây.
nước ngoài, nhà thờ bao giờ cũng xây dựng tại trung tâm đô thị, gần gũi với dân. Đền chùa Trung Quốc thì bao giờ cũng xây dựng trong rừng sâu núi cao, xa rời dân. Tôi từng nói người Trung Quốc về cơ bản là một dân tộc không có tín ngưỡng. Nói không có tín ngưỡng không phải là không có hình thức tín ngưỡng. Ngược lại, những thứ người Trung Quốc tín ngưỡng thì phức tạp nhất, người ta tin cả các đại sư khí công. Cái quái gì cũng tin lại chính là chẳng tin cái gì hết. Trong lòng người Trung Quốc không có vị trí của một vị thần thánh vĩnh hằng. Nói sâu một chút, tức là chẳng có sự mưu cầu theo đuổi tinh thần văn hóa có tính tận cùng! Loại người đó không mở rộng phạm vi quan tâm của mình ra tới bên ngoài gia đình, thậm chí cá nhân. Nếu mở rộng sự quan tâm ấy ra thì nhất định sẽ là làm hại kẻ khác. Một dân tộc như vậy sao lại không “năm bè bảy mảng” kia chứ?
Tại phương Tây, khi trên đường có một chiếc xe hỏng thì hầu như tất cả các xe khác đều dừng lại, người ta đến hỏi anh có cần giúp đỡ gì không. Tại Trung Quốc thì hầu hết xe đều bỏ đi, khó khăn lắm mới có người dừng xe hỏi anh, có lẽ tôi còn ngờ vực, anh làm gì thế? Anh có mục đích gì.
Phương Tây đã thắng trong cuộc cạnh tranh với phương Đông cả nghìn năm nay. Tôn giáo phương Tây đã thắng trong cuộc cạnh tranh với tôn giáo phương Đông. Thắng lợi của tôn giáo là thắng lợi thế nào? Tôi cho rằng đó là một loại thắng lợi về tinh thần. Không có tín ngưỡng thì không có sức mạnh tinh thần. Cái chúng ta thiếu lại chính là cái người ta có.
Hãy nói về chuyện xây đền chùa. Phương Tây khi xây đền chùa thường là bạt hẳn một quả đồi. Đó là một kiểu khí thế, một kiểu dũng khí đấu tranh với thiên nhiên. Người Trung Quốc xây đền chùa thường hay xây trong núi sâu. Xem ra là hòa nhập cùng núi rừng thành một khối, trên thực tế là một kiểu đầu cơ. Có một bức tranh cổ tên là Ngôi chùa cổ trong núi sâu, rất nổi tiếng, nhưng nhìn vào tranh chẳng thấy một bức tường hay một viên ngói nào cả. Bức tranh vẽ gì vậy? Một lối mòn chạy giữa hai quả núi, một nhà sư quẩy đôi thùng đi gánh nước. Rốt cuộc bức họa có ý gì? Là nói ngôi chùa cổ trong núi sâu, chùa và núi hòa làm một với nhau. Chúng ta khẳng định rằng ý của bức họa rất khôn khéo.
Người Trung Quốc có tâm lý đầu cơ rất nặng, ai cũng chỉ muốn không làm mà hưởng. Ngày nay, trong thời đại cải cách mở cửa, có biết bao nhiêu người lao vào biển thương mại, ai nấy đều nghĩ “Ngày mai đến lượt mình [làm giàu] rồi”, Họ muốn làm cái bộ phận “Để một số người giàu lên trước” ấy. Sau nhiều năm được giáo dục “Vì nhân dân phục vụ” mà họ lại đều muốn trở thành đối tượng đựơc phục vụ.
Người Trung Quốc trước đời Tần thì không như thế. Sau đời Hán, đặc biệt sau khi Lưu Triệt [tức Hán Vũ Đế, 156-87 trước CN] độc tôn Nho thuật [tức Nho học, Nho giáo] thì người Trung Quốc đã thay đổi.
Tôi rất thích đọc bộ Sử ký [của Tư Mã Thiên]. Đọc hết sách này mà chẳng thấy có đoạn nào viết về những kẻ phản bội. Ngày nay chúng ta có biết bao nhiêu kẻ phản bội! Thời xưa có rất ít kẻ cáo giác. Thời nay thì khắp nơi đều có!
Chính ủy Đại học công trình không quân Vương Hồng Sinh đến thăm tôi. Hồi ở Ban chính trị không quân, anh ấy và tôi là chiến hữu với nhau. Hai chúng tôi nhắc đến một chuyện thế này: đơn vị Vương Hồng Sinh có một anh cán sự, là người được lãnh đạo rất coi trọng. Một đồng sự của anh ta ngủ với gái; vị cán sự ấy bèn vác ghế đến ngồi lỳ tận nửa đêm ngoài cửa nhà người đồng sự, cho tới lúc bắt được hai người kia hủ hóa với nhau. Anh cán sự được biểu dương. Tôi than thở căm tức mãi không thôi. Tôi bảo: sức mạnh nào đã chi phối anh ta ngồi trong bóng đêm lâu đến thế? Tuyệt đối là một loại ý thức phạm tội.
Thời xưa, Bảo Định, Dịch Thủy là nơi sinh ra những Kinh Kha, Cao Tiệm Ly, Điền Quang, Phàn Ư Kỳ [bốn nhân vật anh hùng nổi tiếng trong vụ ám sát không thành Tần Thủy Hoàng]. “Gió vù vù, hề, sông Dịch lạnh ghê, Tráng sĩ một đi, hề, không trở về” [câu thơ Kinh Kha cảm tác khi qua sông Dịch trên đường đi mưu sát Tần Thuỷ Hoàng]. Trong kháng chiến chống Nhật, phủ Bảo Định có nhiều Hán gian [nguyên văn: Nhị cẩu tử, tên thời trước gọi cảnh sát] nhất. Hồi làm ở Hội Nhà văn tôi có đến Bảo Định sưu tầm dân ca. Một ông nông dân hát cho tôi nghe một bài ca ngày xưa: “Năm ấy giặc Nhật đến làng, chúng tôi vác súng đi lính…… ” Về sau tôi mới biết ông ta đi lính gì. Lính ngụy.
nước ngoài không phải là không có kẻ phản bội, nhưng ít hơn nhiều so với Trung Quốc. Sức mạnh nào đã tác động đến người ta? Sức mạnh tinh thần.
Năm 1986 tôi sang Mỹ. Đêm khuya ra đường, đèn tín hiệu giao thông bật đỏ, chẳng thấy chiếc xe nào chạy cả, tất cả xe đều tự động dừng lại ở ngã tư. Tôi không hiểu, bảo người Mỹ sao mà ngốc thế nhỉ. Về sau tôi mới biết đấy là sự tự kiềm chế của họ. Kiềm chế bản thân là cứu vớt tâm hồn. Việc nhỏ đã thế, việc lớn lại càng thế.
Người Nhật nói, trận địa Trung Quốc rất dễ bị chọc thủng. Lê Minh [triết gia Trung Quốc đương đại nổi tiếng là “khùng”] nói rất hay: “Tôn giáo Trung Quốc biến dân chúng thành bầy cừu”.
Đều là cố thủ trận địa, người phương Tây tuy cũng sợ nhưng họ có thể kiềm chế bản thân. Chúng ta thì sao? Trước hết là mong người khác làm bia đỡ đạn. Thấy người khác bỏ chạy thì nghĩ, vì sao mày chuồn? Tao cũng chuồn. Mày đi lính ngụy no nê cơm rượu, tao cũng đi. Mày tham ô, tao cũng tham ô. Tao không chịu kém mày. Tại các nước phương Tây không phải không có chuyện ăn hối lộ nhưng nhìn chung ít hơn chúng ta. Khi nhận hối lộ, lương tâm và tinh thần người ta sẽ ràng buộc họ.
Phó Chủ tịch Trì Hạo Điền [Thượng tướng, sinh 1929, thời gian 1998-2003 làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc] có kể một chuyện để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với tôi. Ông kể, trong thời kỳ chống Nhật vùng căn cứ địa Giao Đông có bảy tám tên lính Nhật vác cờ mặt trời [tức quốc kỳ Nhật] đi càn, ba bốn chục nghìn quân dân căn cứ địa bỏ chạy hết. Sói đuổi cừu mà.
Trên xe buýt một cô gái bị cướp, xe đầy ắp người mà chẳng ai ho he. Cô gái xúc động thốt lên: “Cha tôi kể năm xưa một tên giặc Nhật cai quản cả một huyện của chúng ta. Ngày ấy tôi không tin, bây giờ thì tin rồi”.
Hồi “Cách mạng văn hóa”, ga xe lửa lúc nào cũng đông nghịt. Khi tàu đến, người ta chen nhau ùa vào ga lên tàu. Một cô nhân viên soát vé nói: các ông bà đông thế này, một đứa con gái như tôi không thể nào giữ được ai, mà tôi cũng chẳng muốn làm thế. Bắt giữ ai nào? Giữ người đầu tiên chen vào. Thế là ai nấy ngoan ngoãn xếp hàng.

3. Kẻ thống trị các thời kỳ trước kia thực hành chính sách ngu dân
Tôn giáo Trung Quốc có mấy loại, tuy khác nhau về tư tưởng nhưng trên mặt chủ nghĩa chống hiểu biết hoặc chủ trương ngu dân thì đều như nhau. Chính vì thế mà tôn giáo mới được tầng lớp thống trị coi trọng. Dưới sự giáp công của văn hóa tôn giáo và chính sách ngu dân của bọn thống trị, người Trung Quốc hình thành quần thể như ngày nay. Người Trung Quốc giỏi nhất về chuyện ca tụng công đức, thứ nhì là tố giác, thứ ba là giở thủ đoạn, cuối cùng là khôn ngoan bo bo giữ mình [nguyên văn: minh triết bảo thân].
Người Mãn Thanh thống trị Trung Quốc thành công nhất. Họ hiểu rõ đặc tính quan trường của người Trung Quốc: dốc lòng trung thành với cá nhân, không trung thành với nhà nước. Ai có vú thì người ấy là mẹ [Ai có sữa cho bú thì nhận người ấy làm mẹ. Ý nói vì tham lợi mà vong ân bội nghĩa, ai cho mình quyền lợi thì theo người đó].
Trong việc thống trị ba dân tộc Hán, Mông, Tạng ở Trung Quốc, người Mãn Châu nhằm vào các đặc điểm khác nhau của ba dân tộc này để sử dụng những mánh khóe khác nhau. Người Tây Tạng tin Phật Giáo, triều đình nhà Thanh cho dựng ngay tại Thừa Đức [1 trong 10 địa điểm danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất Trung Quốc, cách Bắc Kinh 180 km] một ngôi chùa phỏng theo kiểu chùa Tây Tạng, đón Lạt Ma về kinh đô làm ông lớn. Người Mông Cổ nhanh nhẹn dũng mãnh thì dùng thủ đoạn hôn nhân, gả con gái hoàng tộc cho vương công Mông Cổ. Mày đẻ ra con trai thì nó là cháu ngoại tao. Đối với người Hán thì dùng khoa cử. Người Hán có tật thích làm quan. Chỉ cần cho mày làm quan, tựa như quẳng khúc xương cho con chó, là mày cúi đầu cụp tai ngoan ngoãn nghe theo.
Hồi tôi sang Mỹ, thầy hướng dẫn tôi là người chuyên nghiên cứu về Mao Trạch Đông. Ông ấy cho rằng trong đời mình, Mao Trạch Đông tổng cộng làm được 31 việc:

1- Năm 1921 vào Đảng; 2- Năm 1925 chuyển sang theo nông dân; 3- Năm 1923-1927 vào Quốc dân đảng; 4- Năm 1928 xây dựng căn cứ địa ở nông thôn; 5- Xây dựng Khu Xô-viết Giang Tô; 6- Sự kiện Phú Điền [sự kiện nội bộ đảng CSTQ thanh trừng giết nhầm nhiều cán bộ của đảng năm 1930 tại căn cứ địa Phú Điền tỉnh Giang Tô]; 7- Năm 1925 đi Trường chinh; 8- Hội nghị Tuân Nghĩa [hội nghị mở rộng Bộ chính trị ĐCSTQ họp tháng 1/1935 tại Tuân Nghĩa tỉnh Quý Châu, xác lập quyền lãnh đạo của Mao Trạch Đông; được coi là bước ngoặt của cách mạng Trung Quốc]; 9- Tranh giành quyền lãnh đạo Đảng CSTQ với Trương Quốc Đào; 10- Năm 1937 hợp tác với Quốc dân đảng; 11- Kết hôn với Giang Thanh; 12- Chỉnh phong ở Diên An; 13- Đại hội VII xác lập tư tưởng Mao Trạch Đông; 14- Giành chính quyền trên cả nước; 15- Tiến hành cải cách ruộng đất; 16- Năm 1950 tham gia cuộc chiến tranh Nam Triều Tiên; 17- Sự kiện Cao Cương [nguyên Phó Chủ tịch nước CHND Trung Hoa; năm 1954 bị kết tội chia rẽ đảng, bị kỷ luật, tự tử chết 1954]; 18- Tam phản ngũ phản [hai phong trào trong thời gian cuối 1951 đến 10/1952. Tam phản: chống tham ô, lãng phí và quan liêu; Ngũ phản: trong ngành công thương nghiệp tư doanh chống hối lộ, trốn thuế và lậu thuế, lấy cắp tài sản nhà nước, làm ăn gian dối, đánh cắp tình báo kinh tế]; 19- Công tư hợp doanh và hợp tác xã nông nghiệp; 20- Chống phái hữu; 21- Đại Nhảy vọt; 22- Hội nghị Lư Sơn [hội nghị mở rộng Bộ chính trị và hội nghị lần 8 trung ương ĐCSTQ, cách chức Bộ trưởng Quốc phòng của Bành Đức Hoài]; 23- Cắt đứt quan hệ với Liên Xô; 24- Chuẩn bị đánh đổ Lưu Thiếu Kỳ; 25- Phát động cách mạng văn hóa; 26- Giúp Việt Nam chống Mỹ; 27- Xác định Lâm Bưu là người kế vị; 28- Tan băng quan hệ với Mỹ; 29- Nâng đỡ Nhóm Bốn Tên; 30- Đánh đổ Đặng Tiểu Bình; 31- Bố trí Hoa Quốc Phong làm người kế vị.

Tôi nghiên cứu kỹ 31 sự việc này, phát hiện thấy trong đó có 20 sự việc liên quan tới hủy hoại tinh thần và đạo đức con người. Đến năm 1966, cuối cùng Mao Trạch Đông phát động cuộc Cách mạng Văn hóa chưa từng có trong lịch sử, làm cho kinh tế Trung Quốc đi tới bờ vực sụp đổ, càng làm cho phẩm chất đạo đức của nhân dân toàn quốc hạ thấp xuống tới mức đáng sợ, nhà nước mấy lần sa vào tình cảnh muôn đời không phục hồi được.
Tinh thần là cái gốc lập mệnh của mỗi con người, là cái gốc lớn mạnh của một dân tộc, cái gốc sinh tồn của một quốc gia. Cái gì cũng có thể không có nhưng tinh thần thì không thể không có.
Cách đây ít lâu khi xuống sư đoàn 33 Không quân, tôi có đến thăm trại tập trung Tra Tử Động. Nhiều liệt sĩ như Chị Giang [tên thân mật gọi Giang Trúc Quân, nữ liệt sĩ cách mạng Trung Quốc, 1920-1949] đã hy sinh tại đây. Hồi ấy nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã thành lập. Chị Giang đang ở trong tù mà vẫn thêu một lá cờ đỏ năm sao. Chị chưa biết mẫu của cờ đỏ năm sao như thế nào, cho nên đã thêu ngôi sao lớn nhất vào chính giữa lá cờ, 4 ngôi sao nhỏ ở 4 góc. Khi bọn Quốc dân đảng chuẩn bị làm cuộc đại tàn sát tù nhân thì Quân Giải phóng đã tiến tới gần Bạch Thị Dịch. Đội du kích Hoa Doanh Sơn bắt được liên lạc với Quân đoàn 47. Đội du kích nói: Các đồng chí mau tiến quân đi, trại tập trung Tra Tử Động sắp hành quyết các chính trị phạm. Nhưng Quân Giải phóng cho rằng đội viên du kích Hoa Doanh Sơn là tên lừa đảo, có thể là bẫy kẻ địch cài, cho nên họ không hành động. Kết quả là cuộc tàn sát bắt đầu. Các liệt sĩ hiên ngang đi tới chỗ chết.
Có người nói, thật đáng tiếc, các liệt sĩ ấy đã không nhìn thấy nước Trung Quốc Mới. Mục tiêu phấn đấu mà họ theo đuổi sắp được thực hiện thế mà họ lại không được nhìn thấy.
Tôi bảo anh nhầm rồi. Nói thực lòng, họ vô cùng hạnh phúc. Tín ngưỡng trong lòng họ sắp được thực hiện, chết vào lúc đó không phải là nỗi đau mà là một niềm hạnh phúc. Những người còn sống sót mới thực sự đau khổ. Họ nhìn thấy nước Cộng hòa nhân dân được thành lập, sau đó là các phong trào chống phái hữu, tam phản ngũ phản, “Cách mạng Văn hóa”, những người bị cái đảng mà mình hiến dâng tính mạng hành hạ mình chết đi sống lại ấy mới là những người đau khổ nhất. Chết, chết không được. Sống, sống không thành. Cuối cùng để mất niềm tin và tín ngưỡng, chẳng khác gì cái thây ma biết đi.
Đảng viên cộng sản mất tín ngưỡng thì là cái gì? Hãy nhìn bọn quan tham nhũng hiện nay thì khắc rõ. Bọn chúng tên nào cũng sợ chết, quan càng to càng sợ chết. Thứ trưởng Bộ Công an Lý Kỷ Châu khi bị bắt còn hung hăng lắm. Hắn nói: “Nếu tôi có vấn đề thì phải đem chém đầu một nửa Bộ Chính trị !” Đến lúc chuẩn bị đưa đi xử bắn, hắn quỳ xuống van xin: “Xin cho tôi một con đường sống”. ./.
(Dịch từ: Comment-cn)


Người phê phán văn hoá Trung Hoa
Niềm tin và đạo đức

Tác giả: Lưu Á Châu (Liu Ya-zhou, Trung Quốc)

Trong quá khứ, tôi trước tiên là người kế thừa văn hoá Trung Hoa, sau đó mới là người phê phán văn hoá Trung Hoa. Hiện nay tôi trước tiên là người phê phán văn hoá Trung Hoa sau đó mới là người kế thừa.
Lịch sử phương Tây là một bộ sử sửa cái xấu, cái sai thành cái tốt, cái đúng. Lịch sử Trung Quốc thì là một bộ sử sửa cái tốt cái đúng thành cái xấu cái sai. Thời cổ, phương Tây cái gì cũng cấm, chỉ có điều không cấm bản năng con người. Trung Quốc cái gì cũng không cấm, riêng bản năng thì cấm.
Người phương Tây dám thể hiện bản thân, tức thể hiện tư tưởng mình và còn dám phô bầy thân xác loã lồ của mình. Trung Quốc chỉ biết mặc quần áo, mặc quần áo cho tư tưởng. Mặc bao giờ cũng dễ hơn cởi. Phương Tây đả kích mặt đen tối của mình, cho nên tìm được ánh sáng, tư tưởng của họ đang bay bổng. Chúng ta ca ngợi sự sáng sủa của mình, kết quả đem lại bóng tối nghìn năm.
Trung Quốc không có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Hegel từng nói: "Trung Quốc không có triết học." Tôi cho rằng mấy nghìn năm nay Trung Quốc chưa sản sinh được nhà tư tưởng nào. Nhà tư tưởng tôi nói là những người như Hegel, Socrates, Plato, những nhà tư tưởng ấy có cống hiến to lớn đối với tiến trình văn minh nhân loại. Lão Đan [tức Lão Tử - ND], bạn nói ông ấy là nhà tư tưởng phải không?
Chỉ dựa vào "Đạo đức kinh" 5000 chữ mà có thể làm nhà tư tưởng ư? Đấy là chưa nói "Đạo đức kinh" của ông có vấn đề.
Khổng Tử có thể coi là nhà tư tưởng chăng? Thế hệ chúng ta xem xét ông thế nào? Tác phẩm của ông bị xem xét ra sao? Tác phẩm của ông chưa từng cung cấp cho nội tâm người Trung Quốc một hệ thống giá trị có thể đối kháng quyền lực thế tục. Cái mà ông cung cấp là tất cả xoay xung quanh quyền lực.
Nếu Nho học là một tôn giáo thì đó là một tôn giáo rởm; nếu là tín ngưỡng thì là tín ngưỡng rởm; nếu là triết học thì đó là triết học của xã hội quan trường hoá. Xét trên ý nghĩa này thì Nho học có tội với người Trung Quốc.
Trung Quốc không thể có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Xã hội Trung Quốc là xã hội binh pháp, dân tộc ta chỉ tôn sùng nhà mưu lược. Một Gia Cát Lượng chẳng mấy thành công về sự nghiệp lại được người ta kỷ niệm nhiều lần. Ông ấy bụng dạ kém khoáng đạt, cách dùng người cũng chưa thích hợp.
Có tư liệu cho thấy ông ta còn là kẻ lộng quyền. Nhưng chính con người như thế lại được nâng lên tầm cao phát sợ. Đây cũng là một phác hoạ tâm hồn dân tộc ta. Dưới hình thái xã hội như thế có ba loại hành vi thịnh hành ở Trung Quốc.

Ba loại hành vi thịnh hành tại Trung Quốc

1.Thuật nguỵ biện.
Con trai tôi năm nay thi vào khoa báo chí một trường đại học. Khoa này là một trong những khoa báo chí tốt nhất Trung Quốc. Tôi bảo nó: Đưa giáo trình cho bố xem. Đọc xong tôi bảo thứ này không đáng đọc. Trong giáo trình có một suy đoán như sau: Trung Quốc phát minh ra thuốc nổ; thuốc nổ truyền tới châu Âu đã phá tan dinh luỹ phong kiến Trung thế kỷ của châu Âu. Thật nực cười. Thuốc nổ anh phát minh ra phá tan dinh luỹ phong kiến của người ta, thế sao dinh luỹ của chính anh lại không bị phá vỡ? Ngược lại còn vững chắc hơn?
Tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc, khi thảo luận vấn đề Đài Loan có một quan điểm được nhiều người tán đồng như sau: Đài Loan như một cái ổ khoá. Nếu không giải quyết được vấn đề Đài Loan thì ổ khoá ấy sẽ khoá chặt cánh cổng lớn của Trung Quốc, Trung Quốc sẽ không có lối ra biển cả. Đó là sự nguỵ biện. Tây Ban Nha sau khi trở thành cường quốc biển, đâu có thể ngăn cản anh hàng xóm Bồ Đào Nha cũng trở thành cường quốc biển. Eo biển Dover của Pháp cách nước Anh có 28 hải lý, Anh Quốc có thể ngăn cản Pháp trở thành cường quốc biển không?
Trung Quốc mất biển, chủ yếu là do tầng lớp thống trị Trung Quốc nhiều đời chưa có quan điểm Quyền lực biển.
Có lẽ mọi người chưa chú ý tới chuyện một số hội Phật Giáo, Đạo giáo thường đứng ra chủ trì việc phê phán một số đoàn thể mê tín phong kiến, các vị đạo trưởng ung dung nói năng, phê phán người ta là mê tín phong kiến. Tôi muốn cười thầm nhưng lại không nhịn được cười thành tiếng. Bảo người ta là mê tín phong kiến, lẽ nào ông là duy vật chăng? Chẳng phải cũng là mê tín đó sao?

2. Đối ngoại lôi kéo vỗ về, đối nội tàn nhẫn.
Văn minh châu Âu và văn minh Trung Quốc hầu như đồng thời cất bước nhưng châu Âu hình thành nhiều quốc gia nhỏ, Trung Quốc hình thành một đại đế quốc thống nhất. Nói tới chuyện này chúng ta thường hí hửng phấn khởi. Thực ra châu Âu hình thành nhiều quốc gia như thế chính là một dạng thể hiện tư tưởng tự do của họ. Tuy hình thành nhiều quốc gia như vậy nhưng bao nhiêu thứ có liên quan đến văn minh nhân loại chính là sinh ra từ các tiểu quốc chia tách ra ấy.
Còn chúng ta đã làm được gì cho văn minh thế giới? Có thể khẳng định, thống nhất giang sơn có mối quan hệ tất nhiên nào đó với tư tưởng thống nhất. Xã hội mưu lược là xã hội hướng nội.
Tôi từng nghiên cứu kỹ sự khác biệt giữa Trung Quốc với Mỹ. Trên mặt công việc quốc tế, về cơ bản Trung Quốc mềm mỏng, còn trên mặt công việc trong nước thì cứng rắn. Nước Mỹ ngược lại, họ rắn trên mặt công việc quốc tế, mềm trên mặt công việc trong nước. Chẳng còn nhớ trong một cuốn sách nào đấy tôi có đề cập vấn đề này, có lẽ là cuốn Đánh giá nguy hiểm tác chiến với Đài Loan, và kết luận: Chuyện này là do sự khác biệt văn hoá quyết định.
Văn hoá Trung Quốc có tính khép kín, kín đáo, hướng nội. Văn hoá Mỹ thì cởi mở, hướng ngoại. Tư tưởng đại nhất thống cũng là tư tưởng kiểu hướng nội. Điều đó giải thích vì sao trước bọn xâm lược nước ngoài thì chúng ta là bầy cừu, trước đồng bào mình thì chúng ta là lang sói. Ngót trăm lính Nhật là đủ để áp giải 50 nghìn tù bình quân Quốc Dân Đảng đến Yến Tử Cơ [một địa danh thuộc tỉnh Giang Tô - ND] xử bắn. Chưa nói đến chống lại, các tù binh này chẳng có cả tới dũng khí bỏ chạy nữa kia.

3. Hành vi thô bỉ.
Sự thô bỉ về tinh thần ắt đem lại sự thô bỉ trong hành vi. Sự cao quý tinh thần ắt sẽ đem lại sự cao quý trong hành vi. Khoảng hai chục năm trước khu phố nhà tôi có xảy ra chuyện như sau: Một đôi vợ chồng li dị, ông chồng dẫn cô bồ mới về nhà, hai vợ chồng cãi nhau. Bà vợ chạy lên gác trên muốn nhảy lầu. Rất nhiều người xúm lại xem. Có kẻ vì hí hửng khi thấy người khác gặp tai nạn mà hét to: "Nhảy đi, nhảy đi!" Về sau cảnh sát đến cứu được bà kia xuống, những người xem thậm chí còn cảm thấy tiếc rẻ.
Tôi thở dài một cái rồi về nhà, mở ti-vi xem. Đúng lúc ấy trên ti-vi đang chiếu bộ phim kể về một chuyện có thật xảy ra ở châu Âu. Chuyện như sau: Một nước nào đó, nhớ mang máng là Hungary thì phải, 70 năm trước có một anh thợ mỏ trẻ sắp cưới vợ. Trong lần cuối cùng xuống giếng mỏ trước ngày cưới thì mỏ xảy ra sụt lở, anh thợ kia mãi mãi không thể trở về. Cô dâu không thể tin rằng người yêu của mình có thể bỏ cô mà đi, cứ thế đằng đẵng chờ 70 năm trời.
Cách đây ít lâu người ta sửa lại hầm mỏ, phát hiện thấy trong vũng nước đọng ở chỗ sâu có một xác người. Đó chính là chàng rể- thợ mỏ nọ bị vùi dưới giếng 70 năm trước. Vì dưới ấy không có không khí, xác lại ngâm trong nước có khoáng chất nên người ấy trông vẫn trẻ như lúc chết. Cô dâu thì đã là bà lão tóc bạc phơ.
Bà cụ ôm lấy người yêu khóc nức nở. Bà quyết định tiếp tục làm lễ cưới của họ. Cảnh này thật quá xúc động: Cô dâu 80 tuổi mặc áo cưới trang trọng một màu trắng như tuyết. Tóc cũng trắng như tuyết. Người yêu của bà thì vẫn trẻ như xưa, mắt nhắm nghiền nằm trên cỗ xe ngựa. Hôn lễ và tang lễ đồng thời tiến hành. Bao nhiêu người rơi lệ.

Vụ 11/9 thử thách trình độ đạo đức quốc dân
Vụ 11/ 9 năm ngoái là sự việc có thể khảo nghiệm trình độ đạo đức của dân tộc ta nhất. Hôm nay [tức 11/09/2002 - ND] vừa đúng tròn một năm sự kiện ấy. Vụ 11/ 9 tuy không thể thay đổi thế giới nhưng đã thay đổi nước Mỹ. Đồng thời, thế giới sau ngày ấy rất khó trở lại trước sự kiện này.
Khi xảy ra vụ 11/9, ít nhất trong một quãng thời gian sau đó nước ta bị bao phủ bởi một bầu không khí không lành mạnh. Tối hôm 12/9, có người bạn gọi điện thoại cho tôi nói sinh viên ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa đang khua chiêng gõ trống. Tôi bảo đội tuyển bóng đá quốc gia Trung Quốc còn chưa lọt vào vòng sau kia mà, phải đến mồng 7/10 đội Trung Quốc mới đấu trận cuối cùng với đội Liên hiệp Vương quốc A Rập, nếu thắng thì sẽ lọt vào danh sách dự World Cup. Một lúc sau mới biết thì ra sinh viên Trung Quốc đang chúc mừng việc toà tháp đôi Mỹ bị đánh sập.
Báo chí nước ngoài đưa tin: Hồi ấy có một đoàn nhà báo Trung Quốc đang ở thăm Mỹ, khi thấy hình ảnh toà nhà Trung tâm Thương mại thế giới bị đánh phá, các thành viên đoàn nhà báo này bất giác vỗ tay. Đây là một dạng ngấm văn hoá; điều đó không thể trách họ, bọn họ đã không thể kiềm chế được bản thân.
Kết quả họ bị [chính phủ Mỹ - ND] tuyên bố là những người mãi mãi không được hoan nghênh. Hồi ấy tôi đang ở Không quân Bắc Kinh [1], mấy hôm ấy đều có người ở bộ đội đến thăm, gặp ai tôi cũng hỏi quan điểm của họ đối với vụ 11/9. Tất cả đều trả lời: Đánh bom hay lắm.
Sau này tôi nói đây là một tình trạng rất đáng buồn. Nếu những người ấy yêu mến Trung Quốc, thế thì có cứu được Trung Quốc hay không? Về giới truyền thông thì càng chẳng nên nhắc tới. Ở Trung Quốc, nơi không có tin tức nhất là trên báo chí.
Năm 1997 công nương Diana chết vì tai nạn giao thông. Cho dù Diana là người thế nào, hoàng gia Anh Quốc ra sao thì ít nhất bà ấy cũng có giá trị tin tức. Các tờ báo lớn trên thế giới đều đăng tin này trên trang nhất, riêng báo chí Trung Quốc không đăng tin ấy. Hôm đó tin tức đầu bảng của các tờ báo lớn ở Bắc Kinh là "Các trường trung, tiểu học Bắc Kinh hôm nay khai giảng". Tin này chẳng khác gì tin "Người Bắc Kinh hôm nay ăn sáng rồi", chỉ có cái giá trị [thông tin - ND] ấy thôi.
Tối hôm 11/9 tôi ngồi xem chương trình "Tiêu điểm phỏng vấn" trên ti-vi. Tôi muốn xem xem "những cái miệng lưỡi của đất nước" đánh giá tiêu điểm vụ 11/9 như thế nào. Kết quả chương trình "Tiêu điểm phỏng vấn" hôm ấy có nội dung là nói về việc các chi bộ ở nông thôn tăng cường xây dựng chi bộ gì gì đó. Bạn muốn xem cái gì thì không có cái ấy. Cái bạn không muốn nghe thì người ta cứ nói cho mà nghe. Dĩ nhiên, những cái miệng lưỡi của quốc gia thì vô tội.

Văn hoá truyền thống ảnh hưởng tới quan niệm đạo đức
Năm 1999 Mỹ tấn công Nam Tư. Trung Quốc đứng ra phản đối. Cái giá của lần ấy là Đại sứ quán Trung Quốc tại Nam Tư bị bắn phá. Suýt nữa thì Trung Quốc lại đứng ra lần nữa. Đoàn tàu văn hoá này của chúng ta có quán tính lớn, chở chúng ta, những kẻ có khiếm khuyết đạo đức, phóng như bay tới điểm chót.
Hồi ấy có người còn đề xuất nhân dịp này tấn công Đài Loan, ra tay một lần là xong. Có thể thông cảm với nỗi lòng của các bạn ấy, nhưng bấy giờ quả thật không phải là thời cơ thích hợp. Hồi ấy tôi nghĩ, vụ 11/9 chết bao nhiêu người, đều là người vô tội. Cái mất đi là sinh mạng con người, thứ tôn nghiêm nhất trên thế giới. Những sinh mạng ấy không có liên quan với chính phủ Mỹ. Chúng ta dùng thái độ như vậy đối xử với người ta, nhưng người ta không dùng thái độ như vậy đối xử với ta.
Thảm án Dover hình thành sự đối chiếu rõ rệt với việc này. Năm 2000, một đoàn người Phúc Kiến vượt biên trái phép ngồi trong xe thùng bịt kín cập cảng Dover lên đất Anh Quốc. Vì ngồi mấy chục giờ trong thùng xe thiếu không khí, tất cả đều chết ngạt [2], chỉ có 2 người sống sót.
Khi vụ này bị phanh phui, không một quan chức nào của Đại sứ quán Trung Quốc xuất đầu lộ diện. Cuối cùng dân chúng Anh Quốc vùng Dover tự phát làm lễ truy điệu và lễ thắp nến tưởng niệm những người đã chết.
Rất nhiều trẻ em tham dự, chúng cầm trong tay những thứ đồ chơi chế tạo tại Trung Quốc. Nhân đây xin nói thêm, hiện nay 90% đồ chơi trên thế giới là Made in China. Nhà báo hỏi lũ trẻ: Tại sao các cháu dự lễ truy điệu? Bọn trẻ nói: Họ cũng là người cả mà; các thứ đồ chơi trong tay chúng cháu cầm đây có thể là do những người trong số họ sản xuất.
Không một người Trung Quốc nào có mặt trong buổi lễ truy điệu ấy. Thế nào là văn minh, thế nào là không văn minh? Tôi đang suy nghĩ.

Thờ ơ, coi nhẹ sinh mạng con người thật đáng sợ
Thật là đáng sợ khi người ta ca ngợi khủng bố. Trung Quốc thoát thai từ nền văn hoá giáo dục Trung Quốc, trước hết thờ ơ coi khinh sinh mạng của chính mình, từ đó mới có thái độ coi tính mạng của người khác, nước khác như trò trẻ con. Bản thân không có quyền lực quý trọng sinh mạng mình, cũng không cho người khác có cái quyền ấy. Tâm trạng "khán giả" năm xưa từng bị Lỗ Tấn hồi trẻ phê phán chính là được tôi luyện như vậy đấy.
Người Trung Quốc xem cảnh giết người khác, không ai không vui mừng phấn khởi. Giai cấp thống trị cố ý đem người ta ra giết tại nơi đông người. Kẻ bị thống trị thì hưởng thụ tại nơi đông người cái cảm giác khoái trá của kẻ thống trị. Nhất là khi xử tử bằng kiểu tùng xẻo, kéo dài ba ngày, người xem đông nghìn nghịt. Cả đến những chủ sạp hàng nhỏ cũng bày hàng ra bán tại đấy. Đao phủ còn bán bánh màn thầu dính máu.
Trung Quốc ngày nay không có tục tùng xẻo nữa. Nhưng xử án tại nơi đông người cũng là sự mở rộng tập quán đó. Người nước ta năm nào đi xem giết Lục Quân Tử Đàm Tự Đồng [3] như đi trẩy hội. Với những người như thế, trong cuộc chiến tranh Giáp Ngọ [4] ta sao mà không mất Đài Loan. Con cháu họ, tức chúng ta, nếu lại như họ thì làm sao mà giải phóng được Đài Loan.
Khi có kẻ xấu hành hung trên xe buýt, những người đi xe đều im thin thít. Dựa vào những con người ấy đi giải phóng Đài Loan ư? Dựa vào họ để thực hiện 4 hiện đại hoá ư? Bạn thực hiện 4 hiện đại hoá rồi thì có lợi gì nhỉ?
Sáng nay khi tập thể dục tôi tranh thủ xem truyền hình, chương trình quảng cáo "Tin tức buổi sáng", sản phẩm nào bán chạy nhất? Đó là cửa chống trộm. Đây là nỗi buồn của một dân tộc. Bạn xem đấy, nhà chúng ta ở chẳng khác gì cái cũi. Tại Thành Đô, tôi ở căn nhà mấy vị chính uỷ không quân tiền nhiệm từng ở. Tôi vào xem, ôi chao, như vào nhà giam ấy. Cửa sổ, ban công đều bao bọc bằng hàng rào chấn song chống trộm. Tôi bảo dỡ bỏ hết.
Hôm nọ đọc một cuốn sách có tên "Trung Quốc có thể nói Không". Tôi bảo, anh có thể nói Không, nhưng anh đứng sau cánh cửa chống trộm mà nói Không; đó chẳng phải là dũng sĩ mà là kẻ hèn nhát. Kiều Lương [5] nói chí lý: [Đó là] "Những người yêu nước khi gặp bọn trộm cướp mà còn lánh mặt nhưng lại dũng cảm dõng dạc nói Không với một cường quốc ở xa tít mù!"
Cần nhìn nhận nước Mỹ một cách khách quan toàn diện. Nước Mỹ là một quốc gia như thế nào? Nhớ lại hồi trẻ từng nghe một câu nói hình dung thành phố New York: Cái tốt nhất trên thế giới và cái xấu nhất trên thế giới cộng lại với nhau thì là New York. Dùng câu ấy để hình dung nước Mỹ ngày nay có thích hợp hay không?
Thế hệ quân nhân chúng ta, những quân nhân đảm nhận niềm hy vọng tương lai của tổ quốc, vừa không nên làm "phái thân Mỹ", cũng chẳng thể làm "phái chống Mỹ" một cách đơn giản, mà nên làm "phái hiểu Mỹ" chín chắn.
Hiểu kẻ địch thì mới chiến thắng được kẻ địch. Đánh giá thấp đối thủ tức là đánh giá thấp chính mình. Thác Bạt Đạo [6] đổi tên nước của Nhu Nhiên thành "Nhu Nhu", ý là sâu bọ, nhưng chính ông lại bị con sâu ấy đánh bại. Thế thì ông chẳng bằng con sâu nữa kia.
Mỹ không muốn Trung Quốc hùng mạnh, hoàn toàn cũng như Trung Quốc không muốn Mỹ xưng bá. Mối quan hệ Trung Quốc- Mỹ có xung đột nhưng cũng có lợi ích chung nhất định. Làm thế nào hoá giải xung đột, phát triển lợi ích chung là việc các nhà ngoại giao Trung Quốc hiện nay nên cố gắng làm.
Trung Quốc muốn phát triển thì không thể cắt đứt sự đi lại với thế giới. Thế giới hiện nay là đơn cực, chỉ khi nào Mỹ suy sụp thì mới có thể xuất hiện thế giới đa cực. Chúng ta vừa không thể cắt quan hệ với Mỹ lại vừa không thể có quá nhiều kỳ vọng về Mỹ. Hiện nay mà đối kháng với Mỹ thì chưa phải là thời cơ thích hợp nhất. Lợi ích quốc gia nên mãi mãi là chuẩn tắc cao nhất cho hành động của chúng ta. Chúng ta cần nhẫn nại; nhẫn nại không phải là mềm yếu, chỉ có khuất phục mới là mềm yếu.

Đấu tranh ngoại giao càng cần đấu trí
Dĩ nhiên Mỹ không từ bỏ dã tâm diệt chủ nghĩa xã hội. Dĩ nhiên Mỹ không muốn Trung Quốc trỗi dậy, không muốn kinh tế Trung Quốc phát triển đi lên. Nhưng cần nhớ cho kỹ: Khi đấu tranh với đối thủ, nhất định phải làm cho đối thủ của anh nhìn thấy cái tình hình họ không muốn thấy nhất.
Người Mỹ muốn người Trung Quốc đánh nội chiến; chúng ta quả thật đánh nội chiến rồi. Họ không rúc trong chăn mà cười đến nôn ruột thì mới lạ chứ. Dĩ nhiên nhất mực "Nằm gai nếm mật, thao quang dưỡng hối [vờ ngu giả dại/ giấu tài - ND]" cũng không được.
Là một nước lớn, Trung Quốc có thể làm theo cách như một võ hiệp thời xưa ẩn vào núi sâu khổ luyện võ công, chờ khi võ nghệ cao cường rồi tái xuất quyết thắng kẻ địch chăng? Với số dân và tài nguyên của Trung Quốc, đặc biệt là với nền văn hoá của mình, Trung Quốc không thể lớn mạnh như nước Mỹ được, huống chi Mỹ cũng chẳng dừng lại không tiến lên.
Vẫn là Mao Trạch Đông nói chí lý: "Đánh vẫn cứ phải đánh, đàm [đàm phán - ND] vẫn cứ phải đàm, hoà vẫn cứ phải hoà." Con người cần khôn ngoan tài trí, đấu tranh ngoại giao lại càng cần khôn ngoan. Phải dắt mũi người ta mà đi chứ đừng bị người ta dắt.
Khơ-rut-xôp là một tay khôn ngoan. Tôi xin kể cho các bạn nghe chuyện này: Tại một đại hội nọ [ý nói Đại hội XX đảng Cộng sản Liên Xô - ND], Khơ-rut-xôp ra sức vạch trần và phê phán chế độ chính trị tàn bạo của Stalin. Có người chuyển lên một mẩu giấy chất vấn Khơ-rut-xôp: Bản thân Khơ-rut-xôp cũng là một thành viên trong tập đoàn quyền lực nòng cốt khi Stalin nắm chính quyền.
Vì sao hồi ấy ông không đứng lên chống lại sự độc đoán của Stalin? Khơ-rut-xôp cao giọng đọc nội dung mẩu giấy kia rồi lớn tiếng nói với mọi người: Đây là mẩu giấy của ai thế? Xin người đó đứng ra! Đứng ra nào! ... Bên dưới nhốn nháo một lúc nhưng chẳng thấy ai đứng ra cả.
Khơ-rut-xôp nói: Mọi người xem đấy, chúng ta hiện nay dân chủ như thế này, trong tình hình chẳng có gì phải sợ hãi mà ngay cả đồng chí viết mẩu giấy này cũng không dám đứng ra. Vậy hãy nghĩ xem, trong bầu không khí dưới thời Stalin thống trị ấy có người nào dám đứng ra cãi lại Stalin không? Cả hội trường vỗ tay.
Chúng ta đấu tranh với Mỹ nên có sự khôn ngoan ấy của Khơ-rut-xôp. Khi cần thao quang dưỡng hối thì thao quang dưỡng hối đến tận nhà. Như một câu đồng chí Đặng Tiểu Bình năm nào nói với Thủ tướng Canada Trudeau (đại ý): Cái Thao quang dưỡng hối chúng tôi nói bao gồm cả việc không cần giữ thể diện cũng nhất định phải giữ mối quan hệ với quốc gia phát triển nhất trên thế giới. Ý của đồng chí Đặng Tiểu Bình là Trung Quốc nhất định phải bước cùng nhịp với văn minh thế giới, không thể xa rời nền văn minh thế giới.

Không có lý do căm ghét Mỹ
Trong sự kiện 11/9, trừ một số quốc gia cá biệt, một bộ phận dân chúng Trung Quốc (chứ không phải là chính phủ) đã tỏ ra mình ở cách nền văn minh dòng chính của thế giới một khoảng cách xa nhất.
Khi cần đấu tranh thì một tấc cũng không nhường. "Sùng bái Mỹ" là không đúng, "Thân Mỹ" không đúng, "Ghét Mỹ" cũng không đúng. Chính phủ và chính khách Mỹ vừa giống dân chúng Mỹ lại vừa không giống. Bạn cần phải có trí tuệ cao để phân biệt họ.
Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc. Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước "phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau". Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?

Những cái đáng sợ của Mỹ
Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ? Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.
Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: "Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi." Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: "Thưa thày, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ."
Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: "Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!" Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ "dám". Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông.
Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn!

Nói một thôi một hồi rồi, vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.

Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc.
Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai.
Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia.
Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.
Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.
Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự.
Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia "dân chủ". Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia "dân chủ" bao vây là hiệu ứng dài hạn.

Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.
Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc [7] nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?

Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng.
Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.
Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.
Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.
Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.
Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố.
Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc. Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

Nên tham khảo kinh nghiệm thành công của Mỹ
Tôi thường có ý nghĩ quái lạ như thế này: Những vũ khí đỉnh cao nhất, KHKT tối tân và lực lượng vũ trang mạnh nhất trên thế giới nếu nằm trong tay những người như thế là rất thích hợp. Bao giờ cũng hơn nằm trong tay người Nhật, người Libya, người Iraq chứ? Cho là nằm trong tay chúng ta thì chúng ta có thể làm gì, điều đó cũng chưa thể biết. Nước Mỹ, quốc gia này có rất nhiều kinh nghiệm thành công, đáng để chúng ta tham khảo học tập. Sau vụ 11/9, Mỹ không thành lập Uỷ ban 11/9, không lập Bộ Chỉ huy ứng phó tình trạng khẩn cấp gì gì đó.
Tôi cực lực phản đối những thứ không thực tế. Sau khi đến bộ đội không quân Thành Đô, tôi chủ trương hoặc không họp hoặc ít họp hành. Cuộc họp nào không thể không họp thì họp ngắn thôi. Đến nơi trước tiên tôi thay đổi việc học tập của các Uỷ viên thường vụ thành tự học.
Cầm văn kiện đọc thì học được cái gì kia chứ. Tôi đang đấu tranh với thế lực thói quen. Lực lượng cá nhân tôi có hạn nhưng tôi không thể không đấu tranh. Cho dù sứt đầu mẻ trán cũng không được nản chí. Chẳng hạn nói chung khi xuống thăm bộ đội, tôi đều không ăn cơm. Chỉ cần có thể về nhà trong ngày thì tôi đều mang theo lương khô chứ không ăn cơm bộ đội.
Khi ở bộ đội không quân Bắc Kinh tôi đến sư đoàn 33 cũng thế. Nếu không thể không ăn thì tôi chỉ ăn đơn giản. Tuy rằng nói uống một chén rượu chưa đủ làm đổ cờ đỏ, ăn một bữa cơm chưa thể mất giang sơn, nhưng nhiều lần quá, lãng phí quá, tích tiểu thành đại thì rất khó nói. Có người nói đánh Đài Loan chẳng cần dùng vũ khí mới gì cả, cứ cho mấy vị cán bộ lên đảo ấy ăn nhậu các thứ của họ 2- 3 năm thì bảo đảm ăn hết các thứ của họ.
Còn một chuyên tiếu lâm nữa nói về chuyện họp hành. Có ông cục trưởng ốm sắp chết đến nơi, chỉ có điều không trút được hơi thở cuối cùng. Bà vợ bảo con cháu đến đông đủ cả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ lại nói, mọi chuyện đều thu xếp ổn thoả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ bảo, tài sản nhà ta đã thu xếp xong xuôi cả rồi, ông cứ đi đi. Cũng chưa được đâu. Về sau, vẫn là tay thư ký tương đối hiểu ông ta bèn ghé tai cục trưởng nói: "Báo cáo cục trưởng, mọi người đến đủ cả rồi, ta họp thôi ạ." Lúc ấy cục trưởng mới hả lòng hả dạ nhắm mắt xuôi tay. Dĩ nhiên đây là chuyện bịa nhưng nó nói lên sự phản cảm, chán ghét của mọi người đối với thói quen ấy.
Sự kiện 11/9 là cơ hội của nước Mỹ, cũng là cơ hội của Trung Quốc. Làm không tốt thì Trung Quốc trở thành vật hy sinh lớn nhất của sự kiện đó. Vấn đề then chốt là anh nắm cơ hội thế nào, toàn thế giới đều đứng trước dịp xóc lại quân bài. Khi nghiên cứu nước Mỹ, chúng ta nên nắm được nội hàm thực sự của nó, không thể chỉ xem cái nhỏ mà phải xem cái lớn. Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng.
Hôm nay lần đầu tiên gặp các cán bộ cấp tiểu đoàn trở lên của căn cứ Côn Minh, tôi đã nói chuyện nhiều thế này với thái độ vô cùng thẳng thắn và mạnh dạn. Đây là thành quả nghiên cứu của tôi, tôi chịu trách nhiệm về bài nói của mình.
Chỗ nào tôi nói đúng thì các đồng chí ghi nhớ. Chỗ nào nói sai thì các đồng chí nghe tai bên này, cho ra tai bên kia, tủm tỉm cười bỏ qua, chớ cho là chuyện gì cả. Mỗi người là một cá thể, mỗi cá thể đều tự do. Tôi không thể yêu cầu áp đặt tư tưởng của tôi cho các đồng chí, tôi lại càng không thể yêu cầu đem tư tưởng của các đồng chí thống nhất vào một tư tưởng nào đó. Chuyện đó không thể được, nhưng chúng ta lại cứ khăng khăng tìm kiếm khả năng ấy, đây là chuyện hão huyền, trên thực tế không làm nổi.

[1]: Tác giả đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh]
[2]: 60 người này lấy hộ chiếu sang Đông Âu rồi chui vào xe container chở bằng tàu biển từ Bỉ bí mật sang Anh, ngày 19/6 /2000, hải quan cảng Dover kiểm tra container phát hiện 58 người chết]
[3]: Đàm Tự Đồng: Nhà chính trị cuối đời Thanh, chủ trương duy tân, sau khi phong trào Duy tân Trung Quốc thất bại, ông bị xử tử cùng 5 người khác, 6 chí sĩ này được gọi là Lục Quân tử.
[4]: Chiến tranh Giáp Ngọ: Chiến tranh Trung Quốc- Nhật xảy ra năm Giáp Ngọ tức năm 1894. Kết quả Nhật thắng, Trung Quốc phải cắt đảo Đài Loan cho Nhật].
[5]: Thiếu tướng không quân, nhà văn Trung Quốc nổi tiếng
[6]: Tức Thế tổ Bắc Nguỵ, Thái Vũ hoàng đế, vị thống soái kỵ binh kiệt xuất thời Nam Bắc Triều. Dẫn quân diệt các nước Hạ, Bắc Yên,... thống nhất phương Bắc; diệt nước Hãn của Nhu Nhiên tại Mông Cổ
[7]: Đại tá không quân Trung Quốc, viết nhiều chuyên luận quân sự, chính trị
[8]: 197-264, tướng giỏi nước Nguỵ, năm 263 đánh Thục Hán, đầu tiên chiếm Thành Đô, là công thần diệt Thục của họ Tư Mã.
[9]: Bàng Đức là một viên tướng chủ chốt của Tào Tháo

Nguyễn Hải Hoành giới thiệu và lược dịch


Ảnh mới
Vợ chồng anh Thai Tran đưa dâu lên miệt Rostock gặp Xuôi gia hôm 6-11-2010
Kẹt xe trên xa lộ cũng tại vậy!





Tựa bài hát:
"Em Biết Anh Đi Chẳng Trở Về" "My Heart Will Go On" (Titanic)

Phá phách quá - Đàn bà có súng chắc cũng dám phơ luôn!

G20 Seoul - Nam Hàn tránh né xung đột Mỹ-Trung
Tại nghị hội thượng đỉnh G20 sắp diễn ra tại thủ đô Hán Thành/Nam Hàn, các nước tham dự đã phác họa ra một trật tự kinh tế mới nhằm bảo đảm sự ổn định và cân đối cho tăng trưởng kinh tế toàn cầu. Chính phủ Nam Hàn tuy nhiên đã tránh né cuộc đọ sức về tỷ giá hối đoái giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, nhấn mạnh là quyền lợi của các nền kinh tế đang phát triển là một ưu tiên hàng đầu cần chú trọng
Hán Thành cho đến nay đứng ngoài nhóm 7 cường quốc công nghiệp quan trọng (Khối G7 bao gồm HK, Nhật Bản, Anh, Pháp, Đức, Ý và Canada), lần đầu tiên vinh dự nhận tổ chức hội nghị cho nhóm các nước G20 (G7 và 13 quốc gia đang tăng trưởng, trong số là: Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Brazil, Á Căn Đình, Nam Dương, Úc, Mexico, Thổ Nhĩ Kỳ, CH Nam Phi, Á rập Saudi, đại diện khối EU và Nam Hàn). Đây là một thắng lợi về phương diện ngoại giao đối với quốc gia có nền kinh tế lớn thứ tư tại Châu Á.
Trong dư luận Hán thành, G20 Seoul diễn ra trong hai ngày (11-12 tháng 11) là sự kiện quan trọng không kém so với sự kiện năm 1991, lúc Nam Hàn chính thức gia nhập Liên Hiệp Quốc, trở thành cường quốc kinh tế đứng hàng thứ 15 địa cầu, nhưng hiếm khi nào Seoul thực sự có tiếng nói quyết định đối với trật tự kinh tế thế giới. Với hội nghị G20 lần này, Seoul đang từ vị trí của một quốc gia tuân thủ luật chơi do các siêu cường phương Tây hay các định chế tài chính quốc tế như IMF, hoặc tổ chức Ngân hàng Thế giới WB áp đặt (như sau khủng hoảng tiền tệ Á châu 1997-1998), để cùng với các đối tác tầm cỡ khác đề xướng ra những qui ước chung cho hướng đi kinh tế toàn cầu.
Từ sau cuộc khủng hoảng tài chính bùng nổ vào cuối 2008, đây là lần thứ 5, nguyên thủ các nước Khối G20 gặp lại nhau. Khác với các hội nghị thượng đỉnh Washington, Luân Đôn, Pittsburgh hay Toronto trước đây, tại Seoul lần này, không chỉ tập trung vào các biện pháp để đối phó với khủng hoảng, mà G20 Seoul lần đầu tiên đã phác họa ra một trật tự mới với chủ đích là làm thế nào để bảo đảm cho toàn nhân loại một mô hình phát triển kinh tế bền vững và cân đối.
Một đặc điểm khác tại đây là nước chủ nhà coi việc bảo vệ quyền lợi của các quốc gia đang phát triển, của các nền kinh tế đang vươn lên vắng mặt trong đại gia đình G20 là một mối ưu tiên hàng đầu do các quốc gia này có tiềm năng tăng trưởng cao và là những thị trường có khả năng thu hút các sản phẩm của các nước công nghiệp phát triển. Chính vì vậy Seoul đặc biết quan tâm đến biện pháp nâng đỡ cho các nước nghèo.
Bên cạnh đó, Nam Hàn cũng muốn tận dụng lợi thế và kinh nghiệm từng trải để trở thành cầu nối giữa các nước công nghiệp phát triển và các nền kinh tế đang lên.Trong quá khứ, Seoul đã từng nhanh chóng thoát khỏi 2 cuộc khủng hoảng kinh tế 1997 và gần đây hơn là cơn bão tài chính 2008.

Ưu tiên của Hàn Quốc tại thượng đỉnh G20 Seoul
Trả lời báo chí, ông Il Sakong, chủ tịch Ủy hội tổ chức, trực thuộc phủ tổng thống xác định rõ các mục tiêu của G20 Seoul như sau :
- Thứ nhất, hội nghị là sự tiếp nối của thượng đỉnh Pittsburgh và Toronto, đẩy mạnh hợp tác kinh tế, nghị luận về chương trình cải tổ hệ thống tiền tệ quốc tế, đưa ra những điều khoản giới hạn rủi ro, tránh để một cuộc khủng hoảng như 2008 tái diễn.
- Phần thứ nhì tập trung vào định hướng cho tương lai: các bên cùng xét tới những điều kiện để bảo đảm và duy trì tăng trưởng một cách lâu bền. Cho mục tiêu này, G20 bắt buộc phải hợp tác trên nhiều lĩnh vực từ ngân sách đến tài chính, từ tiền tệ tới chiến lược phát triển, v.v…

Bối cảnh không thuận lợi
Tuy nhiên, các cuộc thảo luận trong hai ngày 11 và 12 sắp tới đây sẽ diễn ra trong bối cảnh không mấy thuận lợi.
- Một số thành viên G20, điển hình là Trung Quốc, luôn trong tình trạng xuất siêu và dư thừa ngoại tệ. Ngược lại, cán cân thanh toán của một số khác - tiêu biểu nhất là HK- thì lại trong tình trạng thâm thủng kinh niên.
- Thế mất cân đối này khiến nhiều quốc gia thuộc khối áp đặt đơn vị tiền tệ nhằm duy trì khả năng cạnh tranh trên thị truờng, hỗ trợ xuất khẩu. Tại đây theo giới chuyên gia, „một cuộc chiến hối đoái đang mở màn, có nguy cơ dẫn tới chiến tranh thương mại“, ở quy mô lớn. Bản thân nước chủ nhà đón tiếp hội nghị Seoul cũng đã bị chỉ trích vì chính sách thu mua hàng tỉ USD, làm hạ giá đồng Won với mục tiêu sau cùng là để yểm trợ hàng xuất khẩu „Made in Korea“.
- Thêm một yếu tố bất lợi thứ ba là Cục Ngân khố trung ương HK (FED hôm 3/11) đã quyết định bơm thêm 600 tỉ USD cho đến tháng 6/2011 tiếp hơi cho nền kinh tế Mỹ. Trung Quốc lẫn các nước Liên hiệp Âu châu (EU) đã chỉ trích Washington về chính sách đơn phương này.

Đứng ngoài cuộc đọ sức Mỹ-Trung
Trước các yếu tố bất lợi trên, Seoul đã rơi vào thế khó xử, đặc biết là cuộc „chiến tranh tiền tệ“ đang nổ ra giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, không muốn mâu thuẩn về ngoại hối làm lu mờ hai trọng điểm cần bàn của G20 mà Seoul hướng tới, đó là: 1. kế hoạch cải tổ hệ thống tài chính thế giới và 2. xây dựng một mạng „lưới an toàn tài chính - safety net“ cho các quốc gia đang phát triển.
Là quốvc gia có nền kinh tế lệ thuộc 43% vào xuất khẩu, Seoul trước mắt vẫn chủ động điều chỉnh tỷ giá tiền để chiếm ưu thế cạnh tranh, đặc biệt là đối với hàng hoá Nhật Bản, chẳng hạn. Trong hoàn cảnh đó, Seoul chưa bị dồn đến chân tường để phải lao vào cuộc chiến hối đoái. Hơn nữa, Trong cuộc đọ sức giữa Washington và Bắc Kinh về đồng nhân dân tệ, Seoul rất ngại phải đứng ra làm trọng tài giữa một bên là đồng minh quân sự bảo vệ và bên kia là láng giềng cùng là đối tác thương mại trọng yếu của nền kinh tế lớn thứ tư châu Á này.
Theo các nhà phân tích, G20 Seoul khó có thể dập tắt ngọn lửa chiến tranh hối đoái đang nhen nhúm. Điểm son duy nhất là lần đầu tiên 20 siêu cường kinh tế thế giới đồng ý cải tổ cơ cấu vận hành của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, theo hướng để cho định chế này có nhiều phương tiện hơn trong trường hợp IMF cần can thiệp để hỗ trợ các nước lâm vào khủng hoảng đồng thời tăng cường trọng lượng của các nước đang trỗi dậy trong định chế đa quốc gia này.

Lao động
Nếu như các nước chậm phát triển lo ngại phương Tây và các nước lớn như Trung Quốc áp dụng các biện pháp bảo hộ mậu dịch, thì ngược lại ưu tư hàng đầu của các nền kinh tế phát triển là giải quyết việc làm cho người dân. Đây cũng sẽ là một chủ đề được nhắc tới tại G20 Seoul lần này.
Tổ chức Lao động Quốc tế (OIT) trông đợi G20 có nhưng biện pháp cụ thể nhằm đẩy lui nạn thất nghiệp. Cuộc khủng hoảng tài chính và kinh tế toàn cầu trong hai năm qua, đã đẩy thêm 30 triệu người ra rìa thị trường nhân lực. Trên thế giới hiện nay, có 210 triệu người mất việc, mức lương trung bình sút giảm 4%. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu chưa thực sự phục hồi vững chắc, OIT lo ngại tỷ lệ thất nghiệp trên thế giới còn sẽ tiếp tục gia tăng.
Riêng đối với khối G20, theo dự báo OIT, các nền kinh tế đang trỗi dậy đã khắc phục được vấn đề thất nghiệp. Cụ thể là tỷ lệ thất nghiệp tại các khu vực này hiện nay còn thất hơn cả so với thời kỳ trước khủng hoảng 2008. Thế nhưng đối với các quốc gia công nghiệp phát triển, thì tình hình không được khả quan bằng. Các nước này phải mất ít nhất là 5 năm nữa mới tìm lại được tỷ lệ thất nghiệp của thời kỳ tiền khủng hoảng.
Cả trên vấn đề lao động, mậu dịch lẫn tiền tệ, hai ngày truớc khi hội nghị thượng đỉnh G20 chính thức khai mạc, các chuyên gia cho rằng, tình trạng mất cân bằng trong cán cân thanh toán của các thành viên G20 còn tiếp tục kéo dài, chiến tranh hối đoái không dễ khép lại. Vai trò trọng yếu của một hội nghị thượng đỉnh quốc tế chẳng qua chỉ nhằm trấn an thị truờng, thể hiện quyết tâm cải thiện tình hình chung ở cấp các lãnh đạo.

Trọng tâm của nước Pháp trong nhiệm kỳ chủ tịch luân phiên G20
Thượng đỉnh G20 lần thứ 5 tổ chức tại Seoul sẽ chỉ đạt được những đồng thuận tối thiểu để rồi những hồ sơ nóng bỏng lại được trao lại cho Pháp. Paris sẽ lên giữ chức chủ tịch luân phiên, một khi G20 Seoul khép lại. Kể từ đầu năm 2011, Paris phải đảm nhiệm luôn cả vai trò điều hành Khối G8.
Chính quyền TT Nicolas Sarkozy đã đề ra 3 mục tiêu chính cho nhiệm kỳ đại diện G20 và G8 sắp tới của mình:
1. Thúc đẩy sự cải tổ hệ thống tiền tệ quốc tế. Cụ thể là đưa ra biện pháp giới hạn rủi ro bắt nguồn từ chỗ các đơn vị tiền tệ quốc tế giao động mạnh. Mục tiêu của Pháp trên thực tế là nhắm vào tỷ giá của nhân dân tệ và đồng USD. Paris muốn giới hạn khả năng TQ và HK thao túng đơn vị tiền, tự do điều chỉnh tỷ giá so với đồng Euro, qua đó gây tổn hại cho ngành xuất khẩu Châu Âu. 2. Hướng tới chính sách ổn định giá nguyên-nhiên liệu và nhu yếu phấm, giới hạn hoạt động đầu cơ dẫn đến bạo động như khủng hoảng lương thực vào mùa xuân 2008 tại Haiti và một số quốc gia ở Châu Phi, Nam Mỹ.
và 3. Cuối cùng, Paris mong muốn thuyết phục các đối tác mở rộng cửa Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để đón nhận thêm một vài thành viên.

Sức thuyết phục ngày càng lớn của Paris?
Cụ thể hơn, từ cuối tháng 8 qua, TT Pháp Sarkozy đã nhấn mạnh đến nhu cầu đưa ra những “công cụ cho phép đề phòng và nhanh chóng đối phó với khủng hoảng một cách có hiệu quả“ Điều tất yếu là phải cải thiện đối thoại giữa các quốc gia, đẩy mạnh hợp tác trong chính sách kinh tế và tiền tệ.
Bên cạnh đó, theo quan điểm Sarkozy, đã đến lúc hệ thống tiền tệ toàn cầu không thể chỉ lệ thuộc vào mọt đơn vị tiền tệ duy nhất là đồng USD. Những đề xuất nói trên của điện Elysée khi đó không mấy được hưởng ứng. Nhưng từ đó đến nay, chiến tranh ngoại hối giữa các siêu cường kinh tế trên thế giới ngày càng rõ nét, khiến lập luận của Paris thêm tính thuyết phục.
Nhiều ngân hàng trung ương bắt đầu coi việc „nới rộng biên độ của tỷ giá hối đoái là điều cần thiết“ . Bản thân chủ tịch Ngân Hàng Thế Giới thì chính thức cho rằng đã đến lúc đồng Nhân dân tệ của TQ phải có một vị trí xứng đáng trong hệ thống tiền tệ quốc tế, bên cạnh các đơn vị tiền tệ khác như USD, Yen, Euro và đồng bảng Anh; đồng thời hệ thống tiền tệ đó nên lấy vàng làm chuẩn mực quốc tế.
(RFI)


Tinh thần đồng đội sinh viên...

Money Tree - what if money grew on trees?


Nuốt 41 gói Heroin bay từ Sài Gòn về Sydney
SYDNEY - Một phụ nữ từ Úc về Việt Nam chơi, quay lại Sydney với một bụng đầy Heroin trong hôm 29-10 qua.. Bà ta đã qua mặt được các trạm kiểm soát của cả hai cửa khẩu Tân Sơn Nhất và Sydney. Nhưng khoảng 3 giờ sáng hôm 30-10, bà đã phải gọi xe cứu thương chở gấp vào bệnh viện địa phương. Nơi đây, các bác sĩ đã lấy ra 41 gói cao su đựng Heroin, trong đó có một số bao đã bị vỡ.
Nguồn tin báo chí Úc không cho biết bà có phải là người gốc Việt Nam hay không, chỉ nói đó là một phụ nữ 37 tuổi cư ngụ ở phố Hughes, thành phố Cabramatta.
Ðây không phải là lần đầu tiên có người nuốt Heroin vào bụng mang từ Việt Nam về Úc. Mang ma túy trong hành lý hay quấn quanh người đều bị các loại máy soi điện tử và quang tuyến ở các phi trường khám phá dễ dàng. Khi khám xét căn nhà của phụ nữ nói trên, cảnh sát cho hay đã tìm thấy 6 bong bóng chứa Heroin cùng với cái cân, một số tài liệu, một nhật ký, một số thẻ simcard điện thoại di động.
Tổng cộng, cảnh sát đã thu giữ khoảng 100 gram Heroin với trị giá bán trên thị trường khoảng $45,000 Úc kim (hay khoảng $45,691 Mỹ kim). Phụ nữ nói trên đã bị cảnh sát Cabramatta bắt giữ và truy tố.
Trước đó hôm 5-10, một người đàn ông đã bị bắt giữ ở phi trường Sydney và truy tố về tội nhập cảng 1.5kg heroin đựng trong hành lý từ Việt Nam về Úc. Tối đa, ông này có thể bị kết án tù tới 25 năm, nhưng nếu ở Việt Nam thì khó tránh khỏi tử hình.
Hồi tháng 8, 2008, một phụ nữ tên Trần Thị Ngọc Dung, 35 tuổi, bất tỉnh ở phi trường Tân Sơn Nhất đã phải đưa vào bệnh viện địa phương cấp cứu. Tại đây, bác sĩ mổ bụng đã lấy ra 2 túi là hai bao cao su tránh thai chứa Heroin đã bị vỡ. Lượng heroin lớn đã ngấm vào máu đã làm bà chết ngất.
It nhất đã có 4 người Úc gốc Việt bị kết án tử hình vì buôn lậu ma túy từ Việt Nam về Úc bị bắt ở Tân Sơn Nhất. Tuy nhiên, nhờ sự can thiệp mạnh mẽ của chính phủ Úc nên đã được đổi thành án tù chung thân.
(Nguồn Người Việt)


VC truy nã một Việt kiều giám đốc ôm tiền về lại Hoa Kỳ
Tổng giám đốc Công ty cổ phần Phát triển đô thị VN, ông Trần Jimmy, một Việt kiều Mỹ có tên thường gọi là Trần Dũng, 55 tuổi, gốc Quảng Bình, hôm 5-11 qua đã bị công an chế độ ra lịnh truy nã vì liên hệ một vụ lừa đảo bạc tỷ, có hành vi “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” và “vận chuyển trái phép tiền tệ qua biên giới”. Bản tin thông tấn VietnamNet cho biết ông đã bị cơ quan an ninh thuộc Bộ Công an ra quyết định truy nã. Trước đó, hôm 8-9, căn cứ vào công văn tố cáo của Công ty, ông đã bị khởi tố.
Trần Jimmy có địa chỉ thường trú tại Việt Nam là Sài Gòn. Ông ra vô tham gia kinh doanh và được tín nhiệm với chức vụ Tổng giám đốc Công ty cổ phần Phát triển đô thị Việt Nam.
VietnamNet đưa tin “Tuy nhiên, chỉ sau một thời ngắn, hắn và đồng bọn đã lợi dụng chức vụ để nhận tiền đặt cọc hợp đồng của các đối tác nhưng không nộp về công ty mà chiếm đoạt làm tài sản riêng.”
Bản tin nói, trước tình hình như thế, ông Jimmy Trần liền bị “công ty quyết định bãi miễn chức vụ Tổng Giám đốc điều hành và yêu cầu phải có mặt ở Việt Nam để làm rõ trách nhiệm. Tuy nhiên, đến ngày 5-7, ông đã bí mật “chuồn” về Hoa Kỳ sau khi đã ôm gọn số tiền hàng tỷ đồng. Hiện nay, Trần Jimmy được xác nhận là đang thường trú tại Hoa Kỳ (Houston, Texas)”
Bản tin không nói chính xác là bao nhiêu tiền đã bị thất thoát, và cũng không giaỉ thích vì sao một Việt Kiều về nước lại được viên chức thành phố ưu đãi mời giữ chức vụ “Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Phát triển đô thị Việt Nam”?

Lời bàn: Tay nầy chơi khôn, biết sớm muộn gì cũng bị mấy đồng chí ganh ghét, ôm tiền chạy trước chắc ăn, đúng là kẻ cắp gặp bà già, võ quít dầy bị móng tay nhọn! VC mà truy tố về hành vi “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” và “vận chuyển trái phép tiền tệ qua biên giới” thì phải bắt hết vài ngàn tên cán bộ trong nước từ Hà Nội vô tới Saigon, bắt luôn cả ngàn thằng con ông cháu cha đảng đang ra sức vận chuyển USD tham nhũng qua biên giới nữa!

Return of the condor heroes ...
Nhạc phim Thần Điêu Đại Hiệp (1995 và 1983)

8-11-2010
Thanh niên Trung Quốc hóa trang thành ông già nhập cảnh Canada xin tỵ nạn
HALIFAX, Nova Scotia, Canada (AP) - Một thanh niên Á châu lên được chuyến bay Air Canada ở Hồng Kông sau khi khéo léo hóa trang thành một ông già da trắng, hiện đang xin tị nạn ở Canada. Giới chức biên phòng quốc gia này gọi đây là “một vụ che giấu không thể tưởng tượng.”
Một bản thông báo an ninh chỉ phổ biến nội bộ của cơ quan biên phòng Canada cho thấy hình ảnh của người thanh niên này trước và sau khi hóa trang, miêu tả người này lên chuyến bay ở Hồng Kông hôm 29 tháng 10 đeo lên mặt một lớp da giả bằng silicone để trông giống một ông già da trắng. Người hành khách này lúc đầu là “một ông già da trắng nhưng lại có đôi bàn tay giống như người trẻ tuổi,” theo bản thông cáo của CBSA. Tuy nhiên, sau đó trong chuyến bay, “người này vào trong phòng vệ sinh và khi trở ra là một thanh niên Á Châu có vẻ chỉ ngoài 20 tuổi.”
Bản thông báo cho biết người thanh niên có một túi trong đựng “các món đồ hóa trang gồm bộ da mặt và cổ bằng silicon tựa hình dạng một ông già da trắng, một cái nón bằng da, cặp kính và một chiếc áo len mỏng màu nâu.” Thông báo cho hay người thanh niên này sau đó thú nhận với giới hữu trách là anh ta đeo mặt nạ khi lên phi cơ và tháo ra ít giờ sau đó. Nguồn tin này nói rằng giới hữu trách tin là người thanh viên và một người đàn ông khác tráo vé lên phi cơ và một sổ thông hành Mỹ cũng được dùng trong vụ này.
Chris McCluskey, phát ngôn bộ An ninh Công cộng Vic Toews, nói rằng người đàn ông này đang bị giam giữ và hồ sơ được chuyển sang Ủy ban Di trú và Tị nạn.
Hãng hàng không Air Canada cũng xác nhận một hành khách trên chuyến bay AC018 bị giới chức biên phòng chặn lại ở Vancouver.
“Ðiều đáng lưu ý ở đây là có nhiều chặng kiểm soát giấy tờ trước khi khởi hành ở phi trường quốc tế Hồng Kông, kể cả việc kiểm soát sổ thông hành từ phía chính quyền địa phương,” theo lời nữ phát ngôn viên Air Canada, Angela Mah.
Ông John Babcock, một phát ngôn viên của bộ trưởng Giao Thông Canada, từ chối cho biết thêm chi tiết nhưng nói rằng các hãng hàng không “có nhiệm vụ xem xét giấy tờ và coi có giống với người hành khách đứng trước mặt họ hay không.”
(Nguồn Người Việt)


8-11-2010
Obama công du Ấn Độ
Tại Ấn Độ, TT Hoa Kỳ Barack Obama đang gặt hái thành công bước đầu trong chuyến công du châu Á 10 ngày của ông khi mang về cho nước Mỹ nhiều hợp đồng trị giá hàng chục tỷ USD cũng như sự cam kết hợp tác hổ tương lâu dài từ Ấn Độ.
Điểm dừng chân đầu tiên tại đây trong ba hôm thăm viếng hữu nghị của ông là Trung tâm tài chính Mumbai, nơi từng xảy ra vụ tấn công đẫm máu của khủng bố gây thiệt mạng cho 166 người hai năm về trước. Quyết định hiện diện tại Mumbai còn thể hiện thái độ Washington muốn hợp tác cụ thể với New Delhi trong nỗ lực chống khủng bố quốc tế..
Tuy nhiên, “món quà” mà ông Obama nhận được tại trung tâm tài chính này đã có ý nghĩa và giá trị hơn: đó là những hợp đồng “béo bở” với các nhà doanh nghiệp Ấn Độ, mang tổng trị giá 10 tỷ USD, đã được kí kết song phương, trong đó có thỏa thuận mua 30 máy bay Boeing 737 trị giá 7,7 tỷ USD giữa hãng hàng không SpiceJet của Ấn Độ và tập đoàn Boeing HK.
Toà Bạch Ốc cho rằng các thỏa thuận sẽ hổ trợ tạo trên 45 ngàn việc làm, một con số khiêm tốn so với nhu cầu nhiều hơn hiện nay (300 ngàn công ăn việc làm mới), nhưng đủ để làm ấm lòng nhiều cử tri Mỹ với hy vọng chính phủ có thể nhanh chóng đẩy lùi tỷ lệ thất nghiệp gần 10% hiện nay. Ngoài ra, ông Obama cũng hy vọng có thể thu về cho Washington các hợp đồng vũ khí trị giá hàng chục tỷ USD, trong đó có thỏa thuận 11 tỷ USD mua 126 máy bay chiến đấu cơ.

Hiện nay tuy Ấn Độ chỉ là đối tác thương mại lớn thứ 14 của HK (2009 chỉ đạt 60 tỉ USD - kém xa kim ngạch 434 tỉ USD giữa Mỹ và Trung Quốc), song theo Harold McGraw, một doanh nhân chủ tịch hãng McGraw Hill, thư kí tháp tùng phái bộ Obama, khẳng định lẽ ra New Delhi phải đứng ở vị trí cao hơn nhiều, và Washington đã đưa kế hoạch cùng mục tiêu tăng đôi xuất khẩu Mỹ sang Ấn Độ trong vòng 5 năm tới trong chiều hướng phục hồi nền kinh tế nội địa Mỹ.
Ông Obama khẳng định, quan hệ đối tác Mỹ-Ấn có "tiềm năng vô hạn" để cải thiện cuộc sống của cả người Mỹ lẫn người Ấn Độ, và mục tiêu chuyến công du châu Á của ông là đưa hàng loạt công ty Mỹ đến mở cửa các thị trường để "chúng ta có thể bán hàng hóa tại châu Á” theo lời vị nguyên thủ Hoa Kỳ. Cùng lúc, ông Ron Somers, chủ tịch Hội đồng doanh nghiệp Mỹ-Ấn Độ cũng nhấn mạnh: “Kinh tế luôn là yếu tố dẫn dắt quan hệ hai nước. Giờ chúng tôi muốn đặt vương miện lên mối quan hệ đó bằng sự hợp tác chiến lược thật sự”.
Kinh tế Ấn Độ đang phát triển rất ngoạn mục và hiện đang được đánh giá là nước có tiềm năng phát triển ổn định bền vững hơn cả Trung Quốc. Bộ trưởng tài chính Ấn, Pranab Mukher Jee nói: ”Ấn Độ đã ra khỏi suy thoái và trong năm tài chính 2009-2010 kết thức vào tháng 3/2010, GDP của Ấn Độ tăng trưởng 8%”. Trong khi đó số liệu công bố tuần trước của Cục Thống kê Trung ương Ấn Độ cho biết tốc độ tăng trưởng GDP năm 2010 đã khởi sắc: quý 1/2010 đạt 8,6%, quý 2 đạt 8,8%. Sản xuất công nghiệp tháng 8/2010 tăng trưởng 13,8%, cao hơn dự kiến của giới chuyên gia.
Theo Quĩ Tiền tệ Quốc tế (IMF), GDP năm 2010 của Ấn Độ có thể tăng trưởng 9,5% và năm 2011 tăng 10%. Hãng Morgan Stanley đánh giá tăng trưởng GDP của Ấn Độ trong khoảng thời gian 2013-2015 sẽ vượt Trung Quốc và dẫn đầu thế giới. Gaurang Shah, chuyên gia kinh tế của hãng “Geojit BNP Paribas Financial Service” nói: “Đà tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ của Ấn Độ thể hiện khá vững chắc, nên FDI đổ vào Ấn Độ ngày càng nhiều, từ đó làm thị trường chứng khoán Ấn Độ tăng trưởng mạnh nhất trong các nền kinh tế đang trỗi dậy”.
Triển vọng phát triển kinh tế sáng sủa cộng với chính sách thuận lợi cho các nhà đầu tư nước ngoài mà Chính phủ Ấn Độ ban hành cuối năm 2009 khiến các nhà đầu tư thế giới coi Ấn Độ là “địa điểm đầu tư lý tưởng” trong thời gian tới. Trong 8 tháng đầu năm 2010, tổng số FDI đổ vào Ấn Độ là 13,6 tỉ USD. Riêng trong tháng 9/2010, FDI đã lên tới tới 7,1 tỉ USD, mức kỉ lục trong các nền kinh tế đang trỗi dậy.
Thị trường chứng khoán Ấn Độ cũng tăng trưởng rất ngoạn mục. Mumbai Index lúc đóng cửa ngày 13/10 đạt 20.688 điểm, tăng 114% so với cuối năm 2008. Trong 12 tháng qua, Mumbai Index tăng 22% , dẫn đầu nhóm BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc) và là thị trường chứng khoán có mức tăng ngoạn mục nhất trên thế giới kể từ sau khủng hoảng tiền tệ tín dụng thế giới đến nay.
Trưởng ban cố vấn kinh tế của Eastern Service nói: “Trong khi kinh tế nhiều nước trên thế giới vẫn đang ì ạch ra khỏi đáy vực, kinh tế Ấn Độ có tiến ngoạn mục, tăng trưởng cao vững chắc. Đây là nguyên nhân chủ yếu các nhà đầu tư nước ngoài đổ vốn vào Ấn Độ và nước này hấp dẫn FDI nhất thế giới”.
Vừa qua, IMF đã nâng tốc độ tăng trưởng GDP thế giới năm 2010 thêm 0,2%, lên mức 4,8% so với dự báo trước đây, nhưng đã lại 0,7% dự báo tăng trưởng kinh tế Mỹ (chỉ đạt 2,6%), trong tăng trưởng GDP của Ấn Độ có thể lên tới 9,6-10,5%. Điều này cho thấy Ấn Độ có thể góp phần thúc đẩy phục hồi kinh tế Mỹ. Điều này cũng lý giải vì sao Tổng thống Barack Obama lại chọn Ấn Độ là điểm dừng chân đầu tiên của ông trong chuyến công du châu Á 10 ngày.
quan hệ đó bằng sự hợp tác chiến lược thật sự”.
Tuy nhiên theo giới quan sát,, TT Obama vẫn chưa nhận được sự “cảm thông” từ phía Ấn Độ về sự “bắt tay” của Mỹ và Pakistan, nước láng giềng thù nghịch với New Delhi. Ấn Độ từng nhiều lần bày tỏ mối quan ngại về nguồn viện trợ quân sự của Washington dành cho Islamabad. Trên các trang báo của Ấn Độ hai ngày qua, nhiều dòng tít như “Tại sao Mỹ phải quá coi trọng Pakistan” hoặc “Mỹ phớt lờ trước hành động bảo trợ khủng bố của Pakistan” được đưa lên hàng đầu.
Trước đó, phát biểu trước các sinh viên trường St. Xavier ở Mumbai, TT Obama còn đã hối thúc Ấn Độ và Pakistan đàm phán để giải quyết các vấn đề bất đồng. Ông cho rằng, một Pakistan ổn định, thịnh vượng sẽ có lợi cho Ấn Độ, đồng thời cảnh báo Pakistan cần nỗ lực nhiều hơn nhằm chống lại những kẻ cực đoan, và khẳng định, Ấn Độ và đối thủ Pakistan cần bắt đầu đối thoại về những vấn đề ít gây tranh cãi hơn.HK đánh giá Pakistan sẽ đóng vai trò chủ chốt trong tiến trình ổn định Afghanistan, song việc xử lý mối quan hệ phức tạp giữa hai nước này là một trong những thách thức khó khăn nhất trong chính sách đối ngoại từ Washington

Rời Mumbai, ông Obama đến Thủ đô New Delhi hội đàm cũng Thủ tướng Ấn Manmohan Singh, và phát biểu trước Quốc hội nước này. Dự kiến sau các cuộc hội đàm chính thức, hai bên sẽ thông qua các tuyên bố về nhiều vấn đề như chống khủng bố, an ninh khu vực và năng lượng sạch.
Sau Ấn Độ, ông Obama sẽ đến Indonesia, Hàn Quốc và Nhật. Tại Indonesia, ông Obama sẽ tuyên bố “quan hệ đối tác toàn diện” với chính quyền Jakarta, và tại Hàn Quốc, ông tham dự hội nghị G20. Trước đó, ông Obama cho biết sẽ nỗ lực hoàn thành một hiệp định thương mại tự do giữa Mỹ và Hàn Quốc. Đến Nhật, ông Obama sẽ tham dự hội nghị APEC và củng cố mối quan hệ với đồng minh thân cận Tokyo.


8-11-2010
Về tiềm năng kinh tế Trung Quốc
Không phải là sự cường điệu khi nói rằng Trung Quốc có ảnh hưởng sâu rộng trong nền kinh tế thế giới nhưng cũng không phải là quá khó khi tìm ra lý lẽ để phủ nhận điều này.
TQ với chỉ số tăng trưởng 9,6% trong vòng một năm (tính tới cuối quý III/2010), đã giảm so với những quý trước đó, nhưng theo Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Bắc Kinh sẽ góp 1/5 tăng trưởng kinh tế toàn cầu trong 2010, và nếu tính theo sức mua, mức đóng góp này sẽ lên tới hơn 1/4.
Trong 25 năm đầu mới nổi, ảnh hưởng của TQ thấy rõ nhất ở kết quả kinh doanh của các nhà đầu tư quốc tế lẫn nội địa, vì tại đây họ cắt giảm được chi phí chế xuất. Gần đây hơn, vai trò của thị trường TQ đối với các doanh nghiệp lớn càng thể hiện rõ. Doanh số bán dòng xe Audi sang trọng của Đứctại TQ trong quý I/2010 đã cao hơn thị trường trong nước. Hãng Komatsu của Nhật Bản vừa nhận được một hợp đồng béo bở: 44 chiếc xe ben loại siêu lớn, từ nhà khai mỏ than lớn nhất của TQ.
Nhằm tìm hiểu về sự phụ thuộc vào thị trường quốc gia, tạp chí kinh tế The Economist xây dựng chỉ số chứng khoán Sinodepencency Index, bao gồm 22 thành viên thuộc chỉ số S&P500 của Mỹ, có tỷ lệ doanh thu lớn từ TQ, trong đó có nhiều tên tuổi lớn như: Intel, Qualcomm, Yum! Brands (sở hữu KFC), Boeing, v.v...
Kết quả cho thấy, Sinodepencency Index có mức tăng điểm cao hơn 10% so với mức tăng của chỉ số S&P nói chung, trong khi kinh tế Trung Quốc tăng mạnh hơn Mỹ 11%. Tuy nhiên, Sinodepencency Index trở về cùng tốc độ tăng với S&P 500 vào 4/2010 - thời điểm mà Trung Quốc nỗ lực ngăn chặn bong bóng bất động sản.
Trung Quốc là một bộ phận lớn và năng động của nền kinh tế thế giới. Bởi thế, sẽ có sự đóng góp lớn vào sự tăng trưởng toàn cầu. Nhưng một câu hỏi khó trả lời hơn, Trung Quốc sẽ đóng góp gì vào phần còn lại của thế giới?
Trung Quốc hiện là nhà xuất khẩu lớn nhất tại nhiều quốc gia như Brazil (12,5% kim ngạch nhập khẩu năm 2009), Nam Phi (10,3%), Nhật Bản (18,9%) và Australia (21,8%).
Tuy nhiên, xuất khẩu chỉ là một hạng mục trong GDP. Tại hầu hết các nền kinh tế ở bất kỳ quy mô nào, chi tiêu nội địa đóng vai trò quan trọng hơn. Do vậy, hàng hoá xuất khẩu sang Trung Quốc chỉ chiếm 3,4% GDP của Australia, 2,2% GDP Nhật, 2% GDP Nam Phi và 1,2% GDP Brazil.
Tất nhiên, kim ngạch xuất khẩu có ảnh hưởng lớn với một nền kinh tế. Tuy nhiên, những ”số nhân” này hiếm khi lớn hơn 1,5 hoặc 2, tức là rất ít khả năng gia tăng gấp đôi sự đóng góp vào tổng sản lượng GDP.
Hơn nữa, đóng góp càng cao của xuất khẩu vào tăng trưởng kéo nhập khẩu gia tăng theo. Phần lớn các quốc gia bên ngoài Đông Á phải đối mặt với sự bất lợi trong cán cân thương mại với Trung Quốc từ 2001-2008. Rõ ràng, thương mại với Trung Quốc chỉ đóng góp nhỏ hoặc âm vào tăng trưởng kinh tế của các nước này.
Tuy nhiên, Trung Quốc đã giữ vai trò lớn hơn đối với những nền kinh tế láng giềng. Năm 2009, xuất khẩu sang Trung Quốc chiếm hơn 10% GDP Nam Hàn. Theo một số nghiên cứu, gần một nửa xuất khẩu của khu vực Đông Nam Á sang Trung Quốc là hàng linh kiện, phục vụ lắp ráp các sản phẩm hoàn chính hơn để từ Trung Quốc mang ra các nước khác.
Nhưng Trung Quốc không đóng vai trò đầu tàu về nhu cầu. Thậm chí, trong kim ngạch nhập khẩu của Trung Quốc tỷ lệ hàng linh kiện đang giảm, từ mức khoảng 40% cách đây một thập kỷ, xuống 27% vào năm 2008. Theo các chuyên gia, điều này phản ánh sự dịch chuyển dần dần của Trung Quốc từ chỗ là công xưởng chế tạo của thế giới thành thị trường tiêu thụ khổng lồ.
Nhiều ý kiến nhận định, các nền kinh tế Philippines, Hàn Quốc và Đài Loan giờ phụ thuộc nhiều hơn vào nhu cầu của người Trung Quốc hơn là người Mỹ.
Thương mại không phải là lý do duy nhất mà sự thăng trầm của Trung Quốc có thể ảnh hưởng tới phần còn lại của thế giới. Việc Trung Quốc mua các tài sản của nước ngoài, như trái phiếu kho bạc Mỹ, giúp làm giảm chi phí vay vốn. Đồng thời, nhu cầu tiêu thụ hàng hóa đầu tư vào của Trung Quốc làm lợi cho các quốc gia xuất khẩu tài nguyên. Sự thành công của Trung Quốc cũng làm gia tăng niềm tin của giới đầu tư toàn cầu. Theo một báo cáo của IMF, nếu tốc độ tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc tăng thêm 1%/năm thì sẽ làm gia tăng GDP của thế giới thêm 0,4% (290 tỷ USD) sau 5 năm. Từ cuộc khủng hoảng tài chính, Trung Quốc cho thấy nền kinh tế của họ có thể tăng trưởng ngay cả khi Hoa Kỳ sa sút. Rõ ràng, kinh tế Trung Quốc không hoàn toàn phụ thuộc vào Mỹ.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là kinh tế Trung Quốc có thể thay thế được Hoa Kỳ. Trong một báo cáo hồi tháng 4, Bank Credit Analyst đặt câu hỏi liệu điều gì sẽ xảy ra nếu kinh tế Trung Quốc”hạ cánh sốc”?. Các chuyên gia trả lời rằng, mức độ ảnh hưởng sẽ không lớn. Thực tế cho thấy vào đầu thập niên 1990, Nhật Bản chiếm một tỷ lệ lớn hơn trong GDP toàn cầu so với Trung Quốc ngày nay. Nửa đầu thập niên này, tăng trưởng của Nhật giảm từ 5% xuống còn 1% nhưng không có ảnh hưởng gì lớn tới các xu hướng chung của nền kinh tế thế giới.
(theo Việt Nam & Thế giới)


7-11-2010
Bắc Kinh
Chen chân vào châu Âu
Sau châu Phi và châu Mỹ Latin, nơi các tập đoàn lớn TQ đang bình chân khai thác nguồn nguyên liệu của hai đại lục này, giờ đây Bắc Kinh cũng đã bắt đầu cuộc tiến công chiến lược vào châu Âu với việc đầu tư vào những công trình cơ sở hạ tầng khổng lồ với “giá bỏ thầu bất khả đánh bại”
Khác với hình ảnh “một thực dân mới” như các nhà chính trị và các tổ chức phát triển quốc tế mô tả về vai trò TQ ở châu Phi, châu Mỹ Latin, Bắc Kinh đặt chân đến châu Âu như một nhà đầu tư có bước đi thông minh trong túi rủng rỉnh hàng tỉ USD khi các nước châu Âu đang khó khăn với khoản nợ chồng chất.

Từ ngoại vi...
Thật ra, từ một năm trước, các tập đoàn lớn kinh tế của TQ đã đặt chân đến các nước ngoại vi châu Âu như Moldova, Serbia, Ukraine, Ba Lan, v.v... Ký kết những thỏa thuận chiến lược với Moldova và Serbia, theo đó, TQ dành ra các khoản tín dụng ưu đãi trị giá hàng tỉ USD đổi lại việc tập đoàn Xây dựng China Overseas Engineering (Covec) của TQ có được những đơn nhận thầu xây cất đồ sộ tại Moldova. Serbia, sau thỏa thuận chiến lược giữa TT Boris Tadic và chủ tịch Hồ Cẩm Đào, cũng nhận về khoản tín dụng ưu đãi dành cho việc đầu tư xây dựng đường và cầu trên sông Danube trị giá lên đến 200 triệu Euro cũng như mở rộng các cảng, xây dựng đặc khu kinh tế.
Còn tại Ba Lan, Covec cũng đã tìm cách nhảy vào chiếm lĩnh thị trường làm đường sá trị giá 40 tỉ Euro từ nay cho đến kỳ Cúp bóng đá châu Âu năm 2012 với hai gói thầu đầu tiên nhằm xây dựng cầu đường mới cho xa lộ A2 nối Warsaw với Lodz. Covec đã qua mặt hai đối thủ cạnh tranh nổi tiếng của châu Âu với giá bỏ thầu 1km là 6,3-6,5 triệu Euro, thấp hơn 60% so với giá gọi thầu, thấp hơn cả so với giá đấu thầu của Tập đoàn xây dựng Ba Lan PBG và Ireland SRB Civil Engineering!

... đến trung tâm châu Âu
TQ bắt đầu bước tiến công vào “trái tim” châu Âu với chuyến thăm Pháp và Bồ Đào Nha của Hồ Cẩm Đào, đem đến 20 tỉ USD cho các hợp đồng ký với Paris.
Nếu sự đầu tư trực tiếp của Trung Quốc vào châu Âu còn tương đối khiêm tốn so với các khu vực khác của thế giới, thì việc gia tăng đầu tư trong 2 năm qua là khá ấn tượng. Từ mùa xuân năm 2010, châu Âu đã trở thành đối tác thương mại chính của Trung Quốc, trước cả Hoa Kỳ.
Ông Jens Bastian -nhà kinh tế thuộc Quỹ Hi Lạp cho chính sách đối với nước ngoài và với châu Âu, cho hay trong 10 năm tới châu Âu sẽ phải mở ra nhiều dự án xây dựng công cộng lớn: dọn sạch thiết bị chiến tranh trong dòng sông Danube để làm cho dòng chảy của con sông này trở thành trục giao thông đường thủy quan trọng, xây dựng các tuyến đường sắt quốc tế, nhất là giữa Đức và Macedonia, mở các xa lộ mới từ Đức đi Thổ Nhĩ Kỳ. Ông nhấn mạnh: “Lục địa châu Âu thiếu một hệ thống vận tải nối Tây Âu và Đông Âu. Và chính trong lĩnh vực này, Trung Quốc đang cố giành ưu thế”.
Các khoản đầu tư của TQ được đón nhận với vòng tay mở rộng. Khi được hàng tỉ USD cho những hợp đồng mới từ Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo, Thủ tướng Hi Lạp George Papandreou tuyên bố: “Sự hỗ trợ của những người bạn Trung Quốc là cơ may cho chúng ta” và mong muốn Hi Lạp trở thành “một đầu cầu cho Trung Quốc vào châu Âu”. Ireland cũng hi vọng được hưởng phần của mình trong cái bánh đầu tư của Trung Quốc khi tìm cách “tạo cho Trung Quốc một cổng vào châu Âu” tại thành phố Athlone, và thành phố này đã tạo ra được hàng ngàn việc làm. Bắc Kinh cam kết “giúp đỡ nước bạn Ireland càng nhiều càng tốt trong lúc khó khăn này”, như tuyên bố của Thủ tướng Ireland Brian Cowen hồi tháng 6 qua
Bộ trưởng đầu tư Hi Lạp Haris Pamboukis đánh giá: “Chiến lược đầu tư của TQ ở châu Âu là ôn hòa và có tính toán tốt. Tôi không tin rằng sẽ gặp phải một con ngựa thành Troie” và “Hành động của TQ không có gì là một sự trùng hợp" -theo Bastian- vì TQ có quỹ dự trữ khổng lồ và các nước mà TQ đầu tư vào nhiều lại rất cần các khoản đầu tư của nước ngoài”.

Có qua có lại
Thế nhưng, tại châu Âu, cũng không khỏi có những lo ngại về những tham vọng của Bắc Kinh. François Godement, nhà nghiên cứu tại Hội đồng châu Âu về quan hệ đối ngoại, nhận xét: “TQ đang theo đuổi sự lấn sân tại châu Âu y như cách họ đã làm ở châu Phi. Nhưng họ thâm nhập châu Âu qua các quốc gia ngoại vi, mà điều này lại không theo lệ thường”.
Quả là Trung Quốc đã tập trung nỗ lực vào các hải cảng của Hi Lạp và Ý cũng như vào các xa lộ nối liền Đông Âu với Đức và Thổ Nhĩ Kỳ, và tìm cách đầu tư mạnh vào các công trình hạ tầng. Nhiều tỉ USD của TQ đã được bơm vào các dự án xây dựng công cộng, giúp các công ty và công nhân TQ có việc làm. Bắc Kinh cũng hi vọng các khoản đầu tư của mình sẽ thúc đẩy châu Âu ủng hộ mình trên các vấn đề tiền tệ đang tranh cãi, và trên các vụ kiện thương mại tại Tổ chức Thương mại thế giới (WTO).
Trong chuyến thăm châu Âu tháng 10 vừa qua, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã nhắc nhở Brussels rằng Trung Quốc đang làm bạn với Hi Lạp, Tây Ban Nha, Ý và các nước châu Âu khác đang gặp khó khăn, và vào lúc khó khăn nhất, bằng cách mua lại các trái phiếu nhà nước, khi mọi nhà đầu tư đã bỏ đi. Để đổi lại, Trung Quốc đề nghị lãnh đạo các nước “đừng gây áp lực lên Trung Quốc về những gì liên quan đến định giá đồng nhân dân tệ”.
Bắc Kinh cam kết mua các cổ phiếu Hi Lạp ngay khi Athens đưa ra bán, và đã mua 625 triệu USD số nợ của Tây Ban Nha. Khi đặt tại châu Âu một phần khiêm tốn nhưng tăng dần của khoản 2.300 tỉ USD tiền dự trữ ngoại tệ, hơn là trong trái phiếu ngắn hạn của Bộ Tài chính Mỹ ít lợi nhuận, Trung Quốc đang tìm cách đa dạng hóa nguồn tiền của mình, nhưng cũng có thể dựa vào sự tham gia này để làm thế giới giảm áp lực lên đồng nhân dân tệ.
(Theo Handelsblatt/New York Times)


.







"Mộng-Giác" là khi mê tỉnh, vọng tưởng và giác ngộ hiện về ...


Hữu như phù vân ...
Quán được cái chết thì sẽ không già và bất tử

Viết thử tiếng Việt có dấu ...